Chị Hoan lầm lũi cúi đầu đi về phía trước. Ngay khi chị chuẩn bị bước tới cầu thang xoắn ốc, Phàm Chân bỗng nhiên phát ra một tiếng "Ái u". Tiểu Cúc đang cúi người tìm ở tầng dưới nghe thấy tiếng động liền vội vàng ngồi dậy, hỏi dồn: "Sao thế, sao thế?"
Hoắc Phàm Chân một tay ôm trán, giả vờ chóng mặt: "Chị Tiểu Cúc ơi, em ngồi xổm lâu quá nên chân bị tê, chị dìu em một chút được không?"
Tiểu Cúc vừa tiến đến đỡ nàng, vừa nhỏ giọng phàn nàn: "Em nói xem... thế này có khổ không cơ chứ? Bọn chị có biết chữ Lạp Mỗ là cái hình thù gì đâu, tìm đến bao giờ mới thấy... Kìa kìa, Phàm Chân, em làm sao vậy? Này, đứng vững chút coi..."
Phàm Chân cố ý làm cho bước chân loạng choạng, thân hình lảo đảo. Tiểu Cúc phải dùng tay phải giữ chặt lấy Phàm Chân, còn tay trái vô thức chống vào giá sách để tìm điểm tựa ổn định lại tư thế. Mà tay trái của chị, vừa vặn đặt ngay tại tầng thứ ba.
Đúng lúc này, Phàm Chân lấy đà choáng váng ngả nhào vào vai đối phương. Tay trái Tiểu Cúc bị va chạm mạnh, vô tình kéo đổ cả hàng sách ở tầng thứ ba. Cuốn sách tiếng Lạp Mỗ kia cùng vài cuốn khác đồng loạt rơi xuống đất.
Chị Hoan đang cúi đầu đi ngang qua giá sách, thấy vật thể lạ rơi ngay trước mặt liền nhìn kỹ lại. Hóa ra đó chính là cuốn sách bị mất. Tuy chị không biết chữ Lạp Mỗ, nhưng bìa cuốn sách này rất đặc biệt, tông màu đỏ sẫm có in hình một con diều hâu đang ngậm người nên chị ấn tượng rất sâu.
Chị Hoan mừng rỡ khôn xiết, nhặt cuốn sách lên hưng phấn vẫy tay: "Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi mọi người ơi!"
Tiểu Cúc khựng lại, quay đầu nhìn chị Hoan, hai người bốn mắt nhìn nhau ngơ ngác. Đám người làm nghe thấy động tĩnh cũng vội vã vây quanh, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ trút được gánh nặng.
Phàm Chân đứng đối diện Tiểu Cúc, ánh mắt lướt qua lướt lại giữa hai người rồi bất ngờ nắm chặt lấy vai Tiểu Cúc, lắc mạnh đầy vui sướng. Đôi mắt nàng tràn ngập sự sùng bái: "Chị Tiểu Cúc, chị giỏi quá đi mất, chị đã giúp chị Hoan tìm được sách rồi kìa!"
Tiểu Cúc bị tâng bốc đến mức chẳng hiểu mô tê gì. Ơ... mình đã làm cái gì đâu nhỉ?
Chị Hoan cũng hoàn toàn bị dắt mũi theo, chị nhìn Tiểu Cúc đầy cảm kích, mắt rưng rưng lệ: "Tiểu Cúc, em giúp chị ơn lớn quá, chị sẽ không quên đâu. Sau này dưới bếp có món gì ngon, chị nhất định sẽ phần em."
Tiểu Cúc gãi đầu, đón nhận sự báo đáp trong trạng thái như lạc vào cõi mộng: "Cái đó... cũng là tình cờ thôi... ha ha..."
Chị Hoan rảo bước nhẹ nhàng vào phòng trong, cẩn trọng đưa cuốn sách tới trước mặt Phó Tư Ý: "Đại tiểu thư, cô xem... có phải cuốn này không ạ?"
Phó Tư Ý nghiêng đầu nhìn, ánh mắt dừng trên tay chị, biểu cảm có chút bất ngờ: "Tìm thấy rồi sao?"
Dì Anh còn ngạc nhiên hơn, buột miệng hỏi: "Làm sao mà tìm được?"
Chị Hoan thuật lại ngắn gọn quá trình tìm thấy sách, nói xong lại khom người hối lỗi: "Đại tiểu thư, thật xin lỗi cô, lần sau tôi sẽ chú ý hơn."
Phó Tư Ý lấy lại giọng điệu nhàn nhạt: "Để đó đi."
Chị Hoan đặt cuốn sách lên bàn, cung kính cúi chào rồi quay người bước ra. Đám người làm tò mò ngó nghiêng vào trong, dì Anh liền vẫy tay ra hiệu: "Giải tán, giải tán hết đi, ai về việc nấy."
Hoắc Phàm Chân cúi đầu đi sau cùng đám đông, thình lình bị dì Anh gọi lại: "Chân Chân, cháu khoan hãy đi."
Phàm Chân không biết dì Anh để mình lại làm gì nhưng không dám hỏi, chỉ lẳng lặng đứng đó chờ đợi.
"Sau này, việc dọn dẹp thư phòng của Đại tiểu thư sẽ giao cho cháu."
"Dạ, cháu ạ?" Phàm Chân sững sờ, ngước lên quan sát phản ứng của Phó Tư Ý, hy vọng cô sẽ phản đối sự sắp xếp này. Thế nhưng, Phó Tư Ý đã sớm quay lại trạng thái làm việc. Trước mặt cô là chiếc laptop đang chạy những dòng số liệu phức tạp.
Ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua cửa sổ sát đất, phủ lên quanh thân Phó Tư Ý một vầng hào quang nhạt, trông cô như một bức họa thâm trầm mà lộng lẫy. Trái tim Phàm Chân bất giác xao động, nhưng chính nàng cũng chẳng rõ vì sao mình lại có cảm giác đó.
Thấy Phó Tư Ý im lặng không phản đối, Phàm Chân chỉ còn cách gật đầu: "Vâng ạ."
Dì Anh mỉm cười cáo lui. Trong phòng chỉ còn lại nàng và Phó Tư Ý.
Vốn xuất thân thiên kim tiểu thư, cơm bưng nước rót có người hầu hạ, Phàm Chân chưa bao giờ phải đụng tay vào việc nhà. Đối mặt với thư phòng rộng lớn thế này, nàng hoàn toàn lúng túng. Huống hồ, sự hiện diện của Phó Tư Ý quá mạnh mẽ khiến đôi tay nàng khi lau dọn cũng phải run rẩy vì căng thẳng.
Càng căng thẳng nàng càng vụng về. Khuỷu tay nàng vô tình va vào món đồ trang trí bằng thủy tinh trên bàn. Một viên bi nhỏ màu nâu đậm theo đà lăn đi, rơi chính xác xuống đùi của Phó Tư Ý.
Phàm Chân quýnh quáng, chẳng kịp suy nghĩ nhiều đã vội vã vươn tay ra nhặt. Lòng bàn tay mềm mại của nàng vô tình chạm vào làn da mịn màng của Phó Tư Ý, đầu ngón tay cảm nhận rõ rệt nhiệt độ nóng bỏng từ cơ thể của cô Alpha.
Đại não Phàm Chân trống rỗng trong vài giây. Ngay khi ý thức được hành động của mình có chút mạo phạm, nàng hốt hoảng rút tay về, tâm thần rối loạn: "Thật xin lỗi Đại tiểu thư, tôi..."
Hệ thống sưởi trong biệt thự hoạt động rất tốt, nhiệt độ trong phòng đọc sách lại càng cao khiến Phàm Chân bắt đầu rịn mồ hôi, gương mặt và lòng bàn tay đều nóng bừng lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!