Chương 3: (Vô Đề)

Tại câu lạc bộ tư nhân lớn nhất Lâm Giang, một bữa tiệc Giáng Sinh sôi động đang diễn ra.

Hội sở này vốn là sản nghiệp của gia tộc Hạ Dĩ Trình. Nàng công chúa điêu ngoa nổi danh khắp thành phố đang đứng giữa làn gió đông lạnh thấu xương, đôi mắt lộ vẻ mong chờ người trong lòng xuất hiện. Nàng diện một chiếc váy dài hở lưng bằng voan mỏng, mặc kệ cái lạnh để giữ lấy vẻ kiều diễm.

Khoảng mười phút sau, chiếc xe màu trắng quen thuộc chậm rãi tiến vào bãi đỗ xe dành cho khách quý.

Phó Tư Ý bước xuống xe trên đôi giày cao gót thanh mảnh. Chiếc áo khoác dài đến mắt cá chân càng tôn lên vóc dáng cao ráo và tỷ lệ cơ thể hoàn mỹ đến mức khiến người khác phải khao khát.

Hạ Dĩ Trình cố đè nén nhịp tim đang loạn nhịp, khẽ nâng tà váy bước đến đón, chu môi nũng nịu: "Sao giờ này mới tới? Em còn tưởng chị không đến cơ đấy."

Phó Tư Ý trao giỏ trái cây được trang trí tuyệt đẹp cho đối phương, khẽ cong môi đỏ: "Giáng sinh vui vẻ!"

"Giỏ trái cây đẹp quá, toàn là loại em thích. Em đoán chắc chắn là cô Lisa chuẩn bị rồi, chị thật là..." Hạ Dĩ Trình ngước mắt, ánh nhìn gợn sóng đầy vẻ quyến luyến không chút che giấu: "Chị đó... chẳng bao giờ chịu tốn tâm sức chuẩn bị những thứ đẹp đẽ thế này."

Phó Tư Ý không nhìn thẳng vào mắt nàng, chỉ mỉm cười nhàn nhạt: "Cô Lisa quả thực khéo phối đồ hơn chị."

"Đến khi nào chị mới chịu vì em mà tốn chút tâm tư đây? Đừng có lần nào cũng để cô Lisa chuẩn bị hộ như vậy chứ."

Hạ Dĩ Trình tuy buông lời oán trách nhưng giọng điệu lại ngọt ngào nũng nịu, chẳng hề có chút giận dỗi nào. Một tay nàng xách giỏ trái cây, tay kia rất tự nhiên định khoác lấy cánh tay Phó Tư Ý: "Tiểu Ý, em cũng có quà muốn tặng chị."

Phó Tư Ý mượn động tác ngẩng đầu chào hỏi để lách người, bất động thanh sắc rút tay ra: "... Tụng Nhàn ngồi đằng kia, chị qua chào hỏi một chút."

"Không được đi!" Hạ Dĩ Trình mạnh mẽ kéo cô lại, một lần nữa ôm chặt lấy cánh tay cô, giọng nói nhõng nhẽo: "Chị còn chưa xem quà Giáng sinh của em mà."

Phó Tư Ý khẽ nhíu mày, định gỡ tay Hạ Dĩ Trình ra nhưng lại bị nàng kéo tuột đến cạnh lan can sân thượng.

Hạ Dĩ Trình thần bí lấy ra một chiếc hộp đưa cho cô, nụ cười rạng rỡ: "Tặng chị này, Giáng sinh vui vẻ!"

Phó Tư Ý sững sờ mở hộp ra. Bên trong là một chiếc đồng hồ bỏ túi, cô dùng đầu ngón tay bật nắp, ánh mắt bỗng chốc khựng lại.

Mặt trong chiếc đồng hồ in ảnh của Hạ Dĩ Trình, mà lại là... ảnh khỏa thân.

Phó Tư Ý lập tức đóng nắp đồng hồ, đặt lại vào hộp rồi trả về cho Hạ Dĩ Trình với thái độ không đổi: "Cái này... chị không thể nhận."

Nụ cười trên mặt Hạ Dĩ Trình đông cứng lại: "Tại sao?"

Biểu cảm của Phó Tư Ý bỗng trở nên nghiêm nghị: "Chị không muốn người khác hiểu lầm."

"Hiểu lầm cái gì? Hiểu lầm em là bạn gái chị sao?" Hạ Dĩ Trình dường như đã nhẫn nhịn đến cực hạn, tính cách đại tiểu thư trỗi dậy: "Là do em xấu xí hay dáng người kém? Tại sao chị lại không thích em?"

"Không, em rất tốt." Phó Tư Ý vốn không thích tính khí tiểu thư của Hạ Dĩ Trình, nhưng nền tảng giáo dục tốt vẫn khiến cô duy trì lễ tiết cần có: "Nhưng chúng ta không hợp nhau."

Một câu trả lời lịch sự nhưng xa cách, lời từ chối vô cùng rõ ràng.

Hạ Dĩ Trình từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ phải chịu uất ức như vậy. Bình thường quanh nàng luôn đầy rẫy các Alpha sẵn sàng chiều chuộng, nâng niu nàng như báu vật. Duy chỉ có Phó Tư Ý là luôn dội gáo nước lạnh vào sự nhiệt tình của nàng.

"Phó Tư Ý, chị không cần thì thôi, ai mà thèm chứ!" Hạ Dĩ Trình giậm chân một cái thật mạnh, hậm hực rời khỏi sân thượng.

Phó Tư Ý đứng lặng im với gương mặt không cảm xúc, đúng lúc đó, phía sau cô vang lên một giọng nói đầy vẻ giễu cợt:

"Sao thế, lại bị đeo bám à?"

Phó Tư Ý xoay người nhìn nữ Alpha vừa đi tới, đôi mắt đào hoa thoáng hiện vẻ bực bội: "Phương Tụng Nhàn, lúc nãy tôi nháy mắt với cậu, sao cậu lại vờ như không thấy?"

Phương Tụng Nhàn lập tức trổ tài diễn xuất, vẻ mặt đầy đáng thương và bất lực: "Tôi nào dám tranh người với Hạ đại tiểu thư. Nhà tôi chỉ có mình tôi là độc đinh, mọi người đều trông chờ tôi cưới vợ về để nối dõi tông đường cho Phương gia đấy."

Nói đoạn, cô nàng liền đổi sang bộ dạng hóng hớt, dùng khuỷu tay thúc vào lưng Phó Tư Ý: "Này Tiểu Ý, cậu đúng là có phúc mà không biết hưởng. Hạ Dĩ Trình là hoa khôi trường mình, vừa xinh đẹp vừa có gia thế khủng, tôi thật không hiểu nổi tại sao cậu lại không chấp nhận cô ấy?"

Phương Tụng Nhàn là con gái của cô họ Phó Tư Ý. Từ nhỏ cô nàng đã có gương mặt ưa nhìn, dẻo miệng, cực kỳ giỏi dỗ dành các Omega nên bạn gái thay đổi xoành xoạch. Vì vậy, cô không thể hiểu nổi việc Phó Tư Ý chưa từng yêu đương, thậm chí còn nghi ngờ cô có chướng ngại đánh dấu, hay không thể tưởng tượng nổi khi cô ở trên giường cùng Omega sẽ như thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!