Chương 105: Phiên ngoại (mười hai)

Từ Nguyệt làm việc từ trước đến nay vốn luôn ung dung tự tại. Nàng tỉnh táo, nhạy bén và cực kỳ giỏi cân nhắc lợi hại, nhưng giờ phút này nàng lại bị một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm, mọi hành động đều bột phát mà không kịp suy nghĩ.

Lạ lùng thay, ngay cả khi bị ném vào đầm cá sấu trong đợt huấn luyện tại trường đặc công, nàng cũng chưa từng hoảng hốt đến thế, vậy mà lúc này trái tim lại đập liên hồi không dứt. Tưởng Niên vốn luôn đố kỵ với chính con gái mình, Từ Nguyệt lo sợ lão sẽ mượn chuyện của nàng để gây hấn, làm ra những hành động tổn thương đến Tưởng Minh Tiêu.

Tưởng Minh Tiêu cũng lo lắng cho sự an nguy của Từ Nguyệt không kém. Thấy nàng chắn phía trước mình, cô liền vươn tay kéo nàng ra sau, bày ra tư thế bảo hộ đầy kiên định.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ.

Cũng may Từ Nguyệt có năng lực ứng biến cực mạnh. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nàng đã kịp treo lên nụ cười lả lơi thường thấy, mềm mỏng tựa sát vào người Tưởng Niên, nũng nịu đẩy nhẹ: "Ái chà, sao lại nổi giận đùng đùng thế kia? Chấp nhặt với con trẻ làm gì cho mệt thân?"

Tưởng Niên nhìn qua nhìn lại hai người, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác khác lạ khó tả. Con gái lão và vị tiểu kiều thê chưa cưới này từ khi nào lại có quan hệ tốt đến thế? Trước kia, dù có chạm mặt, cả hai cũng chỉ dành cho nhau những ánh mắt khinh khỉnh, Từ Nguyệt thậm chí còn từng công khai chỉ trích Tưởng Minh Tiêu trước truyền thông. Theo lý mà nói, Tưởng Minh Tiêu phải hận cô ta thấu xương mới đúng, sao giờ đây lại tỏ ra khẩn trương lo lắng cho cô ta như vậy?

Tưởng Niên còn chưa kịp suy nghĩ sâu thêm thì phía sau đã vang lên một tiếng "cộp" nặng nề. Đó là tiếng gậy chống nện mạnh xuống sàn đá.

Thái dương Tưởng Niên giật liên hồi, lão sợ hãi quay đầu lại, thấy mẹ ruột của mình đang đùng đùng nổi giận đi tới, ba bốn người hầu phía sau cũng không ngăn nổi bà. Tưởng lão thái thái bệnh nặng mới khỏi, chống gậy đi từng bước khập khiễng, mất hồi lâu mới đứng trước mặt Tưởng Niên. Bà còn chưa kịp đứng vững thì cánh tay đã vung lên, giáng thẳng xuống mặt lão hai bạt tai nảy lửa.

Tất cả những người có mặt đều sững sờ, ngay cả Tưởng Niên cũng đứng chết trân tại chỗ. Lão bàng hoàng ôm lấy gò má đỏ hằn dấu tay, giọng run run: "Mẹ..."

"Đừng có gọi tôi là mẹ, tôi không có loại con bại gia tử như anh!"

Tưởng lão thái thái tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Tưởng Minh Tiêu thấy vậy vội vàng dìu bà ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng vuốt lưng để giúp bà thuận khí. Phải mất một lúc lâu bà mới bình tĩnh lại để tuyên bố:

"Tưởng Niên, tôi nói cho anh biết, từ hôm nay trở đi anh không được phép đụng tay vào bất kỳ bộ phận nào của Tưởng thị, các chi nhánh cũng không cần phải đến nữa. Anh cứ thành thật ở yên trong nhà cho tôi. Số cổ phần trong tay anh vẫn sẽ được chia hoa hồng hàng tháng theo tỷ lệ, còn có đủ để anh tiêu xài hay không thì đó là việc của anh. Từ nay về sau..." Bà dằn mạnh chiếc gậy xuống đất: "Đừng hòng vớt váp được thêm một đồng nào từ công ty nữa!"

Tưởng Niên biết mẹ mình là người lợi hại, chẳng có chuyện gì giấu nổi mắt bà. Nhưng việc không cho lão nhúng tay vào công ty chẳng khác nào cắt đứt tài lộ; trông chờ vào mấy đồng hoa hồng ít ỏi đó, e là chưa đầy ba ngày lão đã tiêu sạch sành sanh.

Lão hằn học liếc nhìn trợ lý Quý đang đứng sau lưng Tưởng Minh Tiêu, thầm đoán tám phần là cô ta đã mật báo với lão thái thái, nhưng khi quay lại nhìn bà, lão lập tức thay đổi sắc mặt, trưng ra bộ dạng thấp hèn, khúm núm.

"Mẹ, mẹ đừng nghe lời dèm pha của người ngoài. Lão Kim đó muốn mượn tiền con nhưng con không cho nên hắn mới quay ra vu oan. Con cũng là vì công ty thôi, nếu ai cũng như lão Kim cứ mở mồm là mượn tiền thì chẳng phải loạn hết sao? Tưởng thị chúng ta có phải cơ quan từ thiện đâu..."

Tưởng lão thái thái rõ ràng chẳng tin lấy một chữ, bà khoát tay cắt ngang lời lão, nghiêm giọng cảnh cáo: "Được rồi, chuyện công ty từ nay không liên quan đến anh nữa. Tôi đã quyết định giao 35% cổ phần của mình cho Minh Tiêu, cộng thêm 20% con bé nhận được từ Minh Châu, giờ đây Minh Tiêu là cổ đông lớn nhất. Mọi việc cứ để Minh Tiêu quyết định!"

Dứt lời, bà nghiêng đầu dặn dò cháu gái: "Minh Tiêu, việc này giao cho con, nhất định phải ổn định lòng người, đừng để xảy ra sai sót gì."

Tưởng Minh Tiêu gật đầu: "Con biết rồi, tổ mẫu."

Tưởng Minh Tiêu không còn tâm trí để tiếp tục dùng bữa. Sau khi hầu hạ Tưởng lão thái thái uống thuốc xong, cô cùng trợ lý Quý lập tức đến chi nhánh công ty để giải quyết hậu quả.

Trợ lý Quý kiêm luôn vai trò tài xế, nhanh nhẹn mở cửa xe cho cô: "Nhị tiểu thư, danh sách nhân viên tham gia dự án đã có đủ. Theo dặn dò của cô, tôi đã lần lượt gọi điện mời họ đến nhận bổ sung tiền công, chỉ riêng lão Kim là hiện vẫn chưa liên lạc được."

Tưởng Minh Tiêu ngồi vào trong xe, mở điện thoại lật xem hồ sơ công nhân. Ánh mắt cô dừng lại ở ba chữ "Kim Tổ Phúc", rồi thản nhiên hỏi: "Con của lão Kim sắp làm phẫu thuật, anh có biết ở bệnh viện nào không?"

Trợ lý Quý quay đầu đáp: "Để tôi kiểm tra lại ngay ạ."

Tưởng Minh Tiêu khẽ "ừ" một tiếng. Đang định ra lệnh khởi hành, cô chợt thấy một bàn tay trắng ngần áp lên cửa kính, gõ nhẹ vài cái. Ngay sau đó cửa xe mở ra, Từ Nguyệt mang theo mùi hương cơ thể thanh khiết chui tọt vào bên trong, ngồi xuống sát cạnh cô không một kẽ hở.

Chẳng đợi Tưởng Minh Tiêu kịp lên tiếng, Từ Nguyệt đã chủ động kéo kính xe lên, ra lệnh: "Trợ lý Quý, lái xe đi!"

Trợ lý Quý ngồi ở ghế lái khựng lại một nhịp, nhìn qua gương chiếu hậu để chờ chỉ thị từ Tưởng Minh Tiêu.

"Đi thôi." Tưởng Minh Tiêu đạm mạc phân phó.

Trợ lý Quý vốn cứ ngỡ Nhị tiểu thư sẽ đuổi Từ Nguyệt xuống, nên khi nghe câu trả lời này, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Tuy nhiên, cô nhanh chóng lấy lại tác phong chuyên nghiệp, nổ máy cho xe lăn bánh ra khỏi đại môn. Quý trợ lý là người đích thân Tưởng Minh Tiêu tuyển vào, đương nhiên hiểu rõ quy tắc bảo mật, không bao giờ nói lời thừa thãi.

Hiểu rõ điều đó, Từ Nguyệt càng thêm táo bạo, nàng dán chặt cả người vào cánh tay Tưởng Minh Tiêu, bắp chân thon nhỏ cũng khẽ cọ xát vào da thịt cô. Ánh mắt Tưởng Minh Tiêu vô tình lướt qua cổ áo đối phương, những đường nét đầy đặn ẩn hiện khiến cô không tự chủ được mà nhớ lại những hình ảnh nồng cháy đêm qua.

Gương mặt cô không ngăn nổi một trận nóng bừng đỏ rực.

Cô cố trấn tĩnh, vươn cánh tay dài vòng qua người Từ Nguyệt để nhấn nút khóa cửa. Vách ngăn cách âm giữa xe chậm rãi dâng lên, hoàn toàn ngăn cách một trợ lý Quý đang không dám thở mạnh ở phía trước. Lúc này, Từ Nguyệt lại càng không kiêng nể gì, đôi môi nàng ghé sát vành tai đang đỏ bừng của Tưởng Minh Tiêu, phả hơi thở ẩm ướt vào sâu bên trong: "Sao thế, định làm chuyện xấu với chị à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!