Chương 28: (Vô Đề)

Phó Tư Ý ủ rũ tựa vào đầu giường, trong mắt hiện rõ vẻ thất vọng tràn trề.

Dì Anh và Sầm Vãn liếc nhanh nhau một cái, cả hai đều nhìn thấy trên mặt đối phương biểu cảm: "Thôi xong, thuyền mình chèo sắp chìm tới nơi rồi".

Cái con bé Phàm Chân kia, từ sáng sớm đã trốn biệt trong thư phòng, cố tình né tránh mọi ánh nhìn dòm ngó, cứ như đang cầm kịch bản "tiểu kiều thê bỏ trốn sau đêm tình" không bằng. Dù hai người bọn họ có hỏi xa hỏi gần thế nào, con bé vẫn nhất quyết không thừa nhận đã vào phòng Phó Tư Ý, một mực khẳng định mình ngủ ở phòng người làm suốt đêm qua.

Nhìn lại Phó Tư Ý mà xem, vẻ mặt ngoài sự ngơ ngác ra thì chẳng còn gì khác. Thật chẳng hiểu cái vẻ cơ trí, nhìn thấu lòng người thường ngày của cô bay đi đâu mất rồi? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách cô được.

Chất dụ phát vốn có tính gây ảo giác cực mạnh. Những cặp Alpha và Omega tình đầu ý hợp chẳng bao giờ cần dùng đến loại thuốc này, chỉ có những kẻ yêu mà không được mới lén lút sử dụng. Alpha sau khi trúng thuốc, ngày hôm sau tỉnh lại đều không ngoại lệ, ai cũng đinh ninh mình vừa trải qua một giấc mộng xuân.

Dì Anh trong lòng sốt ruột, lặng lẽ nhích lại gần Sầm Vãn, dùng ánh mắt ra hiệu bảo nàng khuyên Phó Tư Ý uống thuốc, kết quả lại bị nàng lôi xềnh xệch ra ngoài cửa.

Dì Anh dùng sức hất tay nàng ra: "Lôi tôi ra đây làm gì? Đại tiểu thư còn chưa chịu uống thuốc kìa..."

Sầm Vãn nhìn bà bằng ánh mắt khinh bỉ: "Bà chắc là bà khuyên nổi con bé uống thuốc không?"

"Ai bảo tôi không..." dì Anh định cãi lại nhưng rồi cũng đành bất lực mà im lặng. "Thế giờ tính sao? Hay là... hay là chúng ta nói thẳng với Đại tiểu thư luôn... rằng Phàm Chân thực ra chính là..."

Sầm Vãn đưa tay ngắt lời bà, đôi mắt hồ ly đầy phong tình khẽ liếc qua: "Bà đừng có mà cưỡng ép đẩy nhanh tiến độ như thế, cẩn thận làm Phàm Chân sợ mà bỏ chạy mất đấy."

"Con bé là tiểu thư nhà giàu, lặn lội từ Nguyên quốc xa xôi đến Tô quốc này chắc chắn là đã xảy ra chuyện lớn, nếu không cũng chẳng đến mức phải lưu lạc đầu đường xó chợ. Bà cứ thế tùy tiện nói với Tiểu Ý, thì Phàm Chân biết đối mặt thế nào?"

"Nhưng mà..." dì Anh đầy thắc mắc nhìn nàng: "Tại sao Phàm Chân lại bỏ nhà đi chứ? Trên báo chỉ nói con bé mâu thuẫn với người trong nhà. Này, không phải cô nhờ người bạn ở Nguyên quốc nghe ngóng sao? Có tin gì mới không?"

"Chuyện đó mà dễ nghe ngóng thế sao?" Sầm Vãn mướn đôi mày thanh tú, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại: "Quản gia Anh à, bà làm quản gia bao năm nay, có thấy gia tộc hào môn nào lại đem chuyện xấu trong nhà ra oang oang cho thiên hạ biết không? Giới thượng lưu trọng thể diện lắm, miệng ai cũng kín như bưng, chẳng hở ra một kẽ nhỏ nào đâu. Bà điều tra lâu như vậy, chẳng phải cũng có tìm được gì đâu?"

Nàng khoác vai dì Anh, nói tiếp: "Phàm Chân không muốn nói thì chắc chắn con bé có nỗi khổ riêng, chúng ta cần gì phải vạch trần làm gì? Khi nào con bé muốn, tự khắc sẽ nói cho chúng ta biết."

"Quản gia Anh này, Phàm Chân là một cô gái tốt, tính cách dịu dàng lại biết chăm sóc người khác, lại toàn tâm toàn ý với Tiểu Ý nhà mình. Lần này con bé chấp nhận rủi ro bị trục xuất về Nguyên quốc để cứu Tiểu Ý, chẳng lẽ không đáng để chúng ta bảo vệ sao? Phó gia người đông miệng tạp, một khi biết thân phận của Phàm Chân, lỡ có kẻ tâm địa bất chính vì tiền thưởng mà khai con bé ra, lúc đó Phàm Chân bị đưa đi... bà tìm đâu ra một Omega tốt như thế nữa?"

Dì Anh được dì khai sáng, cảm giác như vừa được rót nước cam lồ vào đầu: "Ái chà chà, may mà cô nhắc tôi, không thì tôi suýt phạm sai lầm lớn rồi..."

Nói được nửa câu bà mới nhận ra mình đang khen Sầm Vãn, liền ngạo kiều quay mặt đi, dùng sức gạt bàn tay nàng đang đặt trên vai mình ra: "Hừ! Đúng là hồ ly tinh, tâm địa lúc nào cũng lắt léo hơn người thường."

Sầm Vãn không giận mà còn cười: "Đi thôi, chỉ có bà là hay lo hão. Đại tiểu thư nhà bà tinh ranh lắm, sau này chưa biết ai lừa ai đâu."

Vị đại tiểu thư tinh ranh trong lời Sầm Vãn lúc này lại đang phờ phạc tựa mình nơi đầu giường.

Phó Tư Ý vẫn còn sốt nhẹ, đầu óc mơ màng như bị tơ thép quấn chặt, nhưng trong lòng lại ngứa ngáy như có mèo cào. Trước mắt cô cứ không tự chủ được mà hiện lên hình ảnh Phàm Chân khoác lớp mạng che mặt, uyển chuyển nhảy múa giữa làn sương trắng mờ ảo.

Thật hy vọng... đó không phải là một giấc mơ.

Thật sự muốn cùng tỷ tỷ...

Mọi dòng suy nghĩ hỗn độn bỗng chốc ngưng bạt khi lòng bàn tay cô chạm phải một vật thể cứng và sắc nhọn. Phó Tư Ý kinh ngạc cúi đầu, nhìn thấy trong lòng bàn tay mình là một chiếc chuông vàng nhỏ.

Chẳng phải đây là chiếc chuông mà bà ngoại đã tặng cho cô thuở nhỏ sao?

Bà ngoại cô vốn là người hướng Phật, khi tụng kinh luôn vân vê một chuỗi hạt hổ phách kim phách trong vắt. Phó Tư Ý hồi bé nghịch ngợm đã lén lấy chuỗi hạt đi chơi, đến khi bà phát hiện thì chuỗi hạt đã đứt tung tóe trên sàn. Mọi người nhặt lại thì thấy thiếu mất một viên, đám người hầu dù đã lật tung cả dinh thự lên cũng không tài nào tìm thấy.

Điều kỳ lạ là, viên hạt ấy lại bất ngờ xuất hiện trước linh đường của mẹ cô. Ngay lúc Phó Tư Ý đang dập đầu quỳ lạy, cô chợt thấy viên hổ phách thất lạc bấy lâu nằm lăn lóc bên cạnh chân bàn. Bà ngoại tin rằng hạt châu này có linh tính, có thể phù hộ cho Phó Tư Ý, nên đã sai thợ kim hoàn chế tác nó thành một chiếc chuông nhỏ tặng cho cô.

Một món đồ quan trọng như vậy, Phó Tư Ý nhớ rõ mình luôn cất trong hộp trang sức trên bàn trang điểm, tại sao nó lại rơi trên giường?

Lớp mạng che mặt mông lung, tiếng chuông bên cổ chân...

Những ký ức không xác định trong đầu dần trở nên rõ nét. Cả người Phó Tư Ý chấn động kịch liệt, mọi giác quan như chết lặng trong phút chốc, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch liên hồi và... một niềm vui sướng tột độ bỗng chốc vỡ òa.

Không phải là mơ!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!