Phàm Chân ghi nhớ kỹ lời dì Anh dặn rằng người hầu nhà họ Phó phải dậy từ sáu giờ sáng. Đêm qua trước khi ngủ nàng đã vặn sẵn đồng hồ báo thức, nên khi trời còn chưa kịp sáng, nàng đã thức dậy vệ sinh cá nhân, mặc vào bộ đồng phục nữ hầu rồi đẩy cửa bước ra.
Dì Anh tình cờ đi ngang qua, bà đánh mắt quan sát nàng một lượt từ trên xuống dưới rồi không nhịn được mà tán dương: "Quả nhiên là gương mặt thanh tú duyên dáng, mặc cái gì cũng đều thấy đẹp cả."
Vành tai Phàm Chân dần nóng lên, nàng ngại ngùng mỉm cười khiến ngũ quan bỗng chốc trở nên tươi tắn, rạng rỡ: "Dì Anh, chào buổi sáng ạ!"
Dì Anh mỉm cười dắt lấy tay nàng: "Lát nữa cháu cứ đi theo chị Nga qua lầu chính nhé... Bên đó công việc nhẹ nhàng hơn nhiều. Hơn nữa Đại tiểu thư cũng ở lầu chính, cháu cứ năng qua lại một chút cho quen mặt."
Năng qua lại sao?
Vạn nhất lại xảy ra chuyện giống như đêm hôm kia thì biết làm thế nào...
Nghĩ đến việc bản thân từng suýt bị tin tức tố của Phó Tư Ý kích phát kỳ ph*t t*nh, đôi mày Phàm Chân khẽ nhíu lại đầy vẻ kháng cự: "Dì ơi, hay là cháu ra phòng bếp hoặc vườn hoa giúp việc có được không ạ..."
Dì Anh khẽ xoa tay nàng, những ngón tay sần sùi lướt qua lòng bàn tay mịn màng của Phàm Chân khiến biểu cảm của bà bỗng chốc trở nên kỳ lạ.
Bà cúi đầu, nhìn thấy một đôi bàn tay trắng ngần, những đầu ngón tay thon dài trông như mỡ đông, trong suốt và mượt mà.
Dì Anh khựng lại một nhịp, đến khi ngẩng đầu lên đã khôi phục lại vẻ tự nhiên. Bà gọi nữ hầu Trần Nga đến bên cạnh, dặn dò: "A Nga, sau này Phàm Chân sẽ đi theo cháu. Lầu chính rất rộng, cháu đưa con bé đi làm quen với môi trường trước, tránh để con bé lại bị lạc đường."
Trần Nga cười gật đầu.
Lúc họ chuẩn bị xoay người đi, dì Anh còn dặn thêm một câu: "A Nga, nhớ quan tâm con bé nhiều một chút."
Dì Anh đã phục vụ qua ba đời nhà họ Phó, địa vị chỉ đứng sau Phu nhân và Đại tiểu thư. Trong nhà thường xuyên có nữ hầu mới, nhưng chưa ai thấy bà dành sự quan tâm đặc biệt cho một người nào như thế.
Trần Nga không nén nổi tò mò, ghé sát hỏi Phàm Chân: "Em có quan hệ gì với quản gia Anh sao?"
Phàm Chân khẽ lắc đầu.
"Vậy sao dì ấy lại đối xử với em tốt thế?"
Tại sao ư?
Chính Phàm Chân cũng cảm thấy kỳ lạ. Nàng và dì Anh vốn là bèo nước gặp nhau, chẳng rõ vì cớ gì bà lại hết lòng trông nom nàng như vậy. Nhưng có một điều chắc chắn: dì Anh không hề có ác ý. Đã không có ác ý, nàng cũng chẳng cần phải truy vấn ngọn nguồn làm gì.
Phàm Chân dùng giọng điệu mềm mỏng, khéo léo kết thúc chủ đề: "Chị Nga này, dì Anh đâu chỉ tốt với mỗi mình em, dì ấy vốn dĩ hiền hậu với tất cả mọi người mà, đúng không?"
Trần Nga ngượng ngùng cười: "À, phải, phải rồi."
Thấy không khai thác được gì, Trần Nga cũng không hỏi thêm, dẫn Phàm Chân xuyên qua những dãy hành lang uốn lượn. Đi ngang qua vườn hoa, các nữ hầu khác đang bận rộn cắt tỉa hoa tươi, mỗi người một việc vô cùng tất bật.
Đây là lần thứ hai Phàm Chân đến lầu chính. Lần trước do trời quá tối nên nàng chẳng nhìn rõ thứ gì, giờ đây đứng giữa đại sảnh nguy nga lộng lẫy, dù vốn xuất thân giàu sang, nàng vẫn không khỏi kinh ngạc. Để có thể treo những tấm thảm dệt tường khổng lồ như những bức tranh trang trí thay vì dùng giấy dán tường, nhất định phải có một không gian với mái vòm cao vút như thế này.
Phàm Chân còn đang ngẩn ngơ thì một bóng dáng hớt hải chạy sượt qua, gọi giật giọng: "Chị Nga, chị Nga ơi..."
Trần Nga đang lấy dụng cụ trong phòng vệ sinh, nghe tiếng gọi vội chạy ra: "Sáng sớm đã gào thét gì thế? Tiểu Cúc, em lại gây họa gì đúng không?"
"Lần này không phải em, là chị Hoan..." Tiểu Cúc lắc đầu liên tục như sợ bị vạ lây: "Hôm qua chị Hoan dọn thư phòng lỡ tay động vào bàn làm việc, Đại tiểu thư đang rất giận... Không ai dám lại gần cả. Chị Nga, chị lên đó xem sao..."
Phó Tư Ý đối đãi với người làm rất hào phóng, nhưng tính khí dạo gần đây lại rất thất thường, hầu hết người làm trong Phó gia đều sợ cô. Trần Nga dĩ nhiên không ngoại lệ, chị vô thức lùi lại: "Chị lên đó làm gì? Thư phòng đâu phải chị phụ trách, em... em mau đi tìm quản gia Anh đi."
Dì Anh nhận được tin vội vàng chạy tới, câu đầu tiên đã hỏi ngay: "Mất thứ gì rồi?"
Tiểu Cúc cúi gầm mặt, nơm nớp lo sợ: "Dạ... hình như là mất một quyển sách."
Bà Anh nhíu mày: "Sách gì?"
Tiểu Cúc ấp úng mãi không nói rõ: "Là một quyển... cái gì mà Lạp Mỗ Văn ấy... Chị Hoan bảo lúc quét dọn thấy cuốn sách rơi dưới gầm bàn, tưởng Đại tiểu thư không dùng nữa nên đã cất lên giá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!