Chương 47: (Vô Đề)

Tiểu Cúc vẫn chưa rõ tình hình, tiếp tục gõ cửa dồn dập: "Phàm Chân, mở cửa đi mà, mau cho tôi vào trong chăn ủ ấm với!"

Phàm Chân cảm nhận rõ bàn tay đang siết bên eo mình vừa nới lỏng, ngay sau đó một luồng gió lạnh thốc lên từ mép chăn. Nàng hốt hoảng đè Phó Tư Ý xuống, nhấn đầu cô trở lại gối: "Đại tiểu thư của chị ơi, xin em đấy, đừng thêm phiền nữa mà."

Phó Tư Ý vùng vẫy nhô đầu ra, gương mặt đã bao phủ một lớp hắc khí: "Cô ấy nói muốn ngủ cùng chị? Bây giờ em ra ngoài ngay xem cô ấy có dám bước chân vào đây không!"

Chậc! Đúng là hũ giấm tinh.

Phàm Chân dở khóc dở cười rúc vào lòng cô, vòng tay qua vai, ghé sát cổ cô mà dùng giọng điệu dịu dàng nhất để dỗ dành: "Nhãi con, em ngoan một chút đi..."

Phó Tư Ý vẫn giữ giọng điệu bá đạo, tràn đầy chiếm hữu: "Chị là của em, chỉ được ngủ với một mình em thôi."

Tiếng đập cửa bên ngoài vẫn liên hồi không dứt, sự kiên nhẫn của Phó Tư Ý đã chạm mức giới hạn. Thấy sắp không trấn an nổi nữa, Phàm Chân dùng hai tay giữ chặt vai cô ngăn lại: "Ý tiểu tể, em muốn thế nào mới chịu nghe lời đây?"

"Tỷ tỷ hôn em một cái đi." Phó Tư Ý vô tội chớp mắt, làm như chính mình mới là kẻ bị ức h**p, chịu đầy ủy khuất.

Phàm Chân trừng lớn mắt: "Bên ngoài vẫn còn người mà..."

Phó Tư Ý cong môi, nụ cười trông thì thuần khiết nhưng đầy vẻ đe dọa: "Tỷ tỷ không hôn, em không nghe lời."

Phàm Chân: !!!

Con tiểu hung thú này đúng là một yêu nghiệt. Nàng bất lực l**m nhẹ vành môi, rồi khẽ đặt lên môi cô một nụ hôn.

Nhưng không đợi Phàm Chân kịp lui ra, Phó Tư Ý như đã đoán trước, cô nghiêng mặt giữ chặt nụ hôn ấy. Một tay cô chế trụ sau gáy Phàm Chân, khẽ nhếch cằm để nụ hôn thêm sâu.

"Ưm..." Phàm Chân chống hai tay lên vai cô, khẽ hé môi, chấp nhận sự xâm lược đầy bá đạo của đối phương. Bờ môi đỏ của Phó Tư Ý áp xuống, đầu lưỡi dịu dàng tách mở làn môi nàng, quấn quýt không rời. Phàm Chân run rẩy định rụt lại nhưng lại bị cô ôm chặt hơn, từng chút một m*t mát nồng nàn.

Ngoài cửa thấp thoáng truyền đến giọng Tiểu Cúc đầy nghi hoặc: "Phàm Chân, cô sao thế? Không thoải mái à? Mở cửa cho tôi vào đi."

Phàm Chân khẩn trương tách ra, định lên tiếng đáp lời thì chợt nghe thấy tiếng mắng mỏ đè thấp của dì Anh.

"Vương Tiểu Cúc! Nửa đêm nửa hôm không ngủ còn gào thét cái gì đấy?"

Kế hoạch kín kẽ của dì Anh bị Tiểu Cúc phá đám khiến bà tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Sao cô lại chạy sang phòng Phàm Chân làm gì?"

Tiểu Cúc ủy khuất bĩu môi: "Anh quản gia, máy sưởi phòng con hỏng rồi, lạnh quá không ngủ được nên con định sang chen chung chăn với Phàm Chân."

Dì Anh: "..."

Chết tiệt thật! Lúc nãy bà không tìm thấy công tắc nên đã ngắt luôn cả hai phòng bên cạnh, mà một trong số đó chính là phòng Tiểu Cúc.

Dì Anh nghẹn lời một chút, rồi chợt nghiêm giọng quát lớn: "Phàm Chân ngủ rồi! Nếu thấy lạnh thì sang ngủ chung với tôi!"

Tiểu Cúc dọa cho mặt cắt không còn giọt máu: "Con... con không dám đâu. Anh quản gia, bà là Alpha, con..."

Dì Anh ngước mắt, gương mặt đầy vẻ đoan chính: "Giường nhường cho cô, tôi ngủ dưới đất."

Tiểu Cúc sắp khóc đến nơi: "Không, không cần đâu ạ... Con về phòng ngay đây..."

Nói đoạn, cô chạy trối chết về phòng mình, tiếng cửa đóng "rầm" một cái vang lên. Dì Anh ngơ ngác nhìn theo bóng lưng cô ấy, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Mình đáng sợ đến thế sao?"

Bên ngoài, rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại. Trong phòng chỉ còn lại tiếng thở quấn quýt giữa hai người trên giường.

Phàm Chân đảo mắt kiểm tra một lượt, vặn bàn tay đang đặt lên miếng bánh ngọt của con tiểu hung thú ra, hờn dỗi quở trách: "Em thật là có gan làm loạn."

Phó Tư Ý mang theo ý cười ấn nàng vào lòng, thấp giọng thổ lộ bên tai: "Thật sự rất thích tỷ tỷ..."

Phàm Chân rúc vào lồng ngực cô, lắng nghe nhịp tim đập rộn ràng của đối phương. Thật sự là... khiến người ta chẳng thể nào giận cho nổi. Khóe môi Phàm Chân vểnh cao, rõ ràng định mắng mỏ cô một trận, nhưng nháy mắt mọi bực dọc đã tan thành mây khói, chỉ còn lại lòng tràn đầy rung động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!