Chương 10: (Vô Đề)

Quý •bị ghét bỏ• Huyền chán chẳng muốn nói gì với mẹ con này, anh đưa chè cho Tiêu Nhược Quang, nói: "Tiểu Quang, cha mang chè cho con này, là bảo mẫu trong nhà nấu đấy, ăn rất ngon."

Tiêu Nhược Quang chớp chớp đôi mắt to, cặp lông mi dài lay động, nói bằng giọng trẻ con mềm mại: "Cho con ạ?"

Quý Huyền nghe mà lòng mềm nhũn, gật đầu khẳng định: "Đúng, cho Tiểu Quang đó."

"Không cho." Quý Du đột nhiên nhào tới, Quý Huyền như đã sớm đề phòng, ngay lập tức bế Tiêu Nhược Quang đứng lên như thể sợ nhóc bị con gái mình xô ngã.

Quý Du thấy vô cùng tủi thân, kéo ống quần Quý Huyền gào lên: "Cha có em trai thì không cần con nữa, cha xấu lắm, con không cần ba nữa. Chè không cho con ăn, là bảo mẫu nhà con nấu sao lại không cho con ăn? Cha là người cha tồi, cha là người cha hư...."

Tiêu Nhược Quang nhìn Quý Du, túm lấy cổ áo Quý Huyền nói: "Cha đưa chị ăn đi!"

Quý Du bị sự hào phóng của Tiêu Nhược Quang làm cho khiếp sợ, cô bé trợn mắt nhìn Tiêu Nhược Quang, đột nhiên buông Quý Huyền ra, khoanh tay trước ngực, hung dữ nói: "Hứ! Em nghĩ em lấy lòng chị thì chị sẽ thích em sao? Không bao giờ nhé."

Tiêu Nhược Quang lại nói: "Không sao, Tiểu Quang không ăn, chị ăn đi."

Miệng Quý Du mở thành hình chữ O, sao em trai lại ngoan như vậy?

Lần đầu tiên Quý Du thấy hổ thẹn vì mình vô cớ gây sự, cô bé nói cứng ngắt: "Thôi thì..... em ăn một tí cũng được, còn lại là của chị, là của chị hết!" Quý Du nghiêm túc nhắc nhở.

Tiêu Nhược Quang leo xuống khỏi người Quý Huyền, cầm cái hộp giữ ấm trên tay Quý Huyền đưa cho Quý Du: "Cho chị hết đấy."

Quý Du câm nín: "..." Cô nhóc không biết nên làm gì, đành miễn cưỡng cầm lấy cái hộp giữ ấm như thể đó là khối sắt nóng hổi.

"Chị ơi." Giọng Tiêu Nhược Quang nghe mềm mại như kẹo bông gòn.

Quý Du nhìn Tiêu Nhược Quang đang nhìn mình bằng cặp mắt to như nai con Bambi. Mắt cậu long lanh, có thần, điềm đạm đáng yêu, chớp hai cái, kêu chị ơi.

Quý Du thấy mình như tội phạm, sao cô bé nỡ giành chè với cậu em trai đáng yêu ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế chứ?

Vì thế, Quý Du nói: "Không sao, ngày nào chị cũng ăn rồi, cái này cho em, mai chị lại mang cho em."

Tiêu Nhược Quang nở một nụ cười siêu đáng yêu, gật đầu thật mạnh: "Em cảm ơn chị" rồi không khách sáo mở nắp ra, múc một chén cho Tiêu Vũ và một chén cho mình sau đó trả cái hộp giữ ấm rỗng không cho Quý Huyền.

Tiêu Nhược Quang định đút cho Tiêu Vũ ăn thì chị Vương đã quay lại, chị nhận chén đút cho Tiêu Vũ, Tiêu Nhược Quang thấy thế thì tự mình ăn chè.

Quý Du: "....." Sao cứ thấy sai sai.

Mà Quý Huyền nhìn đôi tay của chị Vương sau đó nhìn bạn Tiêu Vũ đang được đút ăn ngon lành, tâm tình không nói nên lời.

Ban Trinh Diệp: "...." Hai cha con này không bị sao chứ? Cảm giác như không phải đối thủ của cặp mẹ con kia.

Đợi hai mẹ con ăn xong, chị Vương dọn chén đi rửa, Quý Huyền lấy cái ghế tới ngồi cạnh Tiêu Vũ nói: "Anh muốn mang Tiểu Quang về nhà."

Tiêu Vũ chẳng vui chẳng buồn, thờ ơ nói: "Được thôi, Tiểu Quang đồng ý là được."

Quý Huyền bất ngờ nhướng mày, anh cứ nghĩ Tiêu Vũ chắc chắn sẽ phản đối ầm ĩ.

Nhưng khi anh quay sang thì thấy Tiêu Nhược Quang đang nằm sấp trong chăn, hai mắt đáng thương nhìn mình, khẽ nói: "Con muốn ở lại với mẹ, chăm sóc cho mẹ."

Quý Huyền: "...."

Anh cứng mặt nhìn Tiêu Vũ, Tiêu Vũ mỉm cười nói:"Không sao, con đồng ý đi thì anh dắt đi, nếu con không chịu thì anh trói con đi cũng được, tôi dễ nói chuyện lắm."

Quý Huyền: "...."

Tiêu Nhược Quang liền vùi đầu vào chăn khóc nức nở đầy đáng thương.

Quý Huyền: "....."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!