Phó Tư Ý siết chặt hai nắm tay, đốt ngón tay trắng bệch, cô nhìn về phía hàng người dài dằng dặc không thấy điểm cuối, lồng ngực càng thêm ngột ngạt, bức bối.
Thế nhưng, dù có đang giận thế nào, cô cũng không hề giận dỗi bỏ đi. Cô vẫn lặng lẽ đứng đó xếp hàng, vô thức nhích từng bước theo dòng người.
Khoảnh khắc tỷ tỷ nhắc đến món bánh chưng, nụ cười của nàng hệt như cầu vồng xuất hiện sau cơn mưa dầm, cả người như được bao phủ bởi một vầng sáng rạng rỡ đầy màu sắc. Phó Tư Ý thích ngắm Phàm Chân cười, nhưng... cô chỉ muốn tỷ tỷ mỉm cười với một mình cô mà thôi.
Cơn nóng nảy cứ cuồn cuộn không yên trong lồng ngực, khiến người đứng gần cũng có thể cảm nhận được luồng hàn khí tỏa ra quanh thân Phó Tư Ý. Dung mạo cô vốn đã thuộc kiểu thanh lãnh, khi sa sầm mặt lại càng khiến người ta phải dè chừng, e ngại.
Nhân viên cửa hàng lộ rõ vẻ rụt rè, ngay cả âm cuối khi hỏi cũng run rẩy: "Tiểu, tiểu thư, xin hỏi cô cần gì ạ?"
Phó Tư Ý điều chỉnh lại biểu cảm, chỉ vào hình ảnh bánh chưng trên thực đơn: "Tôi lấy món này... Cho tôi loại ngọt nhiều một chút, mang về nhà chấm đường trắng ăn."
Cô lẩm bẩm nói, hoàn toàn không nhận ra rằng trong tiềm thức, cô đã lặng lẽ khắc ghi từng câu từng chữ Phàm Chân nói vào sâu trong lòng.
Trong vài phút chờ nhân viên cửa hàng đóng gói, Phó Tư Ý khẽ nhích sang phải một bước nhỏ để nhường chỗ cho người phía sau gọi món. Khi đứng vững lại, cô mới nhận ra mình đã xếp hàng suốt hai giờ đồng hồ, đôi chân ê ẩm và sưng tấy đến mức gần như tê dại.
Rõ ràng trong hai tiếng này, cô có thể tạo ra thêm rất nhiều lợi ích thương mại, vậy mà cô lại dùng nó chỉ để xếp hàng mua bánh chưng. Nhưng khi nghĩ đến nụ cười ngọt ngào của tỷ tỷ, Phó Tư Ý bỗng thấy tất cả đều xứng đáng. Khóe môi cô chậm rãi cong lên, nở một nụ cười mãn nguyện.
Tục ngữ nói lòng yêu cái đẹp ai cũng có, diện mạo của Phó Tư Ý vốn đã quá rực rỡ, lúc cô cười lên hệt như nắng sớm sau cơn tuyết tan, khiến cả quảng cáo 3D hệ tinh tú màu xanh lam của trung tâm thương mại cũng bị lu mờ thành tấm nền vô sắc. Nhân viên cửa hàng nhìn cô không chớp mắt, phục vụ cũng trở nên tinh tế lạ thường: "Tiểu thư, bánh chưng của cô đã đóng gói xong rồi ạ.
Ngoài ra, chúng tôi có tặng kèm một hộp đường trắng, chào mừng cô lần sau lại ghé thăm."
"Cảm ơn."
Phó Tư Ý xách túi giấy đi xuống thang máy. Nhìn chằm chằm vào màn hình 3D khổng lồ, cô chẳng còn hứng thú đi dạo phố nữa mà trực tiếp đi thẳng xuống bãi đỗ xe. Sau khi lên xe, cô đặt túi xách ở ghế phụ rồi cầm điện thoại lên, lập tức mở hộp thư tin nhắn. Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở biểu tượng "thèm khóc".
Phó Tư Ý thất vọng rủ mắt xuống. Bỗng nhiên, điện thoại rung lên một nhịp. Đôi mắt cô sáng bừng, tràn đầy niềm vui mở màn hình vừa tắt lịm ra, nhưng hóa ra đó lại là thông báo từ nhóm công việc của công ty.
Lâu như vậy rồi, tại sao Phàm Chân không gửi tin nhắn cho mình? Tụng Nhàn rõ ràng đang ở Phó trạch, tại sao nàng lại che giấu? Nàng biết thừa mình sẽ để ý, sẽ tức giận, tại sao đến một câu giải thích cũng không có?
Phó Tư Ý bị sự ghen tuông giày xéo đến mức không thể suy nghĩ thấu đáo, làm sao cô đoán được điện thoại của Phàm Chân đã tự động sập nguồn vì hết pin. Lúc này cô chỉ thấy một luồng khí uất nghẹn xộc lên lồng ngực, dồn nén nơi trái tim mãi không thể giải tỏa.
Cô muốn làm chú cún nhỏ của tỷ tỷ, nhưng lại ghét bỏ việc mình thật sự giống như một chú cún, xem mỗi lời Phàm Chân nói là thánh chỉ, gọi thì đến, đuổi thì đi, chỉ cần Phàm Chân cười với cô một cái là cô đã có thể vui sướng đến mức muốn vẫy đuôi. Phó Tư Ý chán ghét bản thân như vậy. Rất chán ghét, rất chán ghét...
Cô luôn nghĩ một người như mình, từ khi sinh ra đã có một con đường phải đi. Cô không có những thú vui phù phiếm như bạn bè đồng lứa, tất cả mọi thứ đều phải chuẩn bị cho việc gánh vác Phó thị sau này, nhu cầu về tình cảm gần như bằng không. Từ thời đi học, ngăn bàn của cô luôn đầy ắp những lá thư tình đủ màu sắc và vô số quà tặng nhỏ, nhưng cô hưa bao giờ liếc mắt nhìn lấy một lần, cứ đầy là vứt bỏ.
Lớn hơn một chút cô lại càng cao lãnh, ngoại trừ vài người bạn học thì chẳng có Omega nào dám lại gần. Phó Tư Ý cũng thấy chẳng sao, hôn nhân đối với cô vốn là thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Cô chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người, càng không ngờ sẽ vì người đó mà hèn mọn đến tận cùng hạt bụi, sẵn sàng vì người đó mà hạ mình, coi người đó là tôn quý nhất, sẵn sàng vì người đó mà từ bỏ tất cả... Nhưng cô trước kia, rõ ràng là một người kiêu ngạo đến thế kia mà.
Trên đường về Phó trạch, tuyết rơi càng lúc càng dày, những bông tuyết lớn như lông ngỗng lả tả rơi xuống, phủ kín kính chắn gió khiến tầm nhìn vốn đã chẳng sáng sủa lại càng trở nên mờ mịt. Hôm nay đi công ty cô không để tài xế đưa đón, lái xe trong ngày tuyết lớn quả thực gian nan. Phó trạch lại nằm ở lưng chừng núi, lớp tuyết trắng xóa nhanh chóng bao phủ toàn bộ dãy núi.
Cô siết chặt vô lăng, cố ý đặt điện thoại ở giữa hai vòng đồng hồ đo vì sợ bỏ lỡ tin nhắn của Phàm Chân. Thế nhưng cho đến khi lái vào hầm xuyên núi nhân tạo, cô vẫn không nhận được bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào. Sự u ám đè nén giữa chân mày cô ngày càng đậm, còn mãnh liệt hơn cả cơn bão tuyết cuồng loạn ngoài cửa xe. Một cơn giông bão sắp sửa ập đến.
Thực tế, ngay sau khi sạc điện thoại xong, phản ứng đầu tiên của Phàm Chân là gọi cho Phó Tư Ý. Nhưng nghĩ đến việc cô đang tự lái xe giữa trời tuyết, nàng sợ việc nghe điện thoại sẽ không an toàn nên đành thôi. Nàng đứng bên hồ nước trong vườn hoa, góc độ này vừa vặn nhìn ra cổng sắt khắc hoa để có thể thấy xe ra vào ngay lập tức. Nàng chăm chú nhìn chằm chằm vào cổng sắt, dáng vẻ đứng yên hồi lâu trông hệt như một bức tượng băng.
Gió lạnh cuốn theo bông tuyết tạt vào mặt, đôi gò má của Phàm Chân nhanh chóng đông cứng thành một màu hồng nhạt. Dì Anh giẫm lên lớp tuyết mỏng tiến lại gần, quấn chiếc áo khoác dày lên vai Phàm Chân, giọng điệu không khỏi xót xa: "Chân Chân à, vào trong nhà mà chờ đi. Con đã đứng trong tuyết cả tiếng đồng hồ rồi, vạn nhất bị cảm lạnh thì sao?"
Phàm Chân chẳng mảy may để tâm đến bản thân, lòng dạ nàng chỉ hướng về Phó Tư Ý vẫn chưa về nhà: "Đã một tiếng rồi sao? Bình thường Đại tiểu thư đi làm về chỉ mất hơn mười phút, hôm nay tại sao lại lâu thế ạ?"
Nàng bỗng nắm lấy tay dì Anh, lo lắng chau mày: "Dì ơi, Đại tiểu thư lâu thế vẫn chưa về nhà, con muốn xuống dưới núi đợi cô ấy..."
Dì Anh bị cái lạnh buốt từ lòng bàn tay nàng làm cho giật mình, theo phản xạ liền ấp tay Phàm Chân vào lòng mình mà x** n*n: "Con nhìn xem mình đã lạnh đến mức nào rồi? Các con ở Nguyên quốc quen nhiệt độ cao, cơ thể con vốn không chịu được lạnh, chạy xuống núi thì chân con còn muốn giữ nữa không?" "Với lại con cũng đâu có ra cửa được. Ngoan, nghe lời dì, vào trong nhà chờ đi, Đại tiểu thư sẽ về sớm thôi."
Phàm Chân cố chấp lắc đầu: "Dì ơi, con chỉ xuống dưới chân núi chờ thôi, sẽ không đi xa, không ai đến kiểm tra giấy tờ đâu ạ... Không thấy Đại tiểu thư... con không yên tâm..."
Dì Anh không khuyên nổi nàng, trong lúc đang giằng co thì bên tai truyền đến tiếng bánh xe nghiến trên tuyết. Chiếc Maserati màu đỏ đập vào mắt, khóe môi Phàm Chân không tự chủ được mà cong lên, nàng phấn khích lắc lắc cánh tay dì Anh cô: "Dì ơi, Đại tiểu thư về rồi!"
"Dì đã bảo con bé sắp về mà lị." Dì Anh chưa từng thấy Phàm Chân hào hứng như vậy, dì không kìm được cười: "Con đó, sao mà còn lo lắng hơn cả bà già này thế không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!