Chương 49: Do dự

"Đúng rồi." Nghe Tuyên Tuyên nói vậy, Văn Ca mới chợt nhớ ra—Tuyên Tuyên đã là sinh viên đại học rồi, là vì kỳ nghỉ mới có thời gian về nước. Đến sang năm, biết đâu nàng còn có thể tham dự lễ tốt nghiệp của Tuyên Tuyên nữa. 

Thật khó mà tưởng tượng được. 

Có lẽ là vì khi ở bên cạnh nàng, Tuyên Tuyên lúc nào cũng mềm mại, yếu ớt, giờ phút này còn đang không vui mà kéo góc gối ôm, trông chẳng khác nào một đứa trẻ con. Văn Ca luôn có cảm giác cô vẫn chưa lớn, rõ ràng vẫn là cô gái gầy gò như chú mèo nhỏ khi vừa trở về ngày ấy. 

Vậy nên, trong đầu Văn Ca thật sự không thể hình dung ra cảnh Tuyên Tuyên mặc lễ phục cử nhân, đứng giữa bao nhiêu bạn học trong buổi lễ tốt nghiệp, rồi mỉm cười với nàng. 

Văn Ca nghĩ đến đây, bất giác ngẩn người. 

Tuyên Tuyên khẽ gọi nàng: "Tiểu Ca?" 

Được gọi một tiếng như vậy, Văn Ca mới hoàn hồn. Nhìn khuôn mặt hơi phồng lên vì giận dỗi của Tuyên Tuyên, nàng không kìm được mà khẽ cong mày mắt, mỉm cười. 

"Đừng giận dỗi nữa, Tuyên Tuyên." Văn Ca nói, đưa tay xoa rối mái tóc cô. "Nhiệm vụ của bản thân là quan trọng nhất, đúng không? Tuyên Tuyên của chúng ta đã là sinh viên đại học rồi, còn phải đi thực tập nữa. Nếu trong cuộc sống có gì cần, cứ nói với trợ lý Ôn. Đợi khi nào công việc không bận, chúng ta sẽ gọi điện thoại, được không?" 

"… Không muốn." Tuyên Tuyên có chút ủ rũ, kéo lấy tay áo nàng, "Ngày nào cũng phải gọi điện." 

Văn Ca mỉm cười, nhẹ nhàng nhéo má cô: "Được thôi." 

Tuyên Tuyên bị nàng x** n*n đến mức mặt nhăn lại, lí nhí nói giữa những ngón tay nàng: "… Còn phải nhắn tin cho em nữa, Tiểu Ca." 

Văn Ca đáp: "Được." 

"Nếu có ai bắt nạt Tiểu Ca," Tuyên Tuyên suy nghĩ một chút rồi nói tiếp, "nhất định phải nói với em." 

Cô nói rất nghiêm túc, trông như thể muốn bảo vệ Văn Ca vậy. Chỉ là vì gương mặt mềm mại bị Văn Ca xoa đến méo mó, môi cũng bị ép bĩu ra một chút, trông quá mức đáng yêu, hoàn toàn không có chút uy lực nào cả. 

Văn Ca rốt cuộc không nhịn được mà bật cười. Dưới ánh mắt trừng trừng đầy bất mãn của Tuyên Tuyên, nàng vẫn vừa cười vừa gật đầu. 

"Biết rồi, Tuyên Tuyên." Nàng nói, "Nhất định sẽ vậy."

Nghe được câu trả lời, Tuyên Tuyên mới hài lòng nheo mắt lại, trông có chút giống một chú mèo nhỏ đắc ý. Như vậy mới đúng. Cuối cùng, cô kết luận: "Không được bị thương, Tiểu Ca." 

"Được rồi." Văn Ca mỉm cười đồng ý. "Chị sẽ cố gắng hết sức." 

Cố gắng là không đủ! Đôi mắt xanh lục như ngọc bích lập tức ánh lên vẻ không hài lòng. Tuyên Tuyên ngẩng mặt nhìn nàng chằm chằm, nghiêm túc sửa lại: "Không được! Nhất định không được bị thương." 

"Ừ." Văn Ca cười đáp, "Được thôi. Chị nhất định sẽ không bị thương, đúng không, Tuyên Tuyên?" 

Lúc này, Tuyên Tuyên mới gật đầu. Nghĩ đến những tháng ngày xa cách sắp tới, đầu ngón tay cô khẽ lướt qua cổ tay Văn Ca đầy lưu luyến. 

Cô khẽ đáp: "Được…"Sau khi tạm biệt Tuyên Tuyên, Văn Ca cùng đoàn phim lên chuyến bay đến Hàng Châu. Thế nhưng, tiến độ quay phim lại không mấy thuận lợi. 

Giai đoạn đầu chủ yếu quay các cảnh riêng của Văn Ca. Nhân vật chính—vị Tể tướng—bất ngờ bị vu oan, không may bị kẻ xấu bắt cóc, sau khi trốn thoát phải giả nam trang để bắt đầu hành trình phiêu bạt. Vì vậy, các cảnh quay cần đến kiến trúc cổ điển được sắp xếp vào giai đoạn đầu của lịch trình. 

Do đã nhiều lần trao đổi chỉnh sửa kịch bản, Văn Ca nắm bắt khá trôi chảy các cảnh quay cá nhân. Nhưng khi đến những cảnh tình cảm với một nhân vật chính khác, nàng lại bất ngờ gặp trục trặc. 

Theo kế hoạch, họ cần hoàn thành một loạt cảnh diễn tả sự phát triển tình cảm từ ban đầu đến giai đoạn giữa của hai nhân vật chính. Những cảnh trước diễn ra khá thuận lợi, nhưng đến đoạn đôi bên bắt đầu nảy sinh tình cảm, Văn Ca lại cảm thấy khó nhập tâm. 

Hôm nay cũng vậy. Theo kịch bản, nàng cùng diễn viên thủ vai Lý Ngọc Nga trò chuyện trong sân nhỏ. Tại thời điểm này, Lý Ngọc Nga đã thẳng thắn thổ lộ thân phận của mình với Tiền Thục Dung, và nhân vật của Văn Ca cũng dần dần nảy sinh tình cảm với đối phương. 

Chỉ là, dù đây chỉ là một cảnh đối ẩm đơn giản, nhưng dòng cảm xúc bên trong lại vô cùng phức tạp. Văn Ca đã quay đi quay lại nhiều lần, nhưng vẫn không thể hoàn toàn nhập vai.

Hoặc là quá cứng nhắc, hoặc là trong ánh mắt và cử chỉ thiếu đi chút rung động đặc trưng của sự yêu mến. Dù cố gắng thế nào, nàng cũng không thể bộc lộ cảm xúc một cách phù hợp. 

"Thế này nhé, Tiểu Sư Tỷ." Đạo diễn Bạch dừng máy quay, nhẹ nhàng hướng dẫn nàng, "Em và Ngọc Nga đúng là có quan hệ thân thuộc, nhưng không chỉ có vậy—cô ấy còn là người em thầm mến. Trong mối quan hệ này, ngoài sự gần gũi, còn có sự né tránh và lẩn trốn…" 

Nhưng chính vì lời chỉ dẫn đó, Văn Ca lại càng để tâm hơn. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!