Chương 35: (Vô Đề)

Phàm Chân cúi đầu chậm rãi đi về phía nhà ăn, đầu ngón tay chạm nhẹ làm sáng màn hình điện thoại. Nàng bấm một dãy số, nhưng do dự vài giây rồi lại vội vã cúp máy.

Trước khi đào hôn, Tưởng Minh Tiêu đã giúp nàng chuẩn bị mọi thứ tại Tô quốc, dặn rằng xuống máy bay sẽ có người tiếp ứng. Thế nhưng tiếp ứng đâu chẳng thấy, nàng lại đen đủi gặp phải kẻ trộm, mất sạch cả giấy tờ lẫn điện thoại. Đến Tô quốc đã hơn hai tháng, nàng và Minh Tiêu coi như hoàn toàn mất liên lạc, không biết tình hình bên đó tiến triển ra sao.

Dù Tưởng Minh Tiêu từng thề thốt đảm bảo nhất định sẽ khiến ba nàng hủy bỏ hôn ước, nhưng Phàm Chân hiểu rõ việc này khó khăn đến nhường nào. Dẫu Tưởng gia và Tống gia thực lực tương đương, nhưng người đứng đầu Tưởng gia không phải Minh Tiêu, muốn chu toàn với Tống Lan chắc chắn sẽ phải hao tâm tổn trí. Liệu Tưởng gia có vì một người ngoài như nàng mà chấp nhận làm vụ làm ăn thua lỗ, tốn sức chẳng được lời này không? Phàm Chân không dám nghĩ tiếp, hiện tại ngoài chờ đợi, nàng chẳng còn cách nào khác.

Tuy nhiên, có vẻ kế hoạch của Minh Tiêu vẫn khá thuận lợi, ít nhất là "Thông báo tìm người" đầy sơ hở kia đã lừa được ba nàng. Thế nhưng, còn chuyện hôn ước... Phàm Chân quá hiểu tính ba mình, ông ấy vốn là người độc đoán, cố chấp, chuyện gì đã quyết thì rất khó thay đổi.

Phàm Chân dịu dàng rủ mắt, đầu ngón tay một lần nữa nhấn dãy số của Tưởng Minh Tiêu.

Không được! Nếu Minh Tiêu biết nơi ở của nàng, chắc chắn sẽ phái người đến tìm ngay. Phàm Chân không lo thân phận mình bị bại lộ; dù là Omega, nhưng chỉ cần Minh Tiêu mang đủ giấy tờ chứng minh nàng không phải nhập cảnh lén lút, Phó Tư Ý sẽ không phải chịu trách nhiệm pháp lý. Nàng chỉ sợ việc này ảnh hưởng đến cuộc bầu cử của Phó Vi Dung. Xét một cách nghiêm khắc, lúc Phó Tư Ý thu lưu nàng, nàng là một Omega không giấy tờ tùy thân.

Điểm này đủ để kẻ thù chính trị của Phó Vi Dung lấy ra làm mưu đồ lớn. Mối quan hệ giữa Phó Tư Ý và mẹ vốn đã căng thẳng, nếu vì nàng mà tình cảm mẹ con họ thêm đạm mạc, Phàm Chân nhất định không thể tha thứ cho chính mình.

Ít nhất... hãy đợi cuộc tranh cử của Phó Vi Dung kết thúc rồi mới liên lạc với Minh Tiêu. Huống hồ, Minh Tiêu từng nói nếu có tin tức gì sẽ truyền đạt cho nàng theo một phương thức khác. Nghĩ đến đây, Phàm Chân vội tắt màn hình, nhét điện thoại vào túi áo.

Khi đi qua tiểu hoa viên, Phàm Chân nghe thấy có người gọi mình từ phía sau: "Ơ, Phàm Chân..."

Nàng quay đầu lại, thấy Trần Nga xách giỏ thức ăn đang đi về phía mình, trên giỏ có phủ một lớp gì đó.

"Chị Nga." Ánh mắt Phàm Chân dời từ logo trên giỏ sang mặt Trần Nga, nở nụ cười nhạt: "Thịnh Tất Cư lại đưa sản phẩm mới tới ạ?"

"Sản phẩm mới gì đâu, vẫn là mấy món cũ thôi." Trần Nga đưa giỏ về phía Phàm Chân, lật tờ báo phủ bên trên ra: "Đại tiểu thư nhà chúng ta là người hoài cựu, ngay cả khẩu vị cũng thế, chẳng bao giờ chịu thử món mới. Mấy nhà hàng đó nắm thóp được tính nết cô ấy rồi, cứ thế mà đưa đồ cũ tới, dù sao vẫn kiếm được tiền như nhau."

Phàm Chân mỉm cười nghe chị ta lải nhải, không đáp lời. Thấy nàng im lặng, Trần Nga liền đưa tờ báo vừa lật ra cho nàng: "Này, báo hôm nay đấy, vừa đưa tới xong, tiện đường tôi mang cho cô luôn."

Mắt Phàm Chân sáng lên, vội vã đón lấy: "Cám ơn chị Nga."

Nàng sốt sắng lật xem, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào trên mặt báo. Trần Nga thấy biểu cảm của nàng ngày càng ngưng trọng, tò mò ghé sát lại: "Này Phàm Chân, sao ngày nào cô cũng tranh lấy báo thế? Tôi thật chẳng hiểu cái tờ báo rách này có gì hay mà xem, giới trẻ giờ không phải toàn dùng điện thoại sao?"

Chị ta nói rồi tự cười một mình: "Ái chà, tôi quên mất, cô đã có điện thoại đâu. Tháng này vừa phát lương xong, hay là đi mua một cái đi."

Tâm trí Phàm Chân hoàn toàn chìm đắm trong tờ báo, chẳng để ý Trần Nga nói gì.

Sao lại không có nhỉ? Minh Tiêu đã nói, một khi thuyết phục được ba nàng hủy bỏ hôn ước, cô ấy sẽ lập tức đăng báo tuyên bố. Thế nhưng lật khắp các trang báo, nàng vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào. Không có tuyên bố... nghĩa là hôn ước giữa nàng và Tống Lan vẫn còn hiệu lực.

Phàm Chân thất vọng buông tay xuống. Cánh tay vô tình chạm vào cạnh túi áo, làm lộ ra hình dáng một vật hình chữ nhật rất rõ ràng. Trần Nga lanh mắt nhìn thấy, chẳng nói chẳng rằng vươn tay ra, trước khi Phàm Chân kịp phản ứng đã móc chiếc điện thoại trong túi nàng ra.

"Ồ! Phàm Chân, cô mua điện thoại từ bao giờ thế?" Trần Nga lật qua lật lại chiếc máy, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc: "Đây chẳng phải là mẫu điện thoại mới nhất trên biển quảng cáo ở trung tâm thương mại sao? Đắt lắm đấy... Phàm Chân à, cô đem hết tiền lương tháng này ra mua điện thoại rồi sao?"

Phàm Chân khựng lại, không biết nên tiếp lời thế nào: "... Vâng."

"Tôi nói này, người trẻ các cô thật chẳng biết cách sống gì cả. Chậc chậc, tiêu sạch sành sanh tiền lương một tháng, nếu không phải ăn ở đều tại Phó gia, chắc tháng này cô chết đói mất thôi."

Trần Nga thử chạm vào màn hình, thấy không có mật khẩu liền tự ý mở trình quay số ra. Phàm Chân nhíu mày, nhanh chóng che màn hình lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị: "Chị Nga, chị làm gì thế?"

Bình thường Phàm Chân luôn dịu dàng, khách sáo với mọi người, hiếm khi nàng lộ ra biểu cảm đáng sợ như vậy.

Trần Nga thức thời trả lại điện thoại, lí nhí: "Tôi là sợ cô không có tiền tiêu, định nói với Phương tiểu thư một tiếng để cô ấy giúp cô..."

Phàm Chân lập tức hiểu ra ý đồ của chị ta. Hóa ra chị ta muốn lấy số điện thoại của nàng để đưa cho Phương Tụng Nhàn. Hừ! Chẳng biết vị Phương đại tiểu thư kia đã cho chị ta bao nhiêu tiền trà nước mà có thể khiến Trần Nga tận lực làm việc thay như thế.

Ánh mắt Phàm Chân càng thêm lạnh lẽo, sắc sảo đến đâm người: "Chị Nga, tôi có tiền hay không là chuyện của tôi, không cần người khác phải giúp đỡ."

"Còn nữa, tôi không có tình cảm đó với tiểu thư Tụng Nhàn, mong chị sau này đừng gượng ép tác hợp cho chúng tôi."

Trần Nga vốn cậy mình là người làm lâu năm, xưa nay chẳng coi mấy nữ hầu mới đến ra gì. Nhưng Phàm Chân thì khác, nàng mới đến chưa bao lâu đã lọt vào mắt xanh của đại tiểu thư Phương gia. Chưa nói đến việc sau này Phương gia có chấp nhận cho nàng vào cửa hay không, chỉ nhìn thái độ ân cần của Phương tiểu thư cũng đủ biết cô nàng sẵn sàng dốc hầu bao vì Phàm Chân.

Tuy Phàm Chân và chị ta chẳng thân thích gì, tiền của nàng cũng không chạy vào túi chị ta, nhưng nếu Phàm Chân trèo lên được cây đại thụ Phương gia, Phương tiểu thư dẫu ít dẫu nhiều cũng sẽ nhớ đến công lao của chị ta, sau này được ngồi dưới bóng cây mà hóng mát thì còn gì bằng. Có thêm một con đường tiến thân thì bao giờ cũng tốt hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!