Phàm Chân nén lại nỗi xót xa, ép bản thân phải tỉnh táo. Nàng bắt đầu phân công công việc đâu ra đấy: "Dì Anh, phiền dì chuẩn bị cho Đại tiểu thư một bộ quần áo sạch, lấy thêm cả chăn ấm nữa ạ..."
"Chị Hoan, chị xuống bếp nấu sẵn canh gừng nhé..."
Hai tay Phàm Chân không ngừng x** n*n đôi bàn tay của Phó Tư Ý, cố gắng sưởi ấm cho cô: "Việc cấp bách là phải mời bác sĩ Vương tới ngay."
Sầm Vãn vội vàng phân phó: "Chú Trung, gọi điện bảo bác sĩ Vương đến đây ngay lập tức."
"Chờ đã!" Phàm Chân gọi giật chú Trung lại: "Dạo gần đây cửa Phó trạch thường có người lạ lảng vảng, khả năng cao là đối thủ cạnh tranh của phu nhân phái tới. Đêm hôm khuya khoắt mời bác sĩ gia đình quá lộ liễu, sợ rằng họ sẽ thêu dệt thành chuyện không hay. Bác sĩ Vương không giỏi đối phó với hạng người đó, chi bằng chú lái xe đi đón là tốt nhất."
Nàng cụp mắt suy nghĩ một lát rồi dặn tiếp: "Chú Trung, chú và A Tường mỗi người lái một chiếc. A Tường đi cửa chính, chú đi cửa nhỏ phía vườn hoa. Nếu phát hiện có người theo dõi..."
"Yên tâm đi!" Chú Trung vỗ ngực quả quyết: "Tôi theo phu nhân bao nhiêu năm nay, biết thừa cách cắt đuôi lũ chuột nhắt ấy."
"Làm phiền chú ạ."
Sầm Vãn lặng lẽ quan sát Phàm Chân điều phối đại cục, trong lòng thầm nảy sinh vài phần khâm phục. Nàng gấp gáp mà không loạn, làm việc trầm tĩnh, thấp thoáng khí chất của một nữ chủ nhân đương gia.
Sau khi giao phó xong xuôi, Phàm Chân cùng mấy người hầu đưa Phó Tư Ý lên phòng ngủ chính. Hạ Dĩ Trình định lách người lẻn vào theo như một con cá chạch, nhưng đã bị Sầm Vãn xách cổ áo lôi ra ngoài: "Dĩ Trình, đi theo dì sang phòng nghỉ. Tiểu Ý cần thay quần áo, cháu là Omega, không tiện đâu."
Hạ Dĩ Trình chỉ tay về phía Phàm Chân, giọng đầy bất mãn: "Tại sao cô ta lại được ở lại?"
Sầm Vãn nhàn nhạt liếc mắt: "Phàm Chân là Beta, để cô ấy chăm sóc Tiểu Ý là phù hợp nhất rồi."
Lời đã nói đến mức này, Hạ Dĩ Trình chẳng còn cách nào, chỉ biết hậm hực lườm Phàm Chân một cái rồi hậm hực theo nữ hầu sang phòng nghỉ lầu hai.
Căn phòng ngủ rộng lớn giờ chỉ còn lại dì Anh và Phàm Chân. Dì Anh đi vào phòng thay đồ, thấy Phàm Chân vẫn đứng sững ra đó liền nhỏ giọng thúc giục: "Mau c** q**n áo ướt của Đại tiểu thư ra đi chứ."
Phàm Chân ngẩn người, gương mặt thoáng hiện vẻ bối rối: "Cháu..."
Dì Anh gằn giọng: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau giúp Đại tiểu thư thay đồ đi, cứ để lạnh thế này thì hỏng hết người."
"Dạ."
Lo lắng cho sức khỏe của Phó Tư Ý, Phàm Chân tạm gác lại sự thẹn thùng, đưa tay cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Quần áo của Phó Tư Ý lạnh ngắt, nhưng làn da chạm vào lại nóng bỏng lạ thường. Cô nhắm nghiền mắt, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, chỉ có bờ môi là đỏ thắm ướt át. Rõ ràng, Phó Tư Ý đang sốt cao.
Phàm Chân không dám chậm trễ thêm, run rẩy cởi đến chiếc cúc cuối cùng. Chiếc sơ mi màu vàng nhạt dần được kéo xuống, từng tấc da thịt trắng ngần lộ ra. Xương quai xanh lõm xuống theo từng nhịp thở yếu ớt, lớp vải mỏng dần mở ra dưới ánh đèn, vẽ nên những đường cong mượt mà, mê hoặc.
Phàm Chân thề rằng nàng không hề muốn nhìn, nhưng đôi mắt dường như có ý nghĩ riêng, cứ dán chặt vào những nơi không nên nhìn. Nàng không ngờ Phó Tư Ý bình thường trông gầy gò, thanh mảnh là thế, mà ẩn sau lớp vải vóc lại là một thân hình quyến rũ đến vậy. Tựa như một phiến tuyết hồng rơi trên cánh hoa anh đào, nhỏ nhắn, e ấp như đang ngủ say.
Không biết nếu hôn một cái, nó có tỉnh lại không nhỉ?
Trời đất, nàng đang nghĩ cái quái gì thế này? Sao nàng có thể nảy sinh những ý nghĩ đen tối đó với Đại tiểu thư cơ chứ?
Phàm Chân vội dời mắt đi chỗ khác, cố tập trung vào việc khác. Bỗng nhiên tầm nhìn tối sầm, đầu nàng bị một chiếc khăn tắm bay tới bao phủ. Chưa kịp phản ứng, nàng đã nghe tiếng dì Anh: "Chân Chân, mau lau khô người cho Đại tiểu thư đi."
Lần này, Phàm Chân buộc phải quay lại nhìn thẳng vào cơ thể tr*n tr** của Phó Tư Ý. Nàng cầm khăn, bàn tay run rẩy chậm rãi lau đi những giọt nước đọng trên gương mặt cô, lướt qua chân mày, hốc mắt, rồi dọc theo cằm đi xuống. Khi chạm đến vùng ngực, tay cầm khăn của Phàm Chân bỗng khựng lại.
Phía sau lại vang lên tiếng thúc giục của dì Anh: "Chân Chân, nhanh tay lên chút. Lau xong để dì bế Đại tiểu thư dậy, ga giường ướt hết rồi, cháu phải thay bộ mới."
"Dạ."
Phàm Chân nén lại nhịp tim đang đập loạn, áp chiếc khăn lên điểm hồng đang ngủ say kia. Đỉnh hồng nhỏ nhắn cảm nhận được dị vật liền run rẩy nhô đầu ra, bừng tỉnh khỏi giấc nồng.
Cùng lúc đó, chủ nhân của nó cũng tỉnh lại. Phó Tư Ý nửa tỉnh nửa mê, cơ thể lún sâu trong lớp đệm chăn mềm mại. Sau khi ngấm chất dụ phát lại gặp cơn sốt cao, cảm giác khô nóng khó chịu bị đẩy lên tới cực hạn. Đúng lúc này, Phàm Chân lại vô tình chạm vào điểm nhạy cảm nhất của cô, khiến Phó Tư Ý phát ra một tiếng r*n r* mập mờ: "Ưm... ~"
Giọng của Phó Tư Ý vốn trầm, lúc này lại càng mê người hơn cả các diễn viên lồng tiếng, nhất là tiếng rên vô thức ấy, nó khiến lòng người ta tê dại. Phàm Chân căng cứng cả người, tiếng tim đập nổ vang như sấm bên tai, từng nhịp từng nhịp nện mạnh vào màng nhĩ.
May mắn thay, Phó Tư Ý chỉ khẽ hừ nhẹ một tiếng rồi lại chìm vào hôn mê. Dì Anh dùng chăn bọc lấy cô để bế dậy, Phàm Chân nhanh tay đổi lại bộ ga giường và vỏ chăn mới khô ráo, rồi thay cho cô bộ đồ ngủ sạch sẽ, mềm mại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!