Phó Tư Ý mất tự nhiên đưa tay gãi nhẹ đuôi lông mày, cố tìm một lý do để ngụy trang: "Cái đó... đầu bếp nói... dãy hành lang nối tòa nhà phụ có một loại hoa rất lạ, nên tôi ghé qua xem thử..."
Lời nói dối vụng về đến mức ngay cả bản thân cô cũng không tin nổi. Phó Tư Ý vội vã chữa cháy bằng cách chuyển chủ đề: "Tôi nghe dì Anh nói... nói là chị... chị rất muốn được ở lại Phó gia."
Phàm Chân thoáng ngẩn người. Rõ ràng nàng đã nói với dì Anh là muốn quay về Nguyên quốc, sao truyền đến tai Đại tiểu thư lại thành ra thế này? Tuy nhiên, lời đòi về lúc trước vốn chỉ là hành động bất đắc dĩ, nếu có thể ở lại thì đương nhiên nàng cầu còn không được.
Phàm Chân hơi luống cuống gật đầu: "Đúng vậy, Đại tiểu thư, tôi muốn ở lại."
Gương mặt Phàm Chân ửng lên sắc hồng nhạt do cơn sốt, đôi mắt bị hơi nóng hun đến long lanh ngấn nước. Bọng mắt đầy đặn vì sự suy yếu mà càng lộ vẻ ngây thơ, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng thương cảm.
Phó Tư Ý lặng lẽ dời mắt đi chỗ khác, khôi phục giọng điệu đạm mạc thường ngày: "Thế nhưng, ở lại Phó gia chị chỉ có thể làm người hầu, làm những việc bưng trà rót nước hầu hạ người khác."
"Tôi nguyện ý, thưa Đại tiểu thư."
Phó Tư Ý vốn ngồi ở vị trí cao, cô đã thấy quá nhiều cô gái dùng mọi thủ đoạn để trèo cao. Đặc biệt là những Omega có nhan sắc xuất chúng hay tin tức tố cấp cao, họ sẵn sàng hy sinh tất cả, kể cả lòng tự trọng để đạt được mục đích.
Khi nghe Phàm Chân nói tự nguyện ở lại làm nữ hầu, đáy mắt cô thoáng qua một tia tán thưởng nhạt nhòa. Giọng nói tuy vẫn thanh lãnh, nhưng lời thốt ra đã mang theo hơi ấm rõ rệt: "Không phải ai cũng có con đường thênh thang để đi. Một cơ hội tốt như vậy, biết đâu chị có thể 'bay lên cành cao hóa phượng hoàng'."
Phàm Chân chẳng cần suy nghĩ mà lắc đầu ngay lập tức: "Đêm hôm đó nếu không có Đại tiểu thư cứu giúp, tôi đã sớm chết đói rồi, còn mong gì bay lên cành cao nữa?"
Phó Tư Ý cúi đầu, trầm ngâm nhìn nàng: "Chị biết ơn như vậy là rất tốt, nhưng tôi không cần bất kỳ sự báo đáp nào từ chị cả."
Cô cứu Phàm Chân không phải để mong chờ sự đền đáp. Thi ân cầu báo vốn chẳng phải cử chỉ của người làm thiện, huống hồ chút giúp đỡ này của cô với Phàm Chân cũng chẳng đáng là bao.
Phàm Chân ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt trong trẻo của Phó Tư Ý. Trong lòng nàng dâng lên từng đợt sóng xao động, những ngón tay giấu dưới lớp chăn vô thức cấu chặt vào ga giường, khoảnh khắc ấy nàng gần như quên mất cả nhịp thở.
"Tôi..." Gương mặt Phàm Chân đỏ bừng, nàng nhanh chóng cụp mắt xuống: "Cũng không hoàn toàn là vì chuyện đó... Mọi người ở Phó gia đều đối xử với tôi rất tốt, tôi... tôi thích nơi này..."
"Đại tiểu thư, tôi sẽ cố gắng làm việc... Cô có thể cho tôi ở lại không?"
Phó Tư Ý tĩnh lặng nhìn nàng một lúc rồi dời mắt đi, chậm rãi quay lưng lại: "Chị đúng thật là..."
Cô dừng lại một chút, rồi khẽ thốt ra một chữ từ kẽ răng: "Ngốc..."
Phàm Chân ngẩn ra. Vì Phó Tư Ý đang quay lưng nên nàng không thể thấy nụ cười bỗng chốc lan tỏa trên gương mặt cô, và cả... khóe môi đang ngày càng cong lên đầy ý vị.
Phó Tư Ý vừa rời khỏi phòng, dì Anh liền bưng một chiếc khay bước vào, bà ngồi xuống mép giường: "Chân Chân à, dì hâm cho cháu ít đồ ngọt đây, mau ăn lúc còn nóng cho nhanh khỏe."
Phàm Chân cúi đầu nhìn, đôi hàng mi không khỏi run rẩy vì kinh ngạc. Đây nào phải đồ ngọt thông thường, rõ ràng là loại huyết yến Java thượng hạng nhất.
Nàng hốt hoảng đẩy bát ra: "Dì ơi, thứ này chỉ Đại tiểu thư và Phu nhân mới dùng, sao có thể cho cháu được? Những người làm khác biết được sẽ không hay đâu ạ."
Dì Anh lại đưa bát yến sát về phía nàng: "Đích thân Đại tiểu thư dặn dò, ai dám đứng sau lưng nói ra nói vào?"
Phàm Chân cụp mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cung nhỏ. Một dòng nước ấm nhẹ nhàng len lỏi qua tim, khiến sống mũi nàng bất chợt cay xè.
Phó Tư Ý không phải hạng người lạnh lùng. Ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, Phàm Chân đã nhận ra điều đó.
Nàng khẽ thầm thì: "Đại tiểu thư... thật sự là người tốt."
Nghe câu này, dì Anh ngẩn người ra một thoáng rồi từ từ nở nụ cười, nụ cười rạng rỡ khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại thành một đống.
"Đâu chỉ có thế..." Trong giọng nói của dì Anh ngập tràn vẻ tự hào: "Đại tiểu thư nhà chúng ta còn nhiều ưu điểm lắm."
Bà múc một muỗng tổ yến: "Ăn đi cháu, bác sĩ nói cháu bị suy dinh dưỡng, cần phải bồi bổ thật tốt."
Phàm Chân ngoan ngoãn nhấp một ngụm nhỏ, nàng cúi đầu chậm rãi nhấm nháp, vành mắt đã ửng đỏ vì xúc động.
Nàng nhớ lại trước khi đào hôn, sự nghiệp của ba nàng như mặt trời ban trưa, xung quanh luôn vây kín những kẻ nịnh hợm, tung hô. Nhưng ngay khi Hoắc thị lâm vào khủng hoảng tài chính, đám chị em khuê mật trong giới danh viện ngày nào bỗng chốc quay lưng, lẩn tránh nàng như tránh tà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!