Tưởng Minh Tiêu luống cuống đứng tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Từ Nguyệt xích lại gần thêm vài phân, ngón tay mập mờ đan vào kẽ tay cô, ghé sát tai thì thầm: "Tiêu Tiêu, mẹ kế rất ngọt, con có muốn nếm thử không?"
Hương rượu vang nồng nàn vương trên xương quai xanh của Từ Nguyệt, thấm đẫm vào lớp váy ngủ tơ tằm tạo thành những vệt đỏ sẫm. Dưới ánh sáng mờ ảo, nơi ấy thấp thoáng một đóa tầm xuân mê hoặc. Tưởng Minh Tiêu chỉ cảm thấy chóp mũi nóng bừng, cô hoài nghi mình sắp chảy máu cam nhưng không dám đưa tay lên chạm vào, chỉ biết âm thầm nhích người ra xa.
"Em lại định chạy đi đâu?"
Từ Nguyệt bất ngờ ngồi lên đùi cô, khiến Tưởng Minh Tiêu hoàn toàn bất động. Cánh tay phải của nàng quàng qua eo cô, cúi đầu áp sát: "Tiêu Tiêu, em đã xem 'phim' bao giờ chưa? Có biết 'dán dán' là thế nào không?"
Tưởng Minh Tiêu cứng họng không đáp, cơ thể cố sức ngả ra sau. Cô càng lùi, Từ Nguyệt lại càng lấn tới, cả người áp sát vào cô: "Nói đi chứ, nếu không biết, mẹ kế sẽ dạy con."
Nhắc đến chuyện "dạy học", Tưởng Minh Tiêu không khỏi nhớ tới dòng trạng thái trên vòng bạn bè của Từ Nguyệt, khóe môi khẽ mím lại đầy hờn dỗi: "Chị chẳng phải đã tìm được học trò mới rồi sao, còn dạy em làm gì?"
Vì khoảng cách quá gần, Từ Nguyệt nhìn thấu vẻ u oán trong đáy mắt cô, hệt như một chú cún nhỏ bị bỏ rơi đang cố tỏ ra quật cường. Nàng sắp tan chảy vì sự đáng yêu này mất thôi — hóa ra khi người này ghen lại thú vị đến thế!
Từ Nguyệt khanh khách cười, tựa cằm lên vai Tưởng Minh Tiêu, cố ý cọ xát đầy tình tứ. Tưởng Minh Tiêu chật vật quay đầu lại, đúng lúc hơi thở của Từ Nguyệt phả vào tai cô, giọng nói rót mật vang lên ngay sát bên:
"Ghen rồi sao?"
"Không có."
Hơi thở của Omega tiến sát, Tưởng Minh Tiêu cảm nhận rõ hai đóa tầm xuân thấm đẫm vị rượu vang đang lướt qua cánh tay mình. Cô nín thở, không gian xung quanh tràn ngập mùi tin tức tố của chính cô. Phản ứng thành thật của cơ thể khiến cô vừa xấu hổ vừa khó xử, cô muốn đẩy Từ Nguyệt ra nhưng lại bị nàng ôm chặt hơn.
"Tiêu Tiêu, không có người nào khác cả... chị chỉ dạy một mình em thôi..."
Tưởng Minh Tiêu vốn có tính cách nội liễm, nghe thấy lời này thì trong lòng sướng rơn, nhưng miệng lưỡi lại như bị dán chặt, mãi chẳng thốt ra được câu tình tứ nào. Từ Nguyệt như thấu hiểu nỗi lúng túng đó, nàng khẽ nhấm nháp vành tai cô một cách trêu đùa: "Tai nóng quá, Tiêu Tiêu cũng muốn học tiếp, đúng không?"
Tưởng Minh Tiêu khẽ hừ một tiếng, cánh môi mấp máy như tiếng muỗi kêu: "... Thế này không tốt đâu."
Không phải là cô không muốn, mà là cô thấy không tốt.
Từ Nguyệt mỉm cười, rướn người hôn lên môi cô , đơn phương bắt đầu buổi học.
"Tiêu Tiêu, cơ thể Omega có rất nhiều điểm nhạy cảm, có người ở vành tai, có người ở xương quai xanh, còn chị..." Từ Nguyệt nắm lấy tay Tưởng Minh Tiêu, áp vào vùng mềm mại: "Chị là ở đây."
Lòng bàn tay chạm phải đường cong đầy đặn, Tưởng Minh Tiêu như bị bỏng mà rụt tay lại, cả người cứng đờ. Từ Nguyệt thấy cô vẫn đang giằng xé, liền không ngần ngại cầm chai rượu vang nghiêng đi, dòng chất lỏng đỏ thẫm từ cổ áo chảy ngược vào trong.
Nàng giả vờ luống cuống chớp mắt: "Tiêu Tiêu, làm sao đây, ướt hết cả rồi."
Phòng khách phía sofa không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ hai ngọn đèn bếp hắt tới. Dù ánh sáng le lói nhưng không ngăn được tầm mắt của Tưởng Minh Tiêu: nơi đó tươi đẹp ướt át, tỏa ra sức hấp dẫn chí mạng. Sự đả kích thị giác trực diện này khiến cô không khỏi khô khốc cả cổ họng.
Giọng Từ Nguyệt trở nên mềm mỏng, đầy vẻ lả lơi: "Nhếch nhác quá, khó chịu thật đấy, Tiêu Tiêu giúp chị l**m sạch đi."
Lý trí Tưởng Minh Tiêu cố sức kiềm chế, nhưng cơ thể đã hoàn toàn phản bội. Chỉ trong vài giây, tin tức tố Alpha tỏa ra đậm đặc đến mức sặc người. Từ Nguyệt ngửi thấy mùi hương ấy, nàng quàng lấy cổ Tưởng Minh Tiêu, ấn cô vào ngực mình: "Nhanh lên nào."
Đôi mắt Từ Nguyệt như cũng được rót đầy rượu vang, khiến Tưởng Minh Tiêu chỉ nhìn qua đã thấy say lòng. Cô như trúng bùa mê, cam nguyện phục tùng, run rẩy vươn tay cởi từng chiếc cúc áo ngủ của nàng.
Một chiếc, hai chiếc... Xương quai xanh trắng ngần tinh tế hiện ra. Thấy vệt rượu đỏ thẫm, Tưởng Minh Tiêu chậm rãi áp môi tới, từng chút một nhấm nháp. Vừa dọn sạch xong, lại có thêm rượu chảy xuống. Tưởng Minh Tiêu ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Từ Nguyệt đang giơ chai rượu, để dòng nước nhỏ xuống đôi mi đang khép hờ của cô. Giọng nàng hơi khàn đặc: "Tiếp tục đi."
Rượu vẫn không ngừng chảy xuống như một dòng suối nhỏ giữa núi tuyết. Dòng suối đi đến đâu, môi Tưởng Minh Tiêu theo sát đến đó. Nước suối băng qua đỉnh núi, nơi hoa cỏ vây quanh, đóa tầm xuân treo đầy nước mưa trở nên long lanh trong suốt. Tưởng Minh Tiêu khẽ nhấm nháp một nụ hoa.
Thật ngọt! Là vị rượu vang, nhưng lại ngọt đến mức khiến cô choáng váng.
Từ Nguyệt ngửa cổ, nũng nịu thầm thì: "Tiêu Tiêu tham ăn quá đi..."
Dưới ánh sáng nửa tối nửa sáng, mặt Tưởng Minh Tiêu còn đỏ hơn cả màu rượu vang. Tóc mái và hàng mi đều trở nên rối bời.
"Ân... ~"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!