Khi Văn Ca đến Phong Hoa, có vẻ như một cuộc họp không mấy vui vẻ giữa các lãnh đạo vừa mới kết thúc.
Nàng được nhân viên hướng dẫn đưa vào phòng nghỉ, đúng lúc nhìn thấy một nhóm đàn ông mặc vest chỉn chu nhưng bụng phệ từ phòng họp lớn ở cuối hành lang bước ra. Họ túm năm tụm ba, thấp giọng bàn luận điều gì đó.
Không biết có phải do cuộc họp không diễn ra suôn sẻ hay không, nhưng trên gương mặt họ đều hiện lên vẻ không hài lòng giống nhau.
Có người tức giận nói lớn, loáng thoáng nghe được vài từ như "vong ân bội nghĩa", "bất kính với trưởng bối", "tạo phản rồi hay sao", dường như đang phàn nàn về một hậu bối không nghe lời.
Sau khi bước vào phòng nghỉ, những cuộc đối thoại, lời oán trách và tiếng mắng mỏ nhanh chóng bị chặn lại bên ngoài. Văn Ca ngồi xuống ghế sofa, không có việc gì làm nên lấy điện thoại ra đọc kịch bản.
Bộ phim này được chuyển thể từ tác phẩm "Kim Ngư Duyên" của nữ văn sĩ thời Thanh, Tôn Đức Anh. Nội dung kể về Tiền Thục Dung, con gái tể tướng, sau khi cả gia tộc bị vu oan và tống giam, đã cải trang thành nam giới, từng bước thăng tiến, thành công rửa oan cho gia đình. Về cuối đời, nàng cùng vợ mình, Lý Ngọc Nga, ẩn cư bên Tây Hồ, sống bên nhau đến bạc đầu.
Do trong nguyên tác, Lý Ngọc Nga đã nhìn thấu thân phận của Tiền Thục Dung, và hai người thề nguyện bên nhau trọn đời, nên trong kịch bản chuyển thể còn mang một số yếu tố về cộng đồng tính dục thiểu số.
Đây là lần đầu tiên Văn Ca đóng phim cổ trang, kịch bản cũng khá khó đọc. Tối qua, nàng đã dành thời gian đọc kỹ phần nội dung thử vai, nhưng vẫn có một số chỗ chưa thật sự trôi chảy.
Nàng chăm chú đọc thêm một lúc thì chợt nghe thấy mấy tiếng gõ cửa phòng nghỉ. Văn Ca ngẩng đầu lên, đúng lúc thấy tay nắm cửa bị ấn xuống, từ khe cửa, một bóng người cẩn thận thò ra.
Là Tuyên Tuyên. Mặc dù hôm nay cô đã đến công ty, nhưng vẫn mặc một chiếc hoodie rộng rãi, mềm mại, cổ áo còn hơi xộc xệch, trông lại càng có vẻ mềm yếu hơn.
Lúc này, cô cứ thế thò đầu vào, trong ánh mắt mang theo chút bất an, khẽ gọi:
"... Tiểu Ca?"
Trông hệt như một chú mèo nhỏ đang rụt rè thăm dò. Văn Ca nhìn mà bật cười:
"Tuyên Tuyên."
Nghe thấy được đáp lại, Tuyên Tuyên như thể cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, lập tức chạy nhanh về phía nàng.
Có lẽ vì đã chườm mắt bằng túi trà, đôi mắt cô không còn sưng nhiều. Lúc này, khi ngước mặt lên nhìn Văn Ca, ánh mắt cô trở nên mềm mại và vô cùng ngây thơ. Đôi mắt xanh biếc trong veo, ánh lên hình bóng của Văn Ca, đầy vẻ quyến luyến.
"Tiểu Ca." Cô nhẹ giọng hỏi, khẽ kéo lấy vạt áo của Văn Ca, "Tiểu Ca còn giận không?"
Lực kéo ấy rất nhẹ, chỉ rơi trên vạt áo thôi mà lòng Văn Ca dường như cũng sắp tan chảy.
Đôi mắt ấy, trong suốt và sạch sẽ như mắt của một loài động vật nhỏ, giờ đây lại bị bất an khuấy động đến mức trở nên dao động và vỡ vụn, trông đáng thương vô cùng, như thể sắp rơi nước mắt bất cứ lúc nào.
Tựa như cô đang hỏi: "Tiểu Ca, có phải chị sẽ không cần em nữa không?"
Thực ra, từ đầu đến cuối, Văn Ca chưa từng thực sự giận Tuyên Tuyên. Nàng chỉ lo lắng, cũng sợ Tuyên Tuyên sẽ buồn, sẽ đau lòng…
Nhìn thấy dáng vẻ này của Tuyên Tuyên, lòng Văn Ca đã sớm mềm nhũn đến mức không thể nào hơn được nữa. Cuối cùng, nàng chỉ có thể đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai cô.
"Chị không giận em đâu, Tuyên Tuyên. Chưa từng giận bao giờ." Văn Ca mỉm cười, ôm chặt cô vào lòng. "Chúng ta về nhà nhé?"
Tuyên Tuyên được nàng ôm lấy, lặng lẽ vùi mặt vào trong vòng tay nàng, chỉ khẽ gật đầu.
"…Ừm."
Nắm tay nhau như vậy, hai người bước qua hành lang đã trở nên vắng lặng.
Khi đang đợi thang máy, bỗng nhiên từ đầu hành lang bên kia vang lên tiếng bước chân nặng nề, "bịch bịch bịch", ngay sau đó là một giọng đàn ông vỡ òa trong cơn hoảng loạn và giận dữ.
"Thích Vô Ưu—!" Anh ta gào lên, "Thích Vô Ưu! Động đến ba tôi là có ý gì, nếu có bản lĩnh thì—"
Vì giọng điệu người đó nghe có vẻ cực kỳ kích động, Văn Ca theo phản xạ quay đầu lại nhìn, đồng thời theo bản năng vươn tay kéo Tuyên Tuyên vào trong lòng, chắn giữa cô và người đàn ông kia, không để anh ta có bất kỳ cơ hội tiếp cận nào.
Đó là một người đàn ông mặc vest nhưng đã trở nên xộc xệch, đang giằng co với mấy vệ sĩ. Chẳng bao lâu sau, anh ta bị khống chế và đẩy vào thang máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!