Chương 39: (Vô Đề)

Phàm Chân run run tay nhấn dãy số của Phó Tư Ý. Đầu dây bên kia tiếng người xôn xao, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng loa phóng thanh đứt quãng.

"Vợ ơi..."

"Ý tiểu tể, em..." Phàm Chân định nói rồi lại thôi, giọng nàng vừa thấp thỏm, vừa mang theo niềm vui sướng không giấu giếm: "Sao em lại đột ngột làm thế?"

Phó Tư Ý đoán chắc Phàm Chân đã thấy bài đăng trên vòng bạn bè. Giọng của tỷ tỷ truyền qua ống nghe ngọt lịm như mật ong, thấm vào lòng khiến mọi sự đắn đo trong cô tan biến sạch sẽ. Lúc vừa đăng bài, cô còn mơ hồ lo lắng Phàm Chân sẽ trách mình quá cao hứng, nhưng giờ nghe thấy tông giọng ngọt ngào này, Phó Tư Ý cũng không nhịn được mà mỉm cười.

Cô cố ý trêu: "Em làm sao cơ?"

Đầu dây bên kia giọng càng thêm mềm mại như đang làm nũng, nghe mà lòng Phó Tư Ý rộn ràng. Phàm Chân hạ thấp giọng, dịu dàng hỏi: "Sao em tự dưng lại đăng bài lên vòng bạn bè?"

Phó Tư Ý thản nhiên: "Không được sao?"

"Không phải... đương nhiên là được, có điều vừa nãy chị suýt nữa thì bị em dọa chết khiếp." Phàm Chân khẽ ôm ngực, giọng hơi dồn dập: "Em... em có chặn mấy người bạn học kia không?"

Giọng Phó Tư Ý cao lên: "Tại sao phải chặn? Tỷ tỷ sợ ai nhìn thấy sao?"

Chậc! Bình giấm chua lại đổ rồi. Phàm Chân cách cái điện thoại mà vẫn ngửi thấy vị chua lòm, nàng nén lại ý định muốn lôi con tiểu hung thú này tới trước mặt mà nhào nặn gương mặt kia, nhanh chóng đáp trả: "Chị là sợ mấy cô hồng nhan tri kỷ của em nhìn thấy, lỡ họ ghen lên rồi tố cáo chị, ngay đêm nay chị bị giải đi thì chẳng ai cứu được đâu."

Phó Tư Ý cười nhẹ một tiếng, khí thế sắc bén: "Họ chắc chắn không dám."

Phàm Chân không hiểu: "Tại sao?"

"Thứ nhất, họ không dám đối đầu với mẹ em. Thứ hai, nếu họ dám tố cáo người, em sẽ cắn ngược lại một cái, nói họ biết mà không báo. Để xem ai còn dám làm loạn."

"Tỷ tỷ yên tâm... Có em ở đây, sẽ không ai dám bắt nạt chị, càng không ai mang được chị đi. Kẻ nào dám làm tổn thương chị, em sẽ bắt họ trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần."

"Tỷ tỷ đừng sợ. Nếu chị thực sự bị trục xuất về nước, em sẽ đi theo chị. Chị ở đâu, em sẽ ở đó."

"Em..." Phàm Chân hàng mi run rẩy, đôi mắt nhạt nhòa hơi nước.

Nàng có gì xứng đáng để Phó Tư Ý phải hy sinh bất chấp như vậy? Nàng chỉ là một kẻ dư thừa, ngay cả cha ruột cũng chẳng cần nàng, sẵn sàng bán nàng đi bất cứ lúc nào. Nàng vốn chỉ có một mình, cô độc và không nơi nương tựa. Vậy mà Phó Tư Ý lại sẵn sàng vì nàng mà từ bỏ tất cả: danh lợi, tiền tài, địa vị, thậm chí là gia đình, để cùng nàng đi đến bất cứ đâu.

Cảm giác sống mũi cay cay lan tỏa nhanh chóng. Phàm Chân không hẳn là muốn khóc, chỉ là... cảm giác được quan tâm và yêu thương này còn ấm áp hơn cả những gì nàng từng tưởng tượng.

Nàng hít mũi một cái: "Ý tiểu tể... sao em lại tốt với chị thế?"

"Vì chị là vợ em mà." Phó Tư Ý nhạy cảm nghe ra giọng mũi của nàng, xót xa không thôi nên tìm cách trêu chọc: "Tỷ tỷ, em ngoan thế này, có được thăng chức lên làm bạn gái chính thức sớm không?"

Phàm Chân: ... Con tiểu hung thú này đúng là một bình giấm chua, nhưng lại là một bình giấm thông minh tuyệt đỉnh, cực kỳ sành sỏi việc cò kè mặc cả. Lòng Phàm Chân như nở hoa rực rỡ, nhưng miệng vẫn cứng cỏi: "Chị... chị sẽ cân nhắc."

Đầu dây bên kia, tiểu hung thú ủy khuất: "Chị đừng cân nhắc lâu quá nhé, em đã 24 tuổi rồi... Bạn bè cứ cười em mãi, 24 tuổi rồi mà chưa được đánh dấu Omega nào..."

Lại thế nữa rồi. Trong đầu toàn là những chuyện màu sắc. Phàm Chân khẽ vỗ trán, chưa kịp phản bác thì đã nghe thấy giọng cô nũng nịu bên tai: "Tỷ tỷ, lúc này em nhớ chị lắm, muốn ôm chị thật chặt. Nhưng không ôm được, khó chịu quá đi."

"Eo ơi~" Phàm Chân giả vờ rùng mình, giọng đầy vẻ chê bai: "Sến chết đi được."

Hai người đang quấn quýt trò chuyện thì chị Hoan ôm giỏ kim chỉ đi ngang qua, thấy Phàm Chân đang tựa vào cột đá liền gọi với từ xa: "Phàm Chân ơi, tới giúp chị một tay với."

Phàm Chân vội dời điện thoại ra xa, đáp một tiếng: "Dạ, em tới ngay." Nàng áp điện thoại lại gần tai: "Nhãi con, chị có việc chút, lát nói chuyện sau nhé."

"Đợi chút." Giọng Phó Tư Ý bỗng trầm xuống, ấp úng hỏi: "Cái đó... trong nhà có ai đến không?"

Phàm Chân dĩ nhiên biết cô đang hỏi ai. Nghĩ bụng mình vừa nói thẳng thừng với Phương Tụng Nhàn như thế, chắc cô nàng cũng chẳng mặt dày ở lại lâu, giờ này hẳn đã rời đi rồi. Đa sự chi bằng thiểu sự, tránh để con tiểu hung thú này truy vấn không thôi. Phàm Chân mím môi, đáp nhanh: "Không có, chẳng có ai đến cả."

Đầu dây bên kia phát ra một tiếng cười ngắn ngủi, nhẹ nhõm: "Ồ, vậy chị đi làm việc đi."

Cúp điện thoại xong, Phó Tư Ý đi thẳng về hướng trung tâm thương mại. Đây là tổ hợp mua sắm thuộc tập đoàn Hạ thị, lớn nhất Tân Thành. Tầng một là ẩm thực, còn các nhãn hiệu thời trang nữ cao cấp nằm ở tầng trên cùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!