Chương 27: (Vô Đề)

Phó Tư Ý cúi người, hai tay chống bên tai nàng, thì thầm: "Tỷ tỷ đang ở trong mộng của em, phải nghe lời em chứ."

Giọng nói đầy mê hoặc lọt vào tai khiến Phàm Chân phút chốc nhũn người, hệt như miếng kem dưới cái nắng gắt mùa hè, tan chảy thành một vũng nước ngọt ngào. Phó Tư Ý đường quen tìm đến đôi môi anh đào của Phàm Chân, dịu dàng hôn lên, hơi thở của cả hai quấn quýt giao hòa.

Nụ hôn này khác hẳn với sự bá đạo lúc nãy, nó phá lệ ôn nhu khiến Phàm Chân say đắm. Nàng phối hợp cùng đối phương tận hưởng nụ hôn nồng nàn, cảm giác như đang cùng nhau bay bổng.

"Tỷ tỷ, chị thơm quá." Phó Tư Ý v**t v* vòng eo mềm mại, không nhanh không chậm kéo nàng vào lòng. Cánh môi cô dời đến bên tai Phàm Chân, khẽ giọng thủ thỉ: "Tỷ tỷ, em muốn ăn bánh ngọt..."

Hơi thở nóng hổi thổi vào tai vừa nhột vừa tê, Phàm Chân rụt cổ lại, dùng một tay đẩy cằm nàng ra: "Để ngày mai bảo nhà bếp làm cho cô, giờ cô dậy được không?"

Phó Tư Ý ngậm lấy vành tai nàng, khẽ cắn rồi lại m*t nhẹ: "Em đang ăn rồi đây."

Phàm Chân sững sờ, dần hiểu ra ẩn ý trong câu nói ấy, gương mặt đột ngột đỏ bừng như say rượu. Dù bị che mắt nhưng bản năng Alpha dường như đã dẫn dắt Phó Tư Ý biết rõ nơi nào có hương vị bánh ngọt ngon nhất. Làn môi nàng nương theo mùi hương tìm đến, vô tình lướt qua một điểm nhỏ xinh.

Ban đầu Phó Tư Ý cũng không để tâm nhiều, thị giác bị phong tỏa khiến khứu giác và xúc giác trở nên nhạy bén tột độ. Khi điểm nhỏ ấy lướt qua bờ môi cô bỗng trở nên hơi thô sáp, cũng là lúc tai cô nghe thấy một tiếng "Ưm~" đầy mị hoặc và uyển chuyển. Hơi thở ấy gấp gáp mà ngắn ngủi, âm cuối lại ngân dài đầy sương khói, xộc thẳng vào tai Phó Tư Ý, khơi dậy nơi ngứa ngáy nhất trong lòng cô.

Có vẻ tỷ tỷ rất thích.

Tiếng rên nhẹ của Phàm Chân khiến Phó Tư Ý trào dâng cảm giác thành tựu. Cô thử m*t nhẹ, lại dùng đầu lưỡi khẽ khàng m*n tr*n, nghe thấy âm điệu càng thêm du dương. Thật là một thanh âm êm tai, giống như một chú cáo nhỏ đang nũng nịu, khiến bất cứ ai cũng phải xiêu lòng.

Phó Tư Ý muốn tháo dải khăn lụa trên mắt ra để chiêm ngưỡng dáng vẻ say mê của tỷ tỷ dưới thân mình.

"Không được... kéo." Phàm Chân cắn môi, đứt quãng ngăn cản: "Tháo xuống là tôi sẽ biến mất ngay."

Phó Tư Ý ngoan ngoãn buông tay, chuyển sang ôm chặt eo nàng rồi lại nhấm nháp thêm vài cái. Mùi hương bánh ngọt nhanh chóng lan tỏa, cả phòng ngủ như ngập tràn vị kem vani ngọt lịm. Phó Tư Ý nhớ lại thuở nhỏ, mẹ thường đưa cô đến nhà hàng Ý, gọi một miếng bánh pudding caramen vani, trên lớp kem luôn được điểm xuyết hai quả dâu tây nhỏ xinh mọng nước.

Sau khi mẹ mất, dì Vãn đến chăm sóc cô, mỗi cuối tuần dì lại đưa cô đến tiệm bánh của cô Lisa, tự tay làm một ổ bánh vani và đặt lên đó hai quả anh đào đỏ thắm.

Phó Tư Ý đã ăn qua bao nhiêu loại bánh, nhưng chẳng có miếng bánh nào thơm ngọt bằng miếng bánh trước mắt này. Cảm giác tinh tế mềm mại, tan ngay đầu lưỡi vô cùng mượt mà, nhất là quả dâu tươi nhuận mọng nước kia, mỗi lần chạm vào đều để lại dư vị khó quên.

"Tỷ tỷ, bánh ngọt ngon thật đấy." Phó Tư Ý thỏa mãn than thở.

Phàm Chân đã không còn nói nên lời, nàng vừa phải cắn môi để chống chọi với cảm giác tê dại đang bủa vây, vừa chẳng còn một chút sức lực nào để đáp lại. Phó Tư Ý đang mải mê thưởng thức món ngon thì phát hiện ra một điều kỳ diệu: cứ mỗi lần cô nhấm nháp lớp kem mịn màng, tỷ tỷ lại run rẩy nhẹ; còn khi cô c*n l** q** d** điểm xuyết bên trên, lưng tỷ tỷ lại cong lên như một cánh cung.

Thật thần kỳ, cũng thật thú vị. Phó Tư Ý như tìm thấy niềm vui mới, cô thay đổi đủ mọi cách từ ngậm, m*t đến cắn nhẹ, càng lúc càng nghiện, chẳng nỡ buông ra.

Phàm Chân sắp phát điên rồi. Nàng hoàn toàn bất lực trước thiên tính Omega của mình. Ban đầu nàng chỉ định giải phóng tin tức tố để xoa dịu nỗi đau cho Phó Tư Ý, không ngờ dưới sự trêu chọc của cô, bản thân lại mất khống chế đến mức này, ngay cả lớp vải che chắn cũng thấm đẫm.

Tuyến thể sinh dục của Omega khác với tuyến thể đánh dấu sau gáy, đó là nơi khởi đầu cho việc thai nghén thế hệ sau. Tin tức tố rỉ ra từ đó cứ thế lan tỏa, thấm đẫm cả ga giường. Tất cả đều tại Phó Tư Ý, cái đồ xấu xa này, bánh cho ăn mà không chịu ăn hẳn hoi, cứ nhè vào quả dâu trên cùng mà dày vò, làm cho kem dính khắp nơi.

Phàm Chân vừa thẹn vừa giận, đưa tay đẩy trán cô ra nhưng chẳng mảy may lay chuyển. Nàng hoảng hốt nghiêng đầu nhìn thì thấy Phó Tư Ý đã gục trên vai mình ngủ thiếp đi. Phàm Chân sờ lên trán cô, sao nhiệt độ cơ thể lại đột ngột tăng cao thế này?

Nàng vén lọn tóc sau gáy Phó Tư Ý, dù đứng cách một khoảng vẫn ngửi thấy mùi hương trầm Kỳ Nam nồng đậm. Phàm Chân thở phào nhẹ nhõm. Xem ra tuyến thể của cô đã khôi phục bình thường, dược hiệu của chất dụ phát cũng đã được hóa giải. Nhiệt độ cơ thể tăng cao lúc này không phải do phát sốt đơn thuần, mà là phản ứng bình thường khi dược tính tan đi.

Chỉ là... bệnh đến mức này mà vẫn còn nũng nịu đòi ăn bánh ngọt. Bình thường nhìn chững chạc, lạnh lùng ngạo kiều là thế, hóa ra lại là một tiểu hung thú vừa lì vừa hư.

Phàm Chân nâng đầu cô đặt lại lên gối, nhặt lấy khăn lụa và dây lụa rơi vãi trên giường. Ngay khi định mặc lại quần áo cho mình, ánh mắt nàng vô tình liếc xuống, gương mặt lập tức đỏ bừng. Những vết dâu tây loang lổ — dấu tích mập mờ do cô để lại — hiện rõ những mảng đỏ đậm nhạt khác nhau trên làn da trắng ngần như sữa, trông vô cùng chói mắt.

Phàm Chân thẹn đến mức muốn nhỏ máu, nhìn sang hai bên, quả dâu nhỏ bị cô cắn cho đỏ ửng vẫn còn vương chút thủy quang, như đang nhắc nhở Phàm Chân về cảnh tượng xấu hổ vừa rồi. Nhiệt khí trên mặt nàng cứ thế bốc lên hầm hập.

Thật là... xấu hổ chết đi được.

Cũng còn may, Phó Tư Ý từ đầu đến cuối đều đinh ninh rằng mình đang nằm mơ, bằng không ngày mai nàng biết lấy mặt mũi nào mà đối diện với cô đây?

Phàm Chân áp đôi bàn tay lên đôi gò má đang nóng bừng, nhanh chóng thu dọn mọi vật dụng về chỗ cũ, rồi bật máy lọc tin tức tố trong phòng ngủ lên. Khi xoay người, ánh mắt nàng lại không tự chủ được mà hướng về phía Phó Tư Ý.

Nàng dứt khoát ngồi thụp xuống, ở khoảng cách gần mà chiêm ngưỡng dung nhan của đối phương khi đang ngủ. Cái đồ tiểu hung thú xấu xa này trông thực sự rất xinh đẹp.

Phàm Chân nhìn không chớp mắt, bất chợt nàng khẽ cong môi, nghiêng người tới và đặt một nụ hôn thật nhẹ lên làn môi của Phó Tư Ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!