Chương 41: Lo lắng

Cứ ôm nhau như vậy thêm một lúc lâu, Thích Vô Ưu ngoan ngoãn rúc vào vòng tay nóng rực ấy, má bị ép đến phồng lên, gần như cảm thấy có chút buồn ngủ. 

Lòng ngực của Tiểu Ca ấm áp quá, ấm đến mức cô như sắp tan chảy… 

"Tiểu Ca, em đói rồi." Tuyên Tuyên ngáp khẽ một cái, nhẹ giọng nói, "... Muốn ăn pizza." 

Câu nói ấy như kéo Văn Ca trở lại thực tại. Nàng chợt sững người, rồi từ từ nới lỏng vòng tay đang ôm lấy Tuyên Tuyên. 

"Vậy… bây giờ chúng ta đi ăn, được không, Tuyên Tuyên?" Văn Ca hỏi, "Có chỗ nào không thoải mái không? Còn bóng bay thì buộc vào cổ tay rồi, sẽ không mất đâu…" 

Nhưng ngay khi cô vừa thả tay ra, xung quanh liền trở nên lạnh lẽo hơn một chút. Thích Vô Ưu không hài lòng, khẽ cắn môi, rồi nũng nịu tựa người vào Văn Ca lần nữa, mềm nhũn mà dán sát vào lòng nàng. 

Văn Ca cúi xuống nhìn cô, bật cười bất lực. 

"—Tuyên Tuyên."

Nàng vừa nói vừa đưa tay lên, ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua vết nứt nhỏ trên môi Tuyên Tuyên—một vết thương nhỏ nhưng trông thê thảm hơn vì đã bị cắn và l**m nhiều lần, nằm chơ vơ trên đôi môi mỏng manh, nhợt nhạt..... Chỉ có hai tiếng đồng hồ thôi. 

Chỉ hai tiếng mà thôi, nàng để Tuyên Tuyên đi một mình lên vòng đu quay, vậy mà Tuyên Tuyên lại tự làm bản thân bị thương lần nữa. 

Văn Ca nhìn cô, suy nghĩ này như sương mù dày đặc dần dần bao phủ lấy tâm trí. 

"Đừng cắn nữa." Nàng nhẹ giọng nói, "Uống chút nước, được không?" 

Tuyên Tuyên nhận lấy chai nước khoáng từ tay nàng, nhấp một ngụm nhỏ rồi gật đầu: "Được…" 

"Giỏi lắm." Văn Ca khẽ cười, đôi mắt màu hổ phách cong lên dịu dàng. Nàng vẫn là chính mình—luôn nhẹ nhàng, tỉ mỉ, và lúc nào cũng nở nụ cười ấm áp. "Tuyên Tuyên ngoan lắm." 

Nói là đi ăn, nhưng Tuyên Tuyên chỉ ngẩng lên nhìn nàng ngoan ngoãn, gương mặt nhợt nhạt đến đáng sợ. Văn Ca đưa tay sờ trán cô, toàn là mồ hôi lạnh, lòng nàng bỗng thắt lại. Cuối cùng, chẳng còn tâm trí nào mà đi chơi nữa—nàng quyết định ngay lập tức bọc cả người lại rồi đưa thẳng đến bệnh viện.

"Em không muốn đi bệnh viện…" Tuyên Tuyên rúc vào lòng nàng, khẽ khàng phản đối, "Vẫn chưa đi đến cửa hàng đồ chơi mà."

Để xin lỗi vì sự cố đột ngột, nhân viên ở vòng đu quay đã phát phiếu mua sắm trị giá 500 tệ cho mỗi du khách bị ảnh hưởng.

Thích Vô Ưu thì lại để mắt đến một con thú bông cỡ đại đặt ở vị trí cao trong cửa hàng—một chú chó cảnh sát màu sẫm, đứng kiêu hãnh với đầu ngẩng cao, những đường khâu tuy vụng về nhưng lại rất chỉn chu.

Cô ngước lên, khẽ kéo vạt áo Văn Ca, đôi mắt xanh biếc long lanh, trông vừa đáng thương vừa mềm mại: "Tiểu Ca—"

Văn Ca thực sự mềm lòng đến mức chẳng thể làm gì khác, đành gật đầu đồng ý.

Nàng nhìn vào bên trong cửa hàng đồ chơi, khách đông đúc, từng nhóm nhỏ tụ tập trò chuyện, chụm đầu so sánh từng món đồ. Không khí trong đó e rằng không lưu thông tốt lắm. Văn Ca thực sự không muốn Tuyên Tuyên phải chen chúc vào trong, nên quyết định để cô ngồi yên bên ngoài, còn mình thì lách vào cửa hàng.

Nàng vận dụng sự nhanh nhạy thường ngày khi làm nhiệm vụ, trong vòng nửa phút đã nhanh chóng tìm được con thú bông khổng lồ trong cửa hàng đồ chơi, rồi lập tức xếp hàng thanh toán, ôm lấy nó và nhét vào vòng tay của Tuyên Tuyên. 

Sau một trận "chiến đấu", Văn Ca nhìn vào điện thoại, thấy chiếc xe đặt qua ứng dụng vừa hay đã đỗ lại trước cổng khu vui chơi. 

"Xong rồi." Nàng cười, "Tuyên Tuyên, đi thôi. Nếu còn thứ gì muốn mua, chúng ta sẽ đặt trên trang web chính thức, được không?" 

Con chó bông thật sự quá lớn, cao đến khoảng 1m6. Khi Tuyên Tuyên ôm nó trong lòng, gần như che khuất cả người cô, chỉ lộ ra đỉnh đầu mềm mại với đôi tai mèo bằng lông xù. 

Bị chú chó cảnh sát khổng lồ che khuất, cô khẽ gật đầu trong tiếng ậm ừ mơ hồ. 

*** 

Đến bệnh viện, họ xếp hàng đăng ký khám, khu vực cấp cứu đông đúc với rất nhiều bệnh nhân, hành lang nhộn nhịp và ồn ào. 

Thực ra, cách tốt nhất là để Tuyên Tuyên ngồi chờ ở một góc ít người qua lại, còn mình sẽ lo liệu mọi thủ tục trước rồi đưa cô đi khám. Nhưng Văn Ca đã bị hai tiếng đồng hồ trên vòng đu quay làm cho hoảng sợ đến mức chẳng thể nào yên tâm rời mắt khỏi Tuyên Tuyên dù chỉ một giây.

Vừa buông tay Tuyên Tuyên, trong đầu nàng liền hiện lên hàng loạt viễn cảnh hỗn loạn và bất trắc. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!