Chương 40: Thích

Dù nhân viên nói rằng sự cố sẽ sớm được khắc phục, nhưng vòng đu quay vẫn chậm chạp không khởi động lại. 

Văn Ca sắp sốt ruột đến phát điên, may mà Tuyên Tuyên có mang theo điện thoại. Nàng đi xuống ngay bên dưới vòng đu quay, đến chỗ có thể nhìn thấy Tuyên Tuyên, rồi gọi điện cho cô. 

"… Chuyện gì vậy, Tiểu Ca?" 

Giọng của Tuyên Tuyên mang theo chút bối rối, như thể cô vẫn chưa hoàn toàn hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cô chỉ biết rằng vòng đu quay bỗng dưng ngừng lại, mà đúng lúc nó lại dừng ở vị trí cao nhất. 

Cô nói: "Sao vòng đu quay lại không chạy nữa?"

Từ chỗ mình đứng, Văn Ca có thể nhìn thấy cô . Dù khoảng cách xa và lớp kính cabin khiến hình ảnh có chút mờ nhòe, nhưng nàng vẫn có thể nhận ra Tuyên Tuyên. 

Tuyên Tuyên đang ngồi gần cửa sổ, chống cằm lên tay, vẻ mặt đầy thắc mắc nhìn ra thế giới đang dừng lại bên ngoài cabin. 

"Bên dưới có một chút sự cố kỹ thuật, họ nói cần thời gian sửa chữa," Văn Ca trấn an cô, "Không sao đâu, một lát nữa là ổn thôi, được chứ, Tuyên Tuyên?"

Tuyên Tuyên khẽ đáp: "Ừm…"

Giọng cô nhỏ xíu, ngoan ngoãn và trầm lặng, nghe mà Văn Ca thấy tim mình sắp vỡ ra mất. 

Nàng cố gắng nở một nụ cười, dùng giọng điệu nhẹ nhàng để nói tiếp: "Tuyên Tuyên, chỗ sát cửa kính có phải quá cao không? Nếu sợ thì có thể ngồi dịch vào trong một chút. Nếu thấy căng thẳng thì đừng nhìn xuống dưới, chúng ta nói chuyện với nhau được không?" 

"Ừm." Tuyên Tuyên đáp nhỏ, ngoan ngoãn không thò đầu ra ngoài nữa mà dịch lại vào giữa khoang cabin một chút. "Tiểu Ca, chị đang ở đâu?"

"Chị ở ngay bên dưới này." Văn Ca cười đáp, "Nhìn thấy không? Chị đang vẫy tay đây này. Không sao đâu, Tuyên Tuyên, chị ở đây với em, chị hứa là sẽ không có chuyện gì cả." 

Tuyên Tuyên trên cao khẽ gật đầu, dường như đã nhìn thấy nàng. Văn Ca lại vẫy tay mạnh hơn theo hướng đó, rồi tiếp tục lên tiếng: 

"Em có đói không, Tuyên Tuyên? Lát nữa xuống mình ăn gì nhé?" 

Nàng cười nói tiếp: "Lúc nãy chúng ta đi ngang qua rất nhiều cửa hàng đồ ăn nhanh, có món gì em thích không? Chị còn thấy bên kia có một tiệm đồ uống, biển hiệu ghi là 'Sinh tố cầu vồng'…"

Tuyên Tuyên dường như bị những lời nàng nói thu hút, khẽ đáp một tiếng rồi tiếp tục chăm chú lắng nghe. 

Vòng đu quay cứ lơ lửng trên cao suốt gần hai tiếng đồng hồ, mãi mà đội sửa chữa vẫn chưa tìm ra đường dây lỗi để khởi động lại. 

Mãi đến khi màn đêm buông xuống, sắc đen của bầu trời hoàn toàn bao phủ khoang cabin treo lơ lửng giữa không trung. 

Văn Ca ở bên dưới thực sự sắp phát điên rồi. 

Nàng vừa lo lắng vừa sốt ruột, sợ rằng Tuyên Tuyên ở trên kia với một người lạ sẽ cảm thấy sợ hãi, sẽ chóng mặt vì độ cao, hoặc thậm chí là đổ mồ hôi do hoảng loạn mà dẫn đến mất nước. Nhưng điều nàng lo hơn cả là bản thân mình thể hiện sự lo lắng quá mức, khiến cảm xúc tiêu cực lây sang Tuyên Tuyên, làm cô càng hoảng sợ hơn. 

"Không sao đâu, Tuyên Tuyên, không sao đâu." 

Nàng chỉ có thể nắm chặt điện thoại, dùng giọng nói nhẹ nhàng và dịu dàng nhất, lặp đi lặp lại lời trấn an. 

"Chị ở đây với em, được không? Chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu…"

"Tiểu Ca." Tuyên Tuyên khẽ gọi, giọng nhỏ xíu. "Em sợ..."

Câu nói nhẹ bẫng như làn sương mỏng manh, ẩm ướt, chỉ cần một cơn gió thoảng qua là sẽ tan biến. 

Văn Ca nghe mà tim như vỡ vụn. Nàng hít sâu một hơi, cổ họng nghẹn lại, gần như không thể phát ra tiếng. 

"…Ừ, Tuyên Tuyên." Văn Ca nhắm mắt, cuối cùng chỉ có thể nói như vậy. "Xin lỗi, Tuyên Tuyên… Xin lỗi em..." 

Nàng chưa bao giờ hối hận về một quyết định của mình đến thế. 

…Giá như nàng không để Tuyên Tuyên đi một mình. Văn Ca không ngừng tự trách bản thân. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!