"Thật không đấy?" Sầm Vãn ung dung nhìn cô, giọng điệu bắt đầu đậm chất bà tám: "Tiểu Ý nhà ta tùy tiện ký một hợp đồng đã cả mấy chục triệu, mà giờ lại đi để mắt đến 100 vạn tiền thù lao này sao?"
Phó Tư Ý theo bản năng dời tờ báo đi chỗ khác, giả vờ cầm chén trà để tránh né ánh mắt hóng hớt của Sầm Vãn. Cô sải bước đi đến bên cạnh Phàm Chân: "Phàm Chân, báo phòng bếp chuẩn bị dùng bữa đi, thuận tiện lấy cho tôi cái kéo."
Phàm Chân ngước mắt, ánh nhìn lướt nhanh qua vành tai đang đỏ ửng của Phó Tư Ý. Lồng ngực nàng như bị nhét một đoàn bông gòn, nghẹn đến mức không thở nổi. Rõ ràng là nàng đã thuận lợi vượt qua cửa ải này. Phó Tư Ý – kẻ mắc bệnh mù mặt nặng — hoàn toàn không nhận ra nàng và Hoắc Thủy Tiên thực chất là cùng một người.
Thế nhưng, tại sao nàng không thấy vui sướng hay nhẹ nhõm, mà ngược lại chỉ thấy bực bội khó chịu? Có phải vì Phó Tư Ý đã biểu hiện hảo cảm với "Hoắc Thủy Tiên" không? Phàm Chân chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại tự giận dỗi chính mình, nghe đến cái tên "Hoắc Thủy Tiên" mà trong lòng cứ chua loét.
Sự khác thường này khiến nàng vừa luống cuống vừa tức giận, giọng điệu ẩn chứa vẻ không vui: "Đại tiểu thư, việc của tôi vẫn chưa xong, cô bảo người khác đi lấy đi."
Dì Anh vừa khéo bưng điểm tâm đi tới, Phàm Chân nhỏ giọng gọi bà lại: "Dì ơi, phiền dì giúp Đại tiểu thư lấy cái kéo với ạ."
Dì Anh nhạy cảm nhận ra bầu không khí không ổn, liền như một bóng ma lướt đến bên cạnh Sầm Vãn, che miệng hỏi nhỏ: "Có chuyện gì thế?"
Sầm Vãn nhìn chằm chằm vẻ mặt đang ghen mà không biết của Phàm Chân, khóe môi khẽ nhếch lên đầy ẩn ý, cố tình cao giọng: "Tiểu Ý nhà mình có Omega trong lòng rồi đấy."
Lời vừa dứt, một người đỏ mặt, một người đen mặt. Người đỏ mặt là Phó Tư Ý. Người đen mặt là Hoắc Phàm Chân.
Dì Anh lập tức hiểu ra mọi chuyện. Bà liếc mắt, hung tợn lườm Sầm Vãn một cái, dùng âm thanh chỉ đủ hai người nghe thấy để mắng: "Nhìn cái việc tốt mà cô làm đi!"
Ngay giây sau, bà quay sang Phàm Chân với biểu cảm hòa sự lão tiêu chuẩn: "Ái chà chà, Đại tiểu thư nhà ta hóa ra cũng biết 'đu' thần tượng cơ đấy."
Giọng Phàm Chân nồng nặc mùi giấm chua: "Dì ơi, người ta không phải minh tinh đâu, là 'thiên kim tiểu thư' bỏ nhà ra đi đấy ạ."
Dì Anh nhìn mũi, mũi nhìn tâm, cười xòa phụ họa: "Thì cũng chẳng khác truy tinh là mấy mà. Giống như có người thích xem TV, có người thích chơi game, đó chỉ là một kiểu tiêu khiển thôi, không có gì to tát cả. Ai mà chẳng có thần tượng chứ? Dì lúc trẻ cũng từng đu nhóm nhạc nữ đây này, cũng mua đồ lưu niệm, giữ ảnh card, rồi cày bảng xếp hạng cho các cô ấy nữa... Dì còn... còn đạp xe đạp đuổi theo sau xe của họ..."
Mọi người có mặt đều nghe đến nghẹn họng trân trối. Nhất là Phó Tư Ý, đôi mắt đào hoa xinh đẹp mở to tròn xoe: "Dì ơi, lúc trẻ dì... cuồng nhiệt thế sao?"
Nói xong, Phó Tư Ý liếc mắt nhìn Phàm Chân, muốn cùng nàng trêu chọc dì Anh. Ai ngờ Phàm Chân chẳng buồn liếc cô lấy một cái, xách thùng nước đi thẳng qua người cô, để lại một bóng lưng lạnh lùng.
Phó Tư Ý: ???
Cô quay sang nhìn dì Anh, vẻ mặt viết đầy sự cầu cứu và khó hiểu: "Dì ơi, Phàm Chân chị ấy... bị sao vậy ạ?"
Dì Anh thản nhiên nói dối không chớp mắt: "Có sao đâu, chẳng phải rất bình thường sao?"
Phó Tư Ý lúc này mới hơi thả lỏng, gọi Sầm Vãn vào bàn: "Dì Vãn, vào ăn điểm tâm thôi."
Sầm Vãn vừa mới nhấc chân đã bị dì Anh mạnh bạo lôi sang một bên: "Này, chuyện này phát triển sao chẳng giống chúng ta tính toán gì cả vậy? Tôi hỏi cô, cái sự nhạy bén trí tuệ trên thương trường của Đại tiểu thư biến đi đâu mất rồi? Không chỉ ngốc mà còn mù nữa, lại đi cho rằng Phàm Chân và Hoắc tiểu thư là..."
Sầm Vãn liếc nhìn gương mặt đang lo lắng đến biến dạng của bà, bình thản cười: "Đúng là có chút khác biệt thật."
Dì Anh thấy dáng vẻ thong dong của Sầm Vãn thì tức đến mức muốn ăn tươi nuốt sống nàng ta: "Đã bảo là không làm được mà, xem đi, hỏng bét rồi."
"Không hỏng được đâu." Sầm Vãn trao cho bà một ánh mắt "cứ yên tâm": "Quản gia Anh này, cái này gọi là 'trợ công'. Tuy có chút sai sót so với dự liệu, nhưng xét về tổng thể thì vẫn có tiến triển đấy chứ."
Dì Anh nghiến răng nghiến lợi: "Tiến triển cái con khỉ! Cô không thấy Phàm Chân đang không vui à?"
Sầm Vãn nhìn bà bằng ánh mắt của một vị vua nhìn kẻ yếu: "Chính vì Phàm Chân đang ghen nên mới không vui."
"Ghen?" Đầu óc dì Anh hơi quay cuồng: "Nhưng Phàm Chân chẳng phải chính là Hoắc tiểu thư sao? Con bé tự ăn giấm của chính mình à?"
"Chính xác, con bé đang ghen với chính mình." Sầm Vãn phớt lờ gương mặt ngày càng xám xịt của dì Anh, che miệng cười khẽ: "Dì không thấy như vậy rất thú vị sao? Để xem sau này khi Tiểu Ý biết chuyện... thì hành trình truy thê mới thực sự là kịch hay để xem."
"Tôi nhổ vào!" Bà Anh nén lại h*m m**n đạp nàng ta ra khỏi phòng, tức giận mắng thầm: "Mẹ kế... quả nhiên chẳng có ai tốt lành cả!"
Có lẽ do đêm qua không ngủ ngon nên sáng sớm tỉnh dậy, Phàm Chân cảm thấy tinh thần không được tốt. Nàng mơ màng bước đến lầu chính và bắt đầu dọn dẹp thư phòng.
Gần đây Phó Tư Ý đang tự học tiếng Lạp Mỗ. Trên bàn làm việc nằm ngổn ngang mấy quyển sách chuyên ngành và tài liệu; quyển sách tham khảo bị thất lạc bấy lâu nay lại đang được đặt ở phía bên phải, có vẻ như dùng để tra cứu. Phàm Chân hơi ái ngại, Phó Tư Ý vốn không thích ai đụng vào đồ đạc trên bàn, nhưng nhìn cảnh tượng bừa bộn này, nàng thật sự không đành lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!