Vành tai Phó Tư Ý ửng hồng, cô máy móc chớp mắt, ánh mắt rơi trên gương mặt cười rạng rỡ của Phàm Chân. Chẳng biết vì sao, khóe miệng cô cũng không tự chủ được mà hiện lên lúm đồng tiền: "Tiếp theo bắt con nào đây?"
"Con kia... con đang thổi bong bóng kia kìa..." Ngón tay thon dài của Phàm Chân chỉ về phía bên phải. Khi nghiêng đầu, nàng vô tình chạm phải ánh mắt của Phó Tư Ý đang hướng về mình. Lúc này Phàm Chân mới nhận ra mình vẫn đang ôm chặt cánh tay cô, liền vội vàng buông tay, lúng túng tránh né rồi đứng ngay ngắn sau lưng Sầm Vãn.
Phương Tụng Nhàn tình cờ bắt gặp cảnh này, cô cảm thấy giữa hai người họ có gì đó rất lạ, một sự kỳ quái không thể gọi tên. Cô lân la lại gần Phó Tư Ý, nhỏ giọng càu nhàu với vẻ đầy bất mãn: "Phó Tư Ý, cậu có ý gì đây? Biết rõ mình thích Phàm Chân mà còn cố tình ra vẻ trước mặt chị ấy là sao?"
Phó Tư Ý mỉm cười đầy vẻ vô hại, hệt như một đóa tiểu bạch liên thuần khiết: "Mình đâu có muốn, thế nhưng mà..."
"Thế nhưng mà cá nhà mình lại chẳng nghe lời chút nào." cô nhại lại đúng ngữ điệu và lời lẽ của Phương Tụng Nhàn lúc nãy: "A, cậu nhìn xem, chúng nó cứ nhất quyết đòi chui vào vợt của mình đấy chứ."
Ngũ quan của Phương Tụng Nhàn tức đến mức méo xệch. Cô tốn bao công sức mà chẳng bắt được con nào, lại còn làm mình làm mẩy chật vật, trong khi Phó Tư Ý lại nhàn nhã muốn bắt con nào được con nấy. Sự so sánh này khiến cô trông chẳng khác gì một kẻ ngốc có chỉ số IQ thấp.
Phương Tụng Nhàn cảm thấy mất mặt, định phát tác thì Phó Tư Ý đã nhanh hơn một bước, dúi chậu cá vừa vớt được vào lòng cô: "Tụng Nhàn, mấy con cá này tặng cậu đấy, mang về mà nuôi."
Phương Tụng Nhàn tức giận đẩy ra: "Không thèm!"
Phó Tư Ý cười, đẩy ngược trở lại: "Nhưng mà... cậu thích mà."
Phương Tụng Nhàn: ??? Câu này nghe sao mà quen tai thế nhỉ? Hình như... chính là câu cô vừa nói với Phàm Chân ban nãy.
Gương mặt non nớt của Phương Tụng Nhàn thoắt cái đen sầm lại: "Cầm lấy đi, mình không thích!"
Phó Tư Ý khẽ nghiêng đầu, hàng mi dài chớp nhẹ, vẫn cười vô tội nhưng động tác tay lại vô cùng dứt khoát, mạnh mẽ nhấn chậu cá vào ngực Phương Tụng Nhàn. Trong lúc xô đẩy, bọt nước bắn tung tóe làm ướt một mảng áo len của Phương Tụng Nhàn khiến cô bốc hỏa: "Phó Tư Ý, cậu bị làm sao vậy? Mình đã bảo không thích, sao cứ ép buộc người khác thế?"
"Thật sao?" Phó Tư Ý thu lại nụ cười, sâu trong đôi mắt ẩn hiện ngọn lửa giận dữ: "Cậu cũng biết thế nào là ép buộc à? Vậy sao cậu còn làm khó Phàm Chân?"
"Mình..."
Phương Tụng Nhàn nhất thời cứng họng. Cô thừa nhận mình có chút bám người, nhưng theo đuổi con gái chẳng phải đều như thế sao? Huống hồ trước đây cô tán tỉnh ai cũng không quá một tuần là xong chuyện, chẳng có lý do gì lại thất bại trên người Phàm Chân. Cô không cam tâm!
Phương Tụng Nhàn nhìn chằm chằm Phó Tư Ý, muốn tìm kiếm điều gì đó trên mặt cô: "Phó Tư Ý, cậu từng nói sẽ không thích Phàm Chân, tại sao giờ lại ra mặt cho chị ấy? Chị ấy ở nhà cậu... chắc không chỉ đơn giản là người hầu đâu nhỉ?"
Phó Tư Ý không khách khí đáp trả: "Người hầu thì không phải là người sao? Người hầu thì thấp kém hơn một bậc à? Người hầu thì nhất định phải làm chuyện mình không muốn sao? Phương Tụng Nhàn, cậu nên học cách tôn trọng người khác trước khi bàn đến chuyện khác đi."
Phó Tư Ý không muốn nói thêm lời nào, nàng cao giọng gọi: "Chú Trung... đưa Phương tiểu thư về nhà."
Phàm Chân đứng một bên, khi nghe câu "Người hầu thì nhất định phải làm chuyện mình không muốn sao", nàng khẽ rủ mắt, hàng mi dài thoáng đẫm hơi nước. Nàng sinh ra trong gia đình giàu có, vật chất chưa từng thiếu thốn, bên người cũng có vô số kẻ theo đuổi, nhưng chưa từng có ai thật lòng hỏi nàng một câu: "Có nguyện ý hay không?". Ngay cả ba ruột cũng ép nàng phải gả cho người mình không thích, làm những chuyện nàng không muốn.
Lời nói của Phó Tư Ý giống như một cơn gió ấm áp, dịu dàng xoa dịu những vết thương lòng do tình thân gây ra trong lòng Phàm Chân.
Đang đắm chìm trong cảm giác ấm áp ấy, cánh tay Phàm Chân bỗng bị Phương Tụng Nhàn nắm lấy. Nàng khó chịu nhíu mày, thử rút tay ra mấy lần nhưng không được. Sự kiên nhẫn của Phàm Chân đã chạm giới hạn, vậy mà Phương Tụng Nhàn còn lớn tiếng khiêu khích Phó Tư Ý: "Này Phó Tư Ý, đây là cách đãi khách của Phó gia sao? Hôm nay mình nhất quyết không về đấy, mình ở lại ăn sủi cảo của tỷ tỷ làm, xem cậu làm gì được mình."
Phàm Chân lặng lẽ cắn môi, đang định nhấc chân giẫm mạnh lên mu bàn chân Phương Tụng Nhàn thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cô nàng. Nàng kinh ngạc ngước mắt, chỉ thấy Sầm Vãn đã túm lấy tai Phương Tụng Nhàn và kéo mạnh ra ngoài: "Sủi cảo cái gì mà sủi cảo, mẹ cháu gọi cháu về nhà ăn cơm kìa!"
Phương Tụng Nhàn đau đến mức kêu oai oái, vô thức buông tay Phàm Chân để bảo vệ lỗ tai: "Đau, đau, đau quá dì Vãn ơi..."
Sầm Vãn buông tay, Phương Tụng Nhàn xoa xoa tai, ngờ vực hỏi: "Mẹ cháu về thật rồi ạ?"
Sầm Vãn nỗ lực kìm nén khóe môi đang muốn cong lên, giả vờ nghiêm túc: "Dì gạt cháu làm gì? Mẹ cháu bay cùng chuyến với dì, giờ này chắc cũng sắp về đến nhà rồi."
Phương Tụng Nhàn sợ hãi đến mức rùng mình. Mấy ngày trước có kẻ giao dịch chất k*ch th*ch trái phép trong quán bar của cô, dù cảnh sát kết luận không liên quan nhưng cổ phiếu Phương thị cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Cô đoán "mummy" về sớm lần này chắc chắn là để tính sổ chuyện đó.
Cô vội vã đưa chậu cá cho Phàm Chân: "Tỷ tỷ, em về trước đây, lần sau lại đến ăn sủi cảo chị làm nhé."
"Vâng." Phàm Chân chỉ mong cô nàng biến đi càng sớm càng tốt.
Phương Tụng Nhàn lưu luyến quay đầu nhìn lại, Sầm Vãn liền tiến lên một bước đứng chắn trước mặt Phàm Chân, khéo léo ngăn cản ánh nhìn của cô nàng rồi rạng rỡ vẫy tay: "Tạm biệt nhé Tụng Nhàn, nhớ nói với mẹ cháu là hai ngày nữa dì hẹn bà ấy đi trà chiều."
"Cháu biết rồi ạ!" Tiếng của Phương Tụng Nhàn nhỏ dần rồi biến mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!