Chương 13: (Vô Đề)

Nhiệt độ bên trong căn phòng bỗng chốc tăng vọt. Phàm Chân nhẹ nhàng vén khóa kéo lên, vì sợ kim khâu đâm trúng Phó Tư Ý nên nàng dùng ngón tay mình làm lớp bảo hộ, lách vào giữa lớp vải và bên eo của Phó Tư Ý. Đầu ngón tay vô tình lướt qua làn da mịn màng của vị Alpha, nhen nhóm lên một nỗi tê dại kéo dài liên miên.

Nhịp tim của Phó Tư Ý đột ngột mất khống chế. Những ngón tay trắng nõn của Phàm Chân theo từng động tác khâu vá, cứ thế v**t v* qua lại nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể cô, để lại những xúc cảm như bị điện giật dọc suốt đường đi.

Vị Alpha vốn luôn giữ vẻ thanh lãnh, cao ngạo suốt cả ngày dài, lần đầu tiên lộ ra thần sắc ngây ngô hốt hoảng, những đầu ngón tay cũng khó lòng ức chế được mà cuộn chặt lại.

Sợ bị Phàm Chân phát hiện ra sự bất thường của mình, Phó Tư Ý bắt đầu nhìn đông ngó tây để tìm chủ đề câu chuyện: "Chị... sao vừa rồi chị đi lâu thế?"

Phàm Chân chỉ mỉm cười không đáp, tiếp tục động tác trên tay.

Thấy mình bị ngó lơ, Phó Tư Ý cảm thấy khó hiểu: "Phàm Chân, sao chị không trả lời tôi?"

Phàm Chân khẽ "suỵt" một tiếng, đè thấp giọng nói: "Đại tiểu thư, lúc đang may vá đồ đạc thì không được nói chuyện đâu."

Phó Tư Ý càng thêm thắc mắc: "Tại sao?"

Phàm Chân ngước mắt, chạm vào ánh nhìn đầy nghi hoặc của cô rồi khẽ nở nụ cười nhạt: "Người già ở Nguyên quốc chúng tôi bảo rằng, nếu vừa may đồ vừa nói chuyện, sau này sẽ lấy phải một cô vợ hung dữ đấy."

Phó Tư Ý giống như vừa nghe thấy một chuyện cười thú vị, cười đến mức lộ cả hàm răng trắng bóng: "Tôi mới phát hiện ra, ở khoản mê tín dị đoan này chị quả thực là 'cùng một khuôn đúc ra' với dì Anh đấy... Chị yên tâm, nếu sau này có vợ, tôi rất sẵn lòng bị cô ấy quản thúc mỗi ngày. Nhưng mà... chắc là chẳng có ai như vậy đâu..."

Hệ thống sưởi trong thư phòng tỏa nhiệt rất nóng, ánh đèn thủy tinh khẽ lay động, bầu không khí vì chủ đề này mà bỗng trở nên vi diệu.

Phó Tư Ý mất tự nhiên dời mắt đi, lặng lẽ chuyển chủ đề: "Vừa rồi chị đi lấy túi kim chỉ sao?" Ánh mắt cô rơi trên tay Phàm Chân: "Không ngờ... chị vẫn còn giữ cái túi này."

Phàm Chân cúi đầu xỏ kim đưa chỉ, hàng mi dài như cánh bướm khẽ chớp: "Đây là món 'quà Giáng sinh' đầu tiên tôi nhận được, đương nhiên là phải giữ gìn cẩn thận rồi."

Ánh mắt Phó Tư Ý dời theo từng động tác của nàng: "Giữ kỹ như thế, hèn chi đi lâu vậy."

Phàm Chân không hiểu ẩn ý trong đó, chỉ đành ngượng ngùng cười: "Phó trạch rộng quá, từ phòng người hầu đến thư phòng lầu chính, đi đi về về cũng mất chừng bảy tám phút rồi." Sợ bị chê chậm, nàng khẽ bổ sung: "Tôi đã chạy suốt đấy ạ."

Đáy mắt Phó Tư Ý lướt qua một tia ngạc nhiên: "Từ phòng người hầu đến lầu chính mất nhiều thời gian vậy sao? Lần trước chị ốm, tôi đi qua đó đâu thấy xa đến thế."

Phàm Chân ngẩng đầu, đôi chân mày khẽ rủ xuống vẻ tội nghiệp: "Cô thỉnh thoảng đi một lần thì không thấy xa, chứ chúng tôi mỗi ngày phải đi lại mấy chuyến cơ mà."

Nhìn chằm chằm vào gương mặt có phần vô tội của nàng, Phó Tư Ý gần như thốt ra mà không kịp suy nghĩ: "Vậy chị chuyển qua lầu chính ở đi, chọn lấy một căn phòng khách dưới lầu mà ở."

"Như vậy sao được ạ?" Phàm Chân có chút kinh hoàng, đầu ngón tay khẽ run suýt chút nữa đâm vào tay mình: "Đến dì Anh còn ở tòa nhà phụ, sao tôi có thể ở lầu chính được... Như thế không hợp quy củ."

Thực tế, ngay khi vừa nói xong, chính Phó Tư Ý cũng thấy mình quá đường đột. Trên thương trường, cô vốn quen thói quen nghĩ kỹ rồi mới làm, rất ít khi nói năng thiếu suy nghĩ như lúc này. Vì vậy, khi thấy Phàm Chân thấp thỏm từ chối, cô cũng không ép buộc, chỉ ngồi yên lặng, đôi mắt tiếp tục dõi theo từng mũi khâu của nàng.

Phàm Chân vá xong mũi kim cuối cùng, thành thục thắt nút chỉ. Nàng định cầm kéo nhưng nhất thời quên mất mình vừa để đâu, nàng dùng sức kéo mấy cái nhưng sợi chỉ quá bền, không cách nào làm đứt được.

Gần như là một phản ứng vô thức, Phàm Chân nghiêng người sát lại, đôi môi khẽ ngậm lấy sợi chỉ.

Vị trí khâu vá nằm ngay dưới cánh tay của Phó Tư Ý. Khi Phàm Chân cắn sợi chỉ, bờ môi nàng không tránh khỏi việc chạm vào hõm eo của cô. Dù ngăn cách qua lớp vải, nhưng một cảm giác run rẩy chết người ngay lập tức càn quét khắp cơ thể Phó Tư Ý.

Phó Tư Ý đột ngột mở to mắt, sống lưng căng thẳng đến thẳng tắp. Những lọn tóc thơm dịu dàng của Phàm Chân lướt qua khóe mắt cô theo từng nhịp chuyển động. Sự k*ch th*ch kép ấy khiến hơi thở của cô bỗng chốc rối loạn.

Phàm Chân cắn đứt sợi chỉ rồi ngẩng đầu lên. Thấy gương mặt Phó Tư Ý đỏ bừng, nàng vội vàng lùi ra giữ khoảng cách, ân cần hỏi: "Đại tiểu thư, cô vẫn nên cởi bộ đồ búp bê này ra đi ạ, đổ mồ hôi mà bị bí thế này dễ cảm lạnh lắm."

Phó Tư Ý hít một hơi nhẹ, cuối cùng cũng lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể, chỉ là vẻ ửng hồng trên mặt vẫn chưa tan: "Tôi... lát nữa sẽ thay..."

Cô bối rối vô cùng, ánh mắt tránh né nhìn quanh quẩn rồi rơi xuống bàn làm việc: "Phàm Chân, vừa rồi tôi thấy chị cầm tờ giấy gì thế?"

Được cô nhắc nhở, Phàm Chân mới nhớ ra chính sự còn chưa xử lý. Nàng cầm thực đơn trên bàn tiến lại gần Phó Tư Ý: "Đại tiểu thư, đây là thực đơn cho bữa tiệc tối nay. Dì Anh bảo cô xem qua xem có chỗ nào cần thay đổi không ạ?"

Phó Tư Ý liếc nhanh qua một lượt, đôi mày khẽ nhíu lại: "Năm nào cũng ăn mấy món này, chẳng có chút gì mới mẻ cả."

Phàm Chân nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Vậy... bữa tối thêm một món chè trôi nước có được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!