Bờ vai và cổ của Phó Tư Ý khẽ căng lên, cánh môi cô áp lên miếng bánh ngọt mềm mại, cuốn lấy hạt gạo còn sót lại trên đó vào trong miệng.
Phàm Chân không ngừng run rẩy.
"Tỷ tỷ..."
Giọng nói của Phó Tư Ý mang theo sự rung động nhè nhẹ, nghe ra được chính cô cũng đang rất khẩn trương. Môi cô dọc theo xương quai xanh của Phàm Chân đi lên, rồi lần theo gương mặt chậm rãi chuyển đến bên tai, thổi những lời thì thầm vào thính giác của nàng: "Tỷ tỷ, buông tay ra đi... vẫn còn mấy hạt bị chị che khuất, em không ăn được."
Đầu óc Phàm Chân rơi vào trạng thái hỗn độn, bị lời nói nhỏ nhẹ bên tai mê hoặc đến mức vô thức buông thõng đôi tay đang che chắn xuống.
Phó Tư Ý hôn lên vết bớt hình cánh hoa ấy, l**m sạch sẽ những hạt gạo dính trên đó. Ban đầu, Phó Tư Ý vẫn rất chuyên tâm thu dọn hạt gạo, một lòng nghĩ không được lãng phí lương thực, ngoan ngoãn hệt như một em bé ở nhà trẻ. Thế nhưng em bé này lại rất dễ bị ngoại cảnh quấy nhiễu; khi cô nhìn thấy trái dâu tây trên miếng bánh đang ngượng ngùng lộ diện, nhiệt tình chào hỏi mình, cô lập tức bị dụ dỗ. Phó Tư Ý bất giác ngậm lấy nó, đầu lưỡi quấn quýt trêu đùa không rời.
Phàm Chân hoàn toàn nhũn người: "Nhãi con..."
Hai người đang ở tư thế đối mặt nhau, Phó Tư Ý dùng hai tay ôm chặt lấy vòng eo Phàm Chân, đầu vùi vào lồng ngực nàng mà cọ xát. Phàm Chân cắn môi, đôi tay bám hờ lên vai Phó Tư Ý, gần như là phản xạ có điều kiện mà ưỡn người lên, sống lưng cong lại, mái tóc đen nhánh xõa trên xương cánh bướm khẽ lay động.
Cảnh tượng này... quả thực còn khiến người ta đỏ mặt tía tai hơn cả những thước phim trên màn ảnh nhỏ. Phàm Chân lảo đảo sắp không trụ vững, giọng run rẩy nhắc nhở: "Ý tiểu tể, em ăn lâu quá rồi đấy~"
Con tiểu hung thú này rốt cuộc thích ăn đến mức nào chứ? Vừa nãy đã ăn một lần rồi, giờ lại tới tới lui lui nhấm nháp lâu như vậy vẫn không chịu buông.
Trong lòng Phó Tư Ý như có ai gãi, ngứa ngáy khôn nguôi. Tuyến thể sau gáy bắt đầu phát nhiệt, ngay cả tuyến thể diễn dục dường như cũng thấm ra một chút tin tức tố. Cảm giác này rất quen thuộc, Phó Tư Ý biết mình sắp ph*t t*nh.
Ngày thường, đám bạn học tụ tập thường chế giễu cô đã ngoài hai mươi mà chưa từng đánh dấu Omega nào. Nhất là Phương Tụng Nhàn, lúc ngà ngà say thường ghé sát tai cô mà bảo: "Phó Tư Ý, đợi đến khi cậu đánh dấu Omega rồi, cậu sẽ chẳng bao giờ muốn uống thuốc ức chế nữa đâu. Cảm giác đánh dấu Omega ấy à, thuốc nào mà so được? Tôi nói cho cậu nhé, dùng chỗ đó của cậu dán sát vào Omega, quả thực là... hắc hắc..." Nói xong còn cố nhét cho cô một bộ video giảng dạy.
Phó Tư Ý chưa bao giờ là kẻ sa đà vào tình ái, nhưng không hiểu sao khi ở bên Phàm Chân, trong đầu cô lại không kiểm soát được mà hiện lên những hình ảnh khiến tim đập chân run ấy. Cô muốn đánh dấu tỷ tỷ. Muốn cùng nàng dán sát như thế. Cả tâm trí và cơ thể đều khao khát điều đó.
Thế nhưng tỷ tỷ lại nhất quyết muốn ngụy trang thành Beta. Nếu cứ tiếp tục dây dưa, tuyến thể của nàng sẽ bị thương. Nếu như...
Vừa rồi Phó Tư Ý nhìn rất kỹ, tin tức tố thấm ra từ gáy Phàm Chân đã làm ướt đẫm làn da, khiến miếng dán cách ly ẩn hình kia hở ra những khe nhỏ, chỉ một lát nữa thôi là sẽ tuột ra vì không còn độ dính. Có lẽ, cô nên cố gắng thêm chút nữa... Hoặc cô có thể giả vờ vô tình cọ xát để làm rơi miếng dán đó đi...
Muốn tỷ tỷ chủ động bại lộ thân phận quá khó, chi bằng nàng ra tay giúp một phen. Nhưng ý nghĩ ấy chỉ lóe lên trong thoáng chốc rồi Phó Tư Ý lại do dự. Tỷ tỷ không muốn thừa nhận thân phận hẳn là có lý do riêng, cô không thể vì tư dục của mình mà ép nàng làm chuyện nàng không muốn.
Toàn thân Phàm Chân run rẩy, nước mắt không kìm được mà trào ra: "Ý tiểu tể..."
Nghe thấy một tiếng "ưm" khẽ vang, Phó Tư Ý nhả hạt gạo ra rồi ngẩng đầu lên. Trong mắt cô tràn ngập một màu đỏ thẫm yêu dị hệt như lá phong mùa thu. Khi một Alpha sắp ph*t t*nh, đôi mắt sẽ hiện lên sắc đỏ như vậy. Cô áp sát vào môi Phàm Chân, đặt lên đó những nụ hôn vụn vặt và dày đặc: "Tỷ tỷ, em có thể... đánh dấu chị không?"
Phàm Chân ôm lấy gáy cô, th* d*c hổ hển, cuối cùng cũng tìm lại được chút lý trí: "Không được."
"Nhưng mà chị vừa nói muốn làm gì cũng được mà." Phó Tư Ý khẽ rủ mắt, vẻ ủy khuất hệt như một chú cún bị bỏ rơi: "Tỷ tỷ sao có thể nói lời không giữ lấy lời?"
Phàm Chân nén lại hơi thở dồn dập, nhỏ giọng khước từ: "Chị đã bảo rồi, vừa nãy là vừa nãy, bây giờ thì không được."
Phàm Chân biết cô muốn, thực ra chính nàng cũng rất khao khát. Tin tức tố nơi tuyến thể diễn dục của nàng đã tràn lan đến mức không còn hình thù gì nữa, nhưng nàng biết rõ... không thể được. Nàng thừa nhận ban nãy mình nói vậy là do xúc động; thấy tiểu hung thú giận dỗi không ăn cơm, lòng nàng hoảng loạn chỉ muốn dỗ dành cô thật nhanh mà chưa tính đến hậu quả.
Giờ tỉnh táo lại, nàng dứt khoát không thể cùng Phó Tư Ý tiếp tục thế này. Miếng dán cách ly dù mạnh đến đâu cũng không ngăn được tin tức tố của Phó Tư Ý, cả hai sẽ bị đối phương dẫn dụ đến mức ph*t t*nh mất. Thật ra nàng không phản đối chuyện "thân mật trước, yêu đương sau"; khi tình cảm đến độ nhất định, việc muốn gần gũi đối phương là lẽ tự nhiên. Phàm Chân sẵn sàng trao tất cả cho Phó Tư Ý, bao gồm cả cơ thể mình.
Thế nhưng, nàng không thể dùng thân phận vị hôn thê của người khác để phát sinh quan hệ với Phó Tư Ý. "Nhân ngôn đáng sợ", nàng bị mắng nhiếc cũng không sao, nhưng nàng không thể để Phó Tư Ý phải gánh chịu những lời nghị luận không hay. Quan trọng nhất là Phàm Chân không dám chắc, nếu Phó Tư Ý biết nàng là vị hôn thê của kẻ khác, liệu cô có còn muốn nàng nữa không?
Nghĩ đến đây, dây thần kinh của Phàm Chân bỗng giật nảy. Nàng chật vật thoát khỏi vòng tay Phó Tư Ý, nhặt quần áo dưới đất lên rồi hoảng hốt chạy vào phòng tắm. Nàng chống tay lên bồn rửa mặt, nhìn vào gương thấy mặt mình đỏ bừng như say rượu. Phàm Chân hít sâu một hơi, vặn vòi nước, vốc nước lạnh lên mặt để dập tắt ngọn lửa nhiệt tình mà cô nàng Alpha vừa khơi gợi.
Khi bước ra khỏi phòng tắm, Phó Tư Ý đã đứng đó với dáng vẻ nghiêm túc.
Cô đã uống thuốc ức chế, nhưng sắc đỏ do kỳ ph*t t*nh thúc giận trong đáy mắt vẫn chưa hoàn toàn rút đi. Vừa thấy Phàm Chân, cô lại kéo người ta vào lòng, dính sát lấy như kẻ không xương mà treo trên người nàng, nhu thuận ngẩng đầu hỏi: "Tỷ tỷ... không được sao?"
Con tiểu hung thú này đặc biệt biết ưu thế của mình nằm ở đâu, cũng là kẻ sành sỏi nhất trong việc dùng sắc đẹp để dụ hoặc nàng.
Phàm Chân khó khăn lắm mới đè nén được những rung động đang nhen nhóm trở lại, ý chí lung lay mà đẩy nhẹ cô ra: "Ít nhất... ít nhất không phải lúc này..."
Tiểu hung thú lần này xem chừng khá nghe lời, khéo léo "vâng" một tiếng, lặng lẽ nắm lấy tay nàng mà x** n*n: "Tỷ tỷ, em sẽ đợi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!