Chương 14: (Vô Đề)

Dì Anh thấy nàng chần chừ, vẻ mặt lại càng thêm uể oải: "Chân Chân à, Đại tiểu thư cả ngày chưa ăn gì rồi, cứ tiếp tục thế này sao chịu nổi? Cháu vào dỗ dành tiểu thư ... có được không? Coi như dì cầu xin cháu đấy."

Phàm Chân vốn mềm lòng, không nỡ thấy dì Anh buồn bã nên gật đầu đồng ý, dù trong lòng chẳng có chút kinh nghiệm dỗ dành ai bao giờ. Ngay lúc nàng còn đang do dự, dì Anh đã nhanh tay gõ cửa. Bên trong truyền ra giọng nói thanh lãnh của Phó Tư Ý:

"Vào đi."

Phàm Chân cứ thế bị dì Anh đẩy vào thư phòng một cách đầy bị động. Đối mặt với ánh mắt hơi ngạc nhiên của Phó Tư Ý, nàng nhất thời tiến thoái lưỡng nan, đứng sững tại chỗ hồi lâu.

Phó Tư Ý ngồi ngược sáng, dưới làn ánh sáng mờ ảo, không nhìn rõ đôi mắt cô đang phủ một lớp bụi buồn tịch mịch. Phàm Chân hốt hoảng thu lại tầm mắt, nhịp tim đập mạnh đến mức ù cả tai: "Đại tiểu thư, dì Anh bảo tôi mang cho cô chút đồ ăn ạ."

"Đặt đó đi." Phó Tư Ý nhìn nàng một cái rồi lập tức cúi đầu, tiếp tục hí hoáy khoanh gạch trên đống văn kiện.

Phàm Chân nhẹ nhàng đặt bát sứ đựng chè trôi nước xuống bàn. Theo lý mà nói, nhiệm vụ đưa đồ ăn đã hoàn thành, nhưng đôi chân nàng như bị dính chặt xuống sàn. Chẳng rõ vì sao, nàng chỉ muốn tận mắt nhìn thấy Phó Tư Ý ăn hết bát chè này, nàng không nỡ để cô phải chịu đói.

"Đại tiểu thư, cô có muốn nếm thử chè trôi nước không? Có cả nhân ngọt và nhân mặn đấy ạ..."

"Chè trôi nước?" Động tác trên tay Phó Tư Ý khựng lại, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy: "... Đoàn viên trọn vẹn..."

Phó Tư Ý vẫn cúi đầu, không rõ thần sắc, nhưng Phàm Chân nghe ra trong giọng nói ấy một nỗi chua xót, nặng nề và bị đè nén. Trái tim Phàm Chân thắt lại một cái, cảm giác đó không hẳn là đau, mà là một nỗi bí bách, trì trệ còn khó chịu hơn cả đau đớn.

Lúc này, lời dặn của dì Anh lại vang lên bên tai: "Chân Chân, cháu đi dỗ Đại tiểu thư đi, dỗ người đơn giản lắm, chỉ cần ôm một cái thôi."

Phàm Chân bỗng nhiên nảy sinh một khao khát muốn được ôm lấy Phó Tư Ý, nàng muốn... san sẻ chút ấm áp cho cô. Dẫu chính nàng cũng chẳng có bao nhiêu, nhưng nàng thực lòng muốn Phó Tư Ý có thể vui vẻ hơn một chút.

Thế nhưng, nàng rốt cuộc không đủ can đảm để ôm lấy Phó Tư Ý, chỉ có thể thầm cân nhắc câu chữ trong lòng rồi nhỏ giọng nói: "Đại tiểu thư, ở Nguyên quốc chúng tôi, có những gia đình hoàn cảnh khó khăn, cha mẹ thường phải đi làm thuê ở thành phố khác và để con cái lại quê nhà..."

Phàm Chân vốn không giỏi dỗ dành, định an ủi Phó Tư Ý nhưng lời thốt ra lại nghe đầy xót xa: "Những đứa trẻ đó buộc phải xa cha mẹ, cả năm chẳng được gặp mặt lấy một lần... Thật ra, cha mẹ cũng thương chúng lắm, chỉ là... nếu muốn kiếm tiền thì không thể ở bên ôm ấp con, còn nếu không kiếm tiền thì chẳng lấy gì nuôi con được. Họ cũng có rất nhiều nỗi bất đắc dĩ..."

Phó Tư Ý: ??? (Sao cô lại trở thành trẻ em bị bỏ lại ở quê rồi?)

Phàm Chân nói năng lắp bắp, bộ dạng hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ, giọng điệu lại cẩn trọng từng chút một vì sợ lỡ lời làm người ta tổn thương. Nhưng nàng càng vụng về, lòng Phó Tư Ý lại càng dâng lên một cảm giác ấm áp dễ chịu.

Cô hiểu Phàm Chân đang muốn nói: "Phu nhân Phó Vi Dung có lẽ đang bận việc đại sự nên mới không thể cùng cô đón sinh nhật."

Thế nhưng, Phó Tư Ý hiểu rõ hơn ai hết, trong lòng người mẹ Alpha của mình, quyền lực quan trọng hơn tất thảy. Chỉ năm phút trước, cô vừa lướt thấy đoạn video mẹ mình đang diễn thuyết tại quảng trường Thời Đại, lúc đó cô đã hiểu ra tất cả. Bảo không buồn là dối lòng. Cô vốn tưởng lần này, cuối cùng mình đã có thể... trao đi món quà ấy. Cô chỉ đơn giản là muốn nói trực tiếp với mẹ một câu: "Chúc mừng sinh nhật."

Nhìn bộ dạng Phàm Chân đang cố nặn ra từng chữ đến mức bế tắc, sự ấm áp trong lòng Phó Tư Ý lại càng đậm nét hơn. Cô hỏi: "Trẻ em ở quê cũng được ăn chè trôi nước sao?"

"Dạ?"

Phàm Chân đang vắt óc tìm lời an ủi, không kịp phản ứng với sự chuyển biến chủ đề đột ngột này, nàng vô thức gật đầu: "Đúng vậy ạ, ai cũng thích ăn món đó cả."

Đuôi mắt Phó Tư Ý khẽ cong lên một nét nhạt: "Vậy... cho tôi nếm thử xem nào."

Phó Tư Ý có đôi mắt dài và mảnh, đuôi mắt hơi xếch. Khi không có cảm xúc, trông nàng lạnh lùng như băng tuyết, nhưng khi cười lên lại khiến người ta cảm thấy như xuân về hoa nở. Trái tim Phàm Chân hệt như bị một sợi lông vũ lướt qua, ngứa ngáy lạ kỳ.

Nàng bưng bát chè đưa lên trước mặt Phó Tư Ý. Đợi vài giây không thấy cô đưa tay nhận, mà chỉ tò mò nhìn chằm chằm vào những viên chè: "Tôi muốn ăn một viên nhân ngọt."

Phàm Chân "vâng" một tiếng, nàng múc một viên chè rồi không nghĩ ngợi gì mà định đưa tay đút cho Phó Tư Ý. Một giây sau, nàng chợt nhận ra hành động này quá mức thân mật, đầu nàng "oanh" một cái, cả khuôn mặt đỏ bừng lên như bị nhúng vào nước sôi. Phàm Chân nhanh như cắt, liền tống viên chè đó vào miệng mình.

Phó Tư Ý: ???

Vẻ mặt cô cứng đờ lại: "Chị đang đùa giỡn với tôi đấy à?"

"Không phải đâu ạ!" Phàm Chân hoảng hốt giải thích: "Viên vừa rồi là nhân mặn, để tôi chọn lại viên khác cho cô."

Phàm Chân nói được một nửa, sực nhớ ra mình vừa mới ngậm chiếc thìa ấy, liền vội vàng sửa lời: "Đại tiểu thư, để tôi đổi cho cô bát khác..."

Lời còn chưa dứt, Phó Tư Ý đã không kịp đợi mà rút lấy chiếc thìa trong tay nàng, tự mình ra tay. Cô tùy ý múc một viên chè, thổi nhẹ hai cái rồi đưa vào miệng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!