Chương 40: (Vô Đề)

Phó Tư Ý giả vờ như đang bị chọc giận, cô đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, thuận theo lời Thẩm Điềm mà quát mắng: "Hạ Dĩ Trình thực sự là... quá đáng sợ, quá hèn hạ!"

"Dĩ Trình lần này làm việc quả thực có hơi quá mức." Thấy Phó Tư Ý có vẻ đã tin mình, mắt Thẩm Điềm bừng sáng lên trong chốc lát, nhưng rồi ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ vô tội đáng thương: "Tiểu Ý, thật xin lỗi chị. Là do em quá tin tưởng Dĩ Trình nên mới trở thành đồng lõa của cô ấy. Thật ra em luôn muốn thú nhận với chị, những ngày qua em ăn ngủ không yên, đêm không chợp mắt nổi, ngày thì chẳng thể tập trung, đến cả công việc cũng mất rồi... Có lẽ đây chính là báo ứng."

Phó Tư Ý thầm cười nhạo trong lòng. Thẩm Điềm quả thực là kẻ biết ngụy trang và bán thảm nhất mà cô từng thấy. Rõ ràng là vì cạnh tranh không lành mạnh nên bị OCT sa thải, vậy mà cô ta có thể tô vẽ lý do thành ra ủy khuất đến mức này. Riêng cái khả năng đổi trắng thay đen, mồm mép đỡ lời này thôi cũng đủ khiến người khác phải bội phục.

Phó Tư Ý rộng lượng mỉm cười: "Không nghiêm trọng đến mức đó đâu, biết sai mà kịp thời bù đắp là được. Đợi Ngữ Thanh kết hôn, cô cứ tặng cô ấy một phần hậu lễ, coi như là bồi tội đi."

"Ừm, em hiểu rồi." Gương mặt Thẩm Điềm không giấu nổi vẻ mừng rỡ: "Tiểu Ý, vậy còn chị? Chị sẽ tha thứ cho em chứ?"

Phó Tư Ý nén cơn giận đang cuộn trào trong lòng xuống: "Cô cũng chỉ là bị người ta sai khiến, tôi sẽ không trách cô. Ngược lại, tôi còn phải cảm ơn cô vì đã cho tôi biết sự thật."

Thẩm Điềm khẽ chớp hàng mi, cố ý lộ vẻ quyến rũ đúng lúc đúng chỗ: "Vậy... sau này chúng ta vẫn là bạn chứ?"

"Dĩ nhiên rồi, chúng ta vẫn luôn là bạn mà." Phó Tư Ý vốn đã không thích sự trêu chọc của Thẩm Điềm, giờ nhìn thấy cô ta lại càng thêm căm ghét, chỉ muốn nhanh chóng rời đi: "Thời gian không còn sớm nữa, tôi cũng phải về rồi."

Thẩm Điềm rất biết điều: "Được, vậy lần sau nói chuyện tiếp nhé."

Nụ cười trên môi Phó Tư Ý vẫn duy trì cho đến khi Thẩm Điềm quay lưng đi mới dần hạ xuống, cuối cùng trở lại thành một đường thẳng tắp, lạnh lùng. Thẩm Điềm tâm địa âm độc, Hạ Dĩ Trình ngang ngược càn rỡ, cả hai đều là mối đe dọa đến sự an toàn của tỷ tỷ.

Nếu chỉ đơn thuần đối phó với Thẩm Điềm thì đối với cô dễ như trở bàn tay. Nhưng Hạ Dĩ Trình là người kế vị duy nhất của Hạ thị, chưa nói đến thực lực đáng gờm của Hạ gia, riêng cửa ải Phó Vi Dung cô đã không vượt qua nổi. Phó Vi Dung cần sự trợ lực của Hạ Trầm Tiêu, tuyệt đối sẽ không cho phép cô vạch mặt với Hạ gia. Thay vì tốn tâm sức đối đầu với hai người bọn họ, chi bằng để hai kẻ đó tự cắn xé lẫn nhau, cô chỉ việc ngồi trên núi xem hổ đấu, dĩ nhiên sẽ không gây họa đến sự an toàn của tỷ tỷ.

Hàng mi dài của Phó Tư Ý khẽ rủ xuống rồi bất chợt nâng lên, ánh mắt trong trẻo, nụ cười trên đôi môi đỏ mọng từ từ nở rộ. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô đã nghĩ ra một diệu kế "nhất tiễn hạ song điêu", vừa có thể trừng trị Thẩm Điềm, vừa có thể thoát khỏi Hạ Dĩ Trình.

Tâm trạng đã thông suốt, Phó Tư Ý xuống thang máy với khóe môi vẫn mang ý cười. Cô quay lại cửa tiệm bán món ăn, chụp vài tấm ảnh từ màn hình quảng cáo rồi gửi cho Phàm Chân.

[ Tỷ tỷ, lúc đi dạo em thấy một nhà hàng chuyên món Nguyên quốc, chị muốn ăn gì không? Tối em mang về cho chị nhé. ]

Phó Tư Ý lặng lẽ đợi Phàm Chân hồi âm, hàng dài người xếp hàng lúc này cũng không còn khiến cô thấy buồn bực hay mệt mỏi. Cô chậm rãi nhích theo dòng người, nghĩ đến cảnh tỷ tỷ được nếm hương vị quê hương, khóe môi cô lại khẽ cong lên.

Tại tiểu hoa viên của Phó trạch, Phàm Chân đang ngồi trên ghế nhỏ giúp chị Hoan cắt may vải vóc. Điện thoại trong túi áp sát đầu gối chợt rung lên, nàng lấy ra xem thì thấy ảnh đồ ăn Phó Tư Ý gửi tới. Ánh mắt nàng dừng lại nơi chiếc bánh chưng gói trong lớp lá xanh mướt, dường như cách một lớp màn hình vẫn có thể cảm nhận được làn khói trắng nghi ngút và mùi thơm thanh khiết của lá gói.

Hồi nhỏ, Phàm Chân thường xuyên xem bà nội gói bánh. Dù trong nhà có người làm nhưng bánh chưng Tết Đoan Ngọ đều do bà tự tay thực hiện. Phàm Chân thuở nhỏ ngồi bên cạnh bà, học cách cuốn lá, nhưng lần nào cũng không thành hình, gạo nếp vương vãi khắp nơi. Bà nội ngoài miệng tuy trách cứ nhưng tay vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, kiên nhẫn chỉ dạy. Phàm Chân hít hà mùi bánh rán hoa quế thơm phức trên người bà, cười đến ngọt ngào như chiếc bánh chưng tẩm đường. Thế nhưng, mãi cho đến lúc bà qua đời, Phàm Chân vẫn chưa học được cách gói bánh chưng hoàn chỉnh.

Nàng nhìn tấm ảnh hồi lâu, khóe môi vô thức mỉm cười. Cô bạn gái nhỏ của nàng dính người như kẹo kéo, chiếm hữu cao lại còn hay ghen, đôi khi Phàm Chân cảm thấy nàng ấy hệt như một đứa trẻ thiếu thốn tình thương. Thật không ngờ tâm tư cô lại tinh tế đến thế, biết nàng rời nhà đã lâu nên sẽ nhớ hương vị quê hương. Cảm giác được quan tâm và thiên vị... thật sự rất tốt.

Lòng Phàm Chân như có một viên kẹo dâu sủi bọt, nổ ra vô số bong bóng màu hồng. Thật ngọt ngào! Không ngờ mình đã sắp ba mươi mà vẫn còn vui sướng vì một hành động nhỏ của Phó Tư Ý. Phàm Chân xoa mặt, nhanh chóng gõ chữ: [ Muốn ăn bánh chưng, nếu có loại ngọt thì mua thêm một chút nhé, mang về chấm đường trắng ăn rất ngon. ]

Gõ xong, nàng còn nghịch ngợm thêm vào một biểu tượng "thèm khóc". Điện thoại lập tức rung lên với tin nhắn phản hồi của Phó Tư Ý: [ Được. ]

Phàm Chân nhét điện thoại vào túi, không kìm được mà bật cười khẽ. Cô gái đang yêu thì niềm vui trong mắt chẳng thể nào giấu nổi. Chị Hoan là người từng trải, thấy Phàm Chân cười ngọt như mật liền trêu chọc: "Đúng là yêu vào có khác, mới xa nhau một chút đã nhớ nhung không chịu nổi. Chẳng bù cho lão chồng nhà chị, gọi điện đến nói chưa được hai câu đã cúp rụp."

Chị Hoan nhìn đôi gò má ửng hồng của nàng: "Chị bảo này Phàm Chân, Phương tiểu thư đối với em thực sự không tệ. Lần nào đến cũng mang theo quà cáp, còn khách khí nhờ vả bọn chị chăm sóc em. Có điều nghe nói Phương phu nhân là người rất cường thế, cửa nhà họ Phương sợ là không dễ vào đâu... Em lại là một Beta không tiền không thế..."

"Chị Hoan." Phàm Chân biết chị hiểu lầm, vội ngắt lời, gương mặt lộ vẻ ái ngại: "Em với Phương tiểu thư không có gì đâu, chúng em..."

Chưa nói dứt lời, điện thoại trong túi lại vang lên. Phàm Chân chẳng cần đoán cũng biết là ai. Móc ra xem, quả nhiên là Phó Tư Ý, lần này nàng ấy còn yêu cầu gọi video. Phàm Chân bất đắc dĩ đỡ trán. Con tiểu hung thú này một ngày gọi cho nàng mười bảy mười tám cái video, Phàm Chân cảm thấy nhất định phải đặt cô vào chế độ "không làm phiền". Nếu không, cô sẽ cứ quấn lấy nàng mãi, khiến công việc còn lại chẳng thể hoàn thành nổi.

Phàm Chân như một chiếc camera xoay tròn, cẩn thận quan sát bốn phía. Đang giờ nghỉ trưa, đám người hầu tụ tập trò chuyện và đan áo len, nàng liền lên tiếng chào chị Hoan rồi đi ra phía hành lang vắng vẻ. Sau khi xác định không có ai, nàng mới ấn nút nhận cuộc gọi.

Phàm Chân vừa đi vừa trò chuyện video với Phó Tư Ý. Ánh sáng hành lang khá tối, nhưng góc quay từ trên xuống dù không có đèn flash vẫn khiến gương mặt nàng đẹp đến mức không thể bắt bẻ. Đúng là vẻ đẹp 360 độ không góc chết, nhất là khoảnh khắc nàng cúi đầu, hàng mi dài và cong rủ xuống như cánh đồng lúa mạch bị gió thổi qua.

Phó Tư Ý nhìn nàng bằng ánh mắt si mê, nhìn thế nào cũng không thấy chán, nhất là ở góc độ cận mặt thế này.

"Ý tiểu tể, sao em không nói gì?"

Đôi mắt Phó Tư Ý lấp lánh như có muôn vàn ngôi sao hồng: "Tỷ tỷ, chị đẹp quá đi mất."

Phàm Chân sắp bị cô làm cho tức cười: "Phó đại tiểu thư, em có thể thu bớt cái tính 'lụy tình' này lại không? Em là người đứng đầu tập đoàn Phó thị, dưới trướng có mấy vạn người, không sợ bị họ cười cho sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!