Chương 117: Phiên ngoại 2 ( Phần 2 )

Cơn mưa đến bất ngờ, hương vị ẩm ướt trong không khí nhất thời làm mùi trong con hẻm trở nên mơ hồ, nhưng Tiểu Ca vẫn nhìn thấy được vị khách không mời đến.

Đó là một con chó đen xám xịt, thân hình ngang ngửa với chú chó Đức, nhưng đôi mắt lại vô cùng đục ngầu và hung ác, càng giống một con chó hoang hơn. 

——Ý đồ đến đây của nó không nói cũng biết. 

Trong nháy mắt, chú chó Đức đã vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Nàng không hề có ý định lùi bước, xác nhận Tuyên Tuyên đã trốn vào chỗ an toàn, liền cẩn thận chậm rãi ra tiếp đón, chăm chú dán mắt vào kẻ xâm nhập trước mặt, chuẩn bị chọn thời điểm thích hợp để lao vào cắn.

Mà con chó đen cũng hiển nhiên cũng như thế.

Trong cơn mưa dần nặng hạt, hai thân ảnh chó từ từ tiến gần nhau.

Không khí ngày càng căng thẳng, bọn chúng chăm chú nhìn chằm chằm nhau, càng lúc càng gần, cuộc chiến sắp sửa nổ ra——

Bỗng nhiên, một cái bóng xám như tia chớp lao đến, trong chớp mắt hung hãn giáng thẳng vào đầu con chó đen. 

Chú chó Đức còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe được một tiếng thê lương đau nhức gào vang lên.

Con chó đen vì cơn đau dữ dội mà liều mạng lắc đầu, hất văng cái bóng nhỏ bé kia vào đống đồ linh tinh bên cạnh với một tiếng "phanh", trong khi bóng dáng chú mèo con thì nhanh như chớp leo lên tường, chui vào chỗ không ai nhìn thấy được.

…Nàng lúc này mới ý thức được— là Tuyên Tuyên.

Mà con chó đen trước mặt thì đã không còn mang vẻ đe dọa như lúc ban đầu. Đòn đánh lén vừa rồi của Tuyên Tuyên vô cùng hiệu quả, nhắm thẳng vào điểm yếu là mắt của chó đen, và đã có kết quả rõ rệt. 

Lúc này, một bên mắt của nó đã bị móng vuốt sắc nhọn của mèo con cào rách, lớp màng mỏng bị lật ra, máu tuôn ra ướt đẫm trong cơn mưa, cả cơ thể co rúm lại trong đau đớn, th* d*c đầy yếu ớt, chỉ có thể miễn cưỡng giữ tư thế phòng vệ theo bản năng.

Một con mắt bị thương rõ ràng khiến sức chiến đấu của nó giảm mạnh.

Nếu lúc ban đầu, con chó đen sau khi đánh giá thực lực hai bên, cho rằng mình có cơ hội đuổi được chú chó Đức đang bị vết thương cũ hành hạ, tiện thể xử luôn con mèo nhỏ như chuột để làm bữa ăn phụ — thì giờ đây, nó không còn dám xem thường con chó đối diện nữa. 

Đặc biệt là con mèo nhỏ yếu ớt trông như được con người nuôi dưỡng và bị vứt bỏ kia, lại có thể bộc lộ sự hung hãn khiến chó đen phải khiếp sợ.

Trong cơn đau dữ dội, nó hoàn toàn không kịp phản công, lúc này cũng chẳng biết con mèo kia đang ẩn nấp ở đâu, chực chờ tấn công vào mắt còn lại của nó —

Nếu không có con chó Đức trước mặt này, thì việc cắn chết một con mèo không phải chuyện khó, nhưng với một kẻ cũng đang sống trong hoang dã như nó, tuyệt đối không thể để mất thêm một con mắt nữa.

Chó Đức lúc này cũng cảm nhận được khí thế của đối phương đang rút lui, chân trước của nàng vẫn còn đau âm ỉ, nhưng nỗi lo cho Tuyên Tuyên đã lấn át hết mọi cảm giác khác.

Trong khoảnh khắc đó, máu dồn lên não, nàng lập tức vào thế tấn công, toàn thân căng cứng, bốn chân bám chặt mặt đất, nanh trắng sắc nhọn lộ hết ra, gầm gừ đe dọa:

"Gừ——"

—— Cút ngay!

Con chó đen lảo đảo vội vàng tháo chạy khỏi lãnh địa của bọn họ, chó Đức cũng không đuổi theo, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng đối phương cho đến khi chắc chắn nó đã hoàn toàn rời đi, rồi mới căng thẳng tột độ lao tới cạnh bức tường: "Tuyên Tuyên ——"

Ngã bị thương sao? Vừa nãy có hay không bị cắn đến? Có phải là khó chịu chỗ nào —

Chó Đức khịt khịt mũi, cố gắng tìm kiếm mùi hương quen thuộc của mèo con trong đống mùi hỗn loạn.

Đúng lúc ấy, từ trên đỉnh tường lộ ra một đôi tai mèo nhọn nhỏ xíu.

Cô bé thực sự đã nghe lời Tiểu Ca, Tiểu Ca bảo lên bức tường cao nhất, Tuyên Tuyên cũng thật sự mai phục ở đó, chờ đợi cơ hội tập kích lần nữa.

Lúc này, chó đen đã rời đi, Tuyên Tuyên liền nhanh nhẹn nhảy xuống, phóng lên lưng của chó Đức, để mặc cho con chó to lớn cõng mình tìm đến một thùng container có thể trú mưa.

Sau khi đặt con mèo mướp nhỏ xuống, chó Đức lập tức kiểm tra xem mèo con có bị thương ở đâu không..... Thật sự quá nguy hiểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!