Chương 45: Đêm

Sau khi tự mình chạy đi, Tuyên Tuyên khiến Văn Ca thực sự không yên tâm. Nàng không biết Tuyên Tuyên sẽ đi đâu, liệu có chỗ nào phù hợp để nghỉ ngơi hay không. 

Nhưng Tuyên Tuyên lại không chịu bắt máy. Văn Ca có lưu số của trợ lý Ôn, nàng gọi một lần nhưng không kết nối được. Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng nhận được một tin nhắn phản hồi. 

[Tiểu thư không cho tôi nhận cuộc gọi của cô.] Trợ lý Ôn nhắn lại, [Tôi đã đón ngài ấy rồi, cô cứ yên tâm.] 

Nhận được câu trả lời này, Văn Ca mới có thể tạm thả lỏng một chút. Nàng đứng ngay tại cầu thang lúc nãy, bấy giờ mới chợt nhận ra mình vẫn đang đi dép lê. 

Khi đó Tuyên Tuyên chạy nhanh quá, nàng cũng quên mất phải đổi giày, hơn nữa nàng còn chẳng biết Tuyên Tuyên định đi đâu, cũng không mang theo gì cả, liệu có bất tiện gì không... 

Nghĩ đến đây, đầu óc nàng lại trở nên rối bời. Văn Ca đặt điện thoại xuống, thở dài một hơi đầy đau đầu..... Có phải nàng quá nghiêm khắc với Tuyên Tuyên rồi không? 

Có lẽ nàng nên nói nhẹ nhàng hơn, từ từ giải thích theo cách mà Tuyên Tuyên có thể dễ dàng chấp nhận hơn, không nhất thiết phải lập tức từ chối dứt khoát như vậy... 

Nhưng, tại sao Tuyên Tuyên lại thích nàng chứ?

Văn Ca thế nào cũng không nghĩ ra. Nàng vẫn luôn cho rằng—rằng sự phụ thuộc của Tuyên Tuyên vào nàng, chẳng qua cũng chỉ là sự dựa dẫm giữa những người thân mà thôi. 

Từ khi nào, ở nơi nàng không để ý, tình cảm của Tuyên Tuyên dành cho nàng lại trở nên khác biệt rồi? 

Nàng bước chậm rãi lên cầu thang, mang đôi dép lê, trở về phía căn nhà của mình. 

Lúc cả hai rời đi, chẳng ai nhớ bật đèn, mà bây giờ, bầu trời bên ngoài ô cửa sổ đã hoàn toàn đen kịt. Ánh sáng còn sót lại duy nhất là những ngọn nến thơm đặt trên bàn ăn và trong phòng khách. 

Trong màn đêm lờ mờ, ánh lửa màu vàng ấm áp vẫn khẽ đung đưa, nhưng trái tim Văn Ca lại chẳng thể nào bình lặng được. 

Nàng bật đèn lên, lặng lẽ nhìn căn nhà rộng rãi lúc này, nơi ngập tràn hoa tươi dùng để tỏ tình. 

Lúc Tuyên Tuyên còn ở đây, nàng chưa từng để ý. Nhưng bây giờ, Văn Ca chợt nhận ra, thì ra căn nhà này lại lớn đến vậy, trống trải đến vậy, tĩnh lặng đến mức gần như khiến người ta thấy kỳ lạ. 

Rõ ràng Tuyên Tuyên chỉ có một vóc dáng bé nhỏ, cũng không phải người hay nói chuyện, nhưng mỗi khi ôm lấy chiếc gối ôm yêu thích, ngồi co lại trong góc sofa, dường như cô có thể lấp đầy cả căn phòng này. 

Giờ phút này, con thú bông to lớn mà Tuyên Tuyên yêu thích nhất vẫn được đặt ngay ngắn giữa sofa. 

Viên cảnh sát chó hoạt hình ấy, trên tai gác một đóa hoa màu champagne nhạt, trông cứ như được giao phó một nhiệm vụ hết sức quan trọng, ngẩng cao đầu, nghiêm túc giữ chặt bông hoa hồng đó..... Haiz.

Tuyên Tuyên đúng là trẻ con, lại làm ra chuyện đáng yêu thế này. Văn Ca nhìn mà vừa bất lực vừa buồn cười, chỉ có thể thở dài, bước tới nhặt đóa hồng lên, tìm một chiếc bình để c*m v**. 

Hoa trong nhà thật sự quá nhiều, rải khắp phòng khách và hành lang, gần như biến cả căn nhà thành một khu vườn. 

Nàng tìm hết tất cả bình hoa trong nhà nhưng vẫn không đủ, lại phải phơi một phần hoa khô. Cuối cùng, đúng như đã nói trước đó, nàng tạm thời mượn bồn tắm trong phòng khách không sử dụng để chứa hoa hồng. 

Sau khi thu dọn xong tất cả, nàng đứng bên bồn tắm đầy hoa, vừa mới rảnh rỗi lại cảm thấy đầu óc rối bời. 

Là do nàng... đã làm điều gì khiến Tuyên Tuyên hiểu lầm sao? Văn Ca không ngừng nghĩ ngợi, rốt cuộc là từ khi nào, tình cảm của Tuyên Tuyên dành cho nàng lại trở thành như vậy... 

Nàng thật sự không biết nên làm gì bây giờ. Giờ Tuyên Tuyên đã được trợ lý Ôn đón đi, có lẽ cũng sẽ an toàn. Nhưng không biết khi nào cô bé mới chịu về nhà. 

Chuyện cần suy nghĩ quá nhiều, quá rắc rối, khiến Văn Ca gần như lại thấy đau đầu. 

Nàng do dự một lúc, nhìn sắc hoa rực rỡ và nồng đậm trong bồn tắm, cuối cùng quyết định xuống cửa hàng tiện lợi dưới nhà mua một bao thuốc. 

Đã rất lâu, rất lâu rồi nàng không hút thuốc nữa. Thậm chí, lần cuối cùng nàng hút thuốc là khi còn trong cơ thể trước đây của mình.

Lúc đó, khi còn làm cảnh sát, công việc bận rộn, thường xuyên phải thức đêm. Những khi thức khuya quá mức, nàng lại hút thuốc để giữ tỉnh táo, cả căn phòng đầy khói thuốc mịt mù. 

Sau này nghỉ việc, chuyển sang làm huấn luyện viên, thường xuyên tiếp xúc với trẻ con, nàng cũng dần bỏ thuốc. 

Nhưng bây giờ, nàng thật sự thấy đau đầu. Nghĩ mãi không thông, lại lo lắng không biết Tuyên Tuyên ở bên ngoài có gặp bất tiện gì không, càng không biết sau này nên làm thế nào. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!