Chương 18: (Vô Đề)

Phương Tụng Nhàn nhận ra cảm xúc của Phàm Chân không ổn, ánh sáng trong mắt nàng dường như u ám đi nhiều. Cô bắt đầu lo lắng, không biết mình đã nói sai điều gì khiến Phàm Chân không vui, liền dè dặt hỏi: "Tỷ tỷ, chị sao thế? Chị đang không vui sao?"

Phàm Chân miễn cưỡng gượng ra một tia cười: "Không có gì, tôi ổn."

Thấy Phàm Chân chỉ chuyên tâm cho cá ăn mà chẳng buồn để ý đến mình, Phương Tụng Nhàn càng thêm bất an. Cô vắt óc tìm cách lấy lòng: "Tỷ tỷ, có phải chị rất thích cá vàng không? Để em... để em bắt lên tặng chị nhé."

Phàm Chân ngẩn người: ??? Cô nàng này nhìn từ đâu ra là mình thích cá vàng chứ?

Chưa kịp để Phàm Chân ngăn cản, Phương Tụng Nhàn đã hớt hải chạy ra hậu viện. Chừng một phút sau, cô hí hửng quay lại với một chiếc vợt lưới cán dài trên tay. Phương Tụng Nhàn vung vợt quấy đảo mặt hồ, Phàm Chân sau cơn kinh ngạc ngắn ngủi liền vội vàng tiến tới giữ lấy cánh tay cô: "Phương tiểu thư, đừng bắt nữa. Cá phải ở dưới ao mới tự do tự tại được."

Phương Tụng Nhàn cúi đầu nhìn vào những ngón tay trắng nõn của nàng đang chạm vào mình, cười rạng rỡ: "Nhưng mà... tỷ tỷ thích mà."

"Tôi không thích."

Phàm Chân có chút tức giận, nàng khẽ kéo tay cô lại. Nàng tự thấy mình chẳng dùng bao nhiêu lực, vậy mà Phương Tụng Nhàn lại khoa trương nghiêng hẳn người sang vai nàng, giả bộ hoảng hốt vuốt ngực, phả hơi thở như lan: "Tỷ tỷ..."

Lần này, Phàm Chân rốt cuộc đã nhìn thấu chiêu trò của cô nàng. Nàng đanh mặt đẩy cô ra, đôi mắt hạnh trong veo phủ một lớp sương lạnh: "Phương tiểu thư, tôi phải đi làm việc rồi, xin lỗi không thể tiếp chuyện."

Phương Tụng Nhàn chạy lạch bạch đuổi theo: "... Tỷ tỷ đừng giận mà, tại em thích chị quá nên mới thế... Em xin lỗi..."

Phàm Chân cụp hàng mi dài, tránh né ánh nhìn trực diện. Thú thực, Phương Tụng Nhàn có điều kiện rất ưu tú về mọi mặt: nhan sắc, học vấn, gia thế... đều xuất chúng, ngay cả tin tức tố cũng thuộc hàng cao cấp nhất, là hình mẫu Alpha trong mộng của biết bao Omega và Beta. Nhưng Phàm Chân hoàn toàn không có cảm giác, những lúc ở riêng hầu như chỉ là nể mặt mà gượng ép duy trì.

Nếu không thích mà còn cho người ta hy vọng thì chính là "tra". Phàm Chân giữ vững nguyên tắc đó, dứt khoát từ chối: "Tụng Nhàn tiểu thư, cảm ơn tình cảm của cô, nhưng cô thật sự không nên lãng phí thời gian vào tôi. Chúng ta... không hợp nhau."

Ánh mắt Phương Tụng Nhàn vụt tắt: "Tại sao chứ... Chị cứ thử tìm hiểu em xem, biết đâu chị sẽ thay đổi cách nhìn về em."

Phàm Chân lắc đầu. Phương Tụng Nhàn đỏ hoe cả đuôi mắt: "Một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có sao?"

Phàm Chân thản nhiên đối diện với ánh mắt ấy: "Không có!"

Phương Tụng Nhàn hít sâu một hơi, hỏi: "Có phải tỷ tỷ đã có người trong lòng rồi không?"

Phàm Chân khựng lại một giây: "Không có."

Phương Tụng Nhàn bỗng bật cười, kiên định nhìn nàng: "Vậy thì em vẫn còn cơ hội."

Phàm Chân chưa từng gặp ai cố chấp đến vậy: "Phương tiểu thư, cô nghe tôi nói..."

"Tỷ tỷ đừng nói nữa." Sợ Phàm Chân lại thốt ra lời nào làm mình đau lòng, Phương Tụng Nhàn vội vàng cắt ngang, đánh trống lảng: "Để em đi bắt cá cho chị."

Nói xong, cô lại cầm vợt lưới hì hục khuấy đảo hồ cá, khiến lũ cá sợ hãi chạy tán loạn. Cô quấy một hồi lâu mà chẳng vớt được con nào. Mặt Phương Tụng Nhàn xanh mét, đã hứa bắt cá cho tỷ tỷ, sao có thể để mất mặt thế này được? Cô rình rập tiếp cận lũ cá, rõ ràng mục tiêu ngay trước mắt nhưng cứ ra tay là hụt. Cuối cùng, cô vứt luôn vợt, trực tiếp thò tay xuống nước vớt lấy vớt để.

Cá thì chẳng thấy đâu, chỉ thấy ống quần đã ướt sũng.

"Phương tiểu thư, đừng bắt nữa, tôi thật sự không muốn." Phàm Chân định khuyên can nhưng lại không muốn có thêm đụng chạm thân thể. Đang lúc lúng túng, nàng nghe thấy một giọng nói lạnh lùng quen thuộc.

"Phàm Chân!"

Phàm Chân bỗng chốc quay đầu, thấy Phó Tư Ý đang đứng phía sau chừng vài mét. Nàng đứng ngược sáng, đường nét gương mặt tinh tế, bờ môi mím chặt. Đôi mắt đen láy nhìn về phía Phương Tụng Nhàn lộ rõ vẻ lãnh đạm. Khóe môi Phàm Chân không tự chủ được mà cong lên: "Đại tiểu thư..."

Phó Tư Ý khẽ nghiêng đầu, đôi mắt thanh lãnh khi chạm vào Phàm Chân bỗng trở nên mềm mại hẳn đi: "Phàm Chân, tôi đưa dì Vãn về để nếm thử sủi cảo chị làm."

Lúc này Phàm Chân mới chú ý đến người bên cạnh cô. Người phụ nữ mặc chiếc áo len trễ vai màu trắng, chân váy nhung ôm sát màu đỏ thẫm và đôi bốt cao quá gối, chỉ để lộ một khoảng da thịt trắng ngần đầy cuốn hút. Trông dì ấy rất trẻ trung, khi mỉm cười ánh mắt long lanh đầy tình tứ, vẻ ngoài chỉ tầm ngoài ba mươi nhưng được Phó Tư Ý gọi là dì nên rất khó đoán tuổi thật. Trên xương quai xanh của dì có xăm một đóa thược dược đen, toát lên vẻ đẹp hoang dã khó thuần, càng khiến tuổi tác trở nên bí ẩn.

Phàm Chân quan sát Sầm Vãn, và Sầm Vãn cũng đang đánh giá nàng. Sau cái nhìn ngắn ngủi, Sầm Vãn thu lại vẻ kinh ngạc trong mắt, tiến đến trước mặt Phàm Chân, nở nụ cười rạng rỡ: "Cháu chính là Phàm Chân sao?"

Phàm Chân ngẩn người, lập tức gật đầu: "Chào dì ạ..." Nàng bối rối không biết xưng hô thế nào cho phải, liền ngước mắt nhìn Phó Tư Ý cầu cứu.

Phó Tư Ý khẽ nhếch môi, cúi người ghé sát tai nàng, dùng giọng nhỏ chỉ đủ hai người nghe thấy: "Dì Vãn họ Sầm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!