Chương 43: (Vô Đề)

Đầu ngón tay Phó Tư Ý nhẹ nhàng đẩy từng lớp lá măng ra, lộ ra mầm măng tươi non mơn mởn, lòng bàn tay cô khẽ ấn xuống. Đây là lần đầu tiên cô nâng niu mầm măng non nớt ấy; vì nó quá đỗi mỏng manh nên Phó Tư Ý chẳng dám dùng lực, từng chút cử động đều hết sức cẩn trọng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Mầm măng nhỏ bé dần vươn cao, những hạt sương từ đỉnh măng chảy dọc xuống, nhỏ gọn trong lòng bàn tay cô. Phàm Chân lúc này tâm thần đã hoàn toàn hoảng hốt. Nàng xấu hổ đến mức muốn chết đi cho xong, nhưng lại chẳng biết phải làm thế nào; thiên tính của một Omega khiến nàng gần như sụp đổ, nơi khóe mắt lấp lánh những giọt lệ đầy ẩn nhẫn.

Một "cô nàng A non nớt" chưa từng có kinh nghiệm như Phó Tư Ý quả thực không nắm bắt nổi yêu cầu của tỷ tỷ. Cô nghe thấy tiếng tỷ tỷ nghẹn ngào thốt ra hai chữ "đừng mà", thế nhưng tông giọng ấy nghe qua lại như là đang rất hưởng thụ. Tin tức tố liên tục trào ra, Phó Tư Ý hồi tưởng lại những hình ảnh trong "video ngắn AO", thầm đoán chắc tỷ tỷ đang thích lắm, vì chỉ khi hoan lạc thì tin tức tố mới chảy ra nhiều như vậy.

Động tác vốn dĩ bứt rứt của cô dần trở nên phóng khoáng hơn, cảm giác ướt át nơi lòng bàn tay ngày càng rõ rệt. Phàm Chân cắn chặt môi, vòng tay ôm lấy cô, giọng nói mềm mại nũng nịu: "Ý tiểu tể..."

Phó Tư Ý vốn đang chuyên tâm chiều chuộng nàng liền ngẩng đầu lên nhìn. Phàm Chân yếu mềm làm nũng: "Muốn hôn hôn..."

Trái tim Phó Tư Ý như bị một luồng điện xẹt qua, đầu óc bỗng chốc choáng váng. Từ trước đến nay toàn là cô làm nũng với Phàm Chân, Phàm Chân luôn giữ dáng vẻ của một người chị trưởng thành, rất ít khi yếu lòng như thế, huống chi là chủ động đòi hôn. Phó Tư Ý chẳng hề thấy Phàm Chân trẻ con chút nào, cô chỉ thấy rung động, một sự rung động khiến tâm hồn cô trở nên xao động mãnh liệt.

Gần như không cần suy nghĩ, Phó Tư Ý liền áp sát tới. Cô vừa mới nghiêng người, Phàm Chân đã thiếu kiên nhẫn mà dâng lên làn môi mình, Phó Tư Ý cũng nồng nàn đáp lại. Ngọt ngào vô tận! Cánh môi dán chặt lấy nhau, đầu lưỡi hệt như hai bạn nhảy đang quấn quýt, nương tựa vào nhau mà triền miên không dứt.

Trước đây khi xem video, Phó Tư Ý chẳng có cảm xúc gì, chỉ khi thân lâm kỳ cảnh cô mới hiểu được việc làm chuyện thân mật với người mình yêu lại kích động đến nhường này. Điều kỳ diệu là, dù hiện tại cô chỉ có một chiêu duy nhất để lấy lòng tỷ tỷ, nhưng từ phản ứng của đối phương, cô lại nhận được một cảm giác thỏa mãn cực lớn.

Phó Tư Ý đỏ mặt thầm nghĩ: Tuyến thể diễn dục của Omega thật sự quá thần kỳ. Vẻ ngoài trông giống hệt tuyến thể của Alpha, nhưng Alpha chỉ tiết ra dịch khi ph*t t*nh, còn Omega chỉ cần bị trêu chọc đôi chút là đã tuôn trào không dứt. Vừa ướt vừa nóng. Thật là... đáng yêu quá đi.

Khoan đã! Dường như có gì đó sai sai. Tại sao tin tức tố của Phàm Chân lại không có mùi vị gì? Nàng rõ ràng là một Omega, đáng lẽ phải có hương thơm tỏa ra mới đúng; vả lại ngày hôm đó Phó Tư Ý chắc chắn đã ngửi thấy mùi bánh kem ngọt ngào từ nàng. Nhưng lúc này, dù dịch tiết đã thấm đẫm một mảng nhưng lại chẳng ngửi thấy chút mùi vị nào. Chẳng lẽ là...

Phó Tư Ý đưa tay chạm vào gáy mình, mới phát hiện bản thân đã mất khống chế mà tiết ra tin tức tố tràn trề. Omega khác với Beta ở chỗ, Beta không có mùi và thiếu hụt gen sinh học nên khó thụ thai. Còn Omega có thể cảm nhận được tin tức tố của Alpha và sẽ có phản ứng sinh lý bản năng là ph*t t*nh. Phàm Chân là Omega, tại sao nàng không những không ph*t t*nh mà đến cả mùi hương của chính mình cũng không có?

Phó Tư Ý chống thân mình dậy, chậm rãi cụp mắt nhìn, quả nhiên thấy trên gáy Phàm Chân có dán một miếng cách ly cực mạnh bản ẩn hình. Phàm Chân cắn môi, từ cổ lên đến mặt đều hiện ra sắc đỏ không bình thường. Tim Phó Tư Ý run lên bần bật; Phàm Chân vì muốn ngụy trang thành Beta mà nhất quyết không chịu xé bỏ miếng dán chặn đứng tuyến thể, cứ tiếp tục thế này sẽ gây ra những tổn thương không thể phục hồi cho tuyến thể của nàng.

Phó Tư Ý vội vàng điều động tuyến thể, ép bản thân thu hồi tin tức tố, kìm nén d*c v*ng mà lùi lại. Cô kéo chăn bao bọc lấy Phàm Chân, rồi ôm cả người lẫn chăn vào lòng.

Hành động của cô nàng Alpha đột ngột dừng lại khiến Phàm Chân sực tỉnh khỏi cơn mê đắm. Nàng vươn tay bám lấy vai Phó Tư Ý, th* d*c hổn hển: "Ý tiểu tể..."

Phàm Chân theo bản năng muốn quan sát biểu cảm của đối phương, nhưng lại bị nàng siết chặt trong lòng. Một hơi ấm khiến lòng người thảng thốt cứ thế lan tỏa, thấm sâu vào trái tim.

"Tỷ tỷ..." Phó Tư Ý khó khăn lắm mới áp chế được tin tức tố. Cô không dám áp sát Phàm Chân thêm nữa vì sợ sẽ mất kiểm soát, chỉ biết cách một lớp chăn mà ôm chặt nàng, giọng nói trầm xuống đầy khẩn thiết: "Tỷ tỷ, đừng rời xa em..."

Hơi thở Phàm Chân nghẹn lại, lòng nàng vừa chua xót vừa mềm yếu, kèm theo đó là một nỗi đau đớn xót xa đến nhói lòng.

"Hôn ước với Tống Lan" hệt như một ngọn núi nặng nề đè nặng trong lòng Phàm Chân. Nàng không dám thừa nhận mình là "Hoắc Thủy Tiên", lại càng không dám công khai mối quan hệ với Phó Tư Ý, nhưng trái tim nàng lại chẳng thể khống chế được tình cảm dành cho cô cứ lớn dần theo từng ngày.

Nàng biết cứ tiếp tục thế này là không tốt, sẽ khiến một kẻ vốn đã thiếu cảm giác an toàn như tiểu hung thú trở nên lo được lo mất, khiến h*m m**n chiếm hữu của cô trở nên cực đoan.

Phàm Chân nén lại những đợt sóng ngầm chua xót trong lòng, đưa tay vuốt tóc Phó Tư Ý, dịu dàng nói: "Nhãi con, xin lỗi em. Trước đây chị chưa từng yêu đương, em là người đầu tiên chị rung động..."

Phàm Chân luôn cho rằng mình là người lý trí hơn cảm tính. Ngay cả khi mất đi tình thương của cha, mất đi bạn bè, hay thậm chí là cuộc sống thiên kim đại tiểu thư vinh hoa phú quý, nàng đều thấy không có gì quan trọng. Thế nhưng, chỉ vừa nghĩ đến việc sẽ đánh mất tình yêu của Phó Tư Ý, trái tim nàng như khuyết đi một mảnh quan trọng nhất, đau đớn đến nghẹt thở.

Nghĩ tới tương lai có thể phải xa rời Phó Tư Ý, đôi mắt Phàm Chân không kìm được mà nhòe đi, nàng cố sức ngăn những giọt lệ chực trào: "Đây là lần đầu chị làm bạn gái người ta, có nhiều chỗ làm chưa tốt... chị sẽ cố gắng sửa đổi. Chuyện của Phương Tụng Nhàn là chị sai, tha thứ cho tỷ tỷ có được không?"

Nàng cúi đầu, đặt một nụ hôn lên gáy Phó Tư Ý: "Nhãi con, em không cần lo lắng... chị sẽ luôn ở bên cạnh em, vĩnh viễn không rời xa..."

Phàm Chân không phải chưa từng nghĩ đến tương lai của hai người, nàng thậm chí đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Nếu Minh Tiêu không thể thuyết phục được cha, nếu họ nhất quyết ép nàng trở về kết hôn với Tống Lan, vậy thì thứ họ mang đi được... chỉ có thể là thi thể của nàng.

Những giọt nước nóng hổi rơi xuống cổ Phó Tư Ý kèm theo sự run rẩy nhè nhẹ. Phó Tư Ý bỗng ngẩn người, cuống cuồng đưa tay lau nước mắt cho Phàm Chân: "Tỷ tỷ, sao chị lại khóc?"

Con tiểu hung thú mới vừa rồi còn khí thế hừng hực bỗng chốc trở nên mềm yếu, hoảng hốt đến mức luống cuống: "Xin lỗi chị, là eem không nên nổi nóng, không nên ngó lơ người. Tỷ tỷ, là em sai, chị đừng khóc mà..."

Phàm Chân rất ít khi rơi lệ, nàng cũng không hiểu vì sao mình lại trở nên nhạy cảm như vậy. Chỉ cần nghĩ đến việc phải chia lìa với Phó Tư Ý là nàng không chịu đựng nổi.

Phó Tư Ý không đoán được nguyên nhân khiến tâm trạng Phàm Chân chùng xuống, cô chỉ nghĩ là do mình gây sự khiến người yêu phải khóc. Cảm giác như trời sắp sập xuống, cô quýnh quáng tìm khăn giấy, vừa đưa cho nàng vừa xòe lòng bàn tay ra, ngoan ngoãn đưa đến trước mặt Phàm Chân. Giọng cô thấp xuống một tông, nghe vừa hèn mọn vừa mềm mỏng: "Tỷ tỷ, đừng khóc nữa, chị đánh em đi..."

Phàm Chân: ???

Sớm biết khóc có thể giải quyết được mọi chuyện, vậy nàng còn dày vò chuẩn bị bao nhiêu chiêu trò làm gì? Nàng khóc vì lo cho tương lai không thể bên nhau trọn đời, chứ nào phải giận dỗi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!