Chương 102: Phiên ngoại (chín)

Từ Nguyệt kề sát đôi môi đỏ mọng bên tai cô thì thầm: "Để mẹ kế dạy con."

Trước mắt cô, Omega này hệt như một con rắn đang phun lưỡi, từng vòng từng vòng siết chặt lấy con mồi. Tưởng Minh Tiêu cảm thấy mình sắp không thở nổi. Từ Nguyệt hôn m*t lên cổ cô, tạo thành một dấu vết dâu tây mập mờ đầy khiêu khích.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì bộ đồ ngủ đã bị Từ Nguyệt lột bỏ. Từ Nguyệt men theo đường nhân ngư săn chắc của cô,, từng bước vượt qua ranh giới cuối cùng, khẽ chạm vào nơi nhạy cảm của Alpha qua lớp vải mỏng.

Tưởng Minh Tiêu bỗng chốc nắm chặt lấy tay Từ Nguyệt, nhưng sức kháng cự lại đang yếu dần. Một sự thật đáng xấu hổ là: cô đang âm thầm chờ đợi những gì sắp xảy ra tiếp theo.

"Tưởng Minh Tiêu..."

Từ Nguyệt cực kỳ yêu thích màn kéo đẩy đầy k*ch th*ch này, mọi cảm xúc của nàng đều được đẩy lên cao trào. Nàng cắn vào tai cô, hơi thở dồn dập: "Tiêu Tiêu..."

Tưởng Minh Tiêu khẽ "ừ" một tiếng đáp lại, nhưng gương mặt vẫn ngoảnh sang hướng khác, nhất quyết không nhìn nàng. Cô hoàn toàn không dám đối diện.

"Tiêu Tiêu, nhìn chị này."

Tưởng Minh Tiêu im lặng, hàng mi run rẩy hoảng loạn. Từ Nguyệt cũng không vội, đôi môi nàng rơi xuống gò má, khóe miệng, rồi vành tai cô, bắt đầu trình tự dạy học một cách bài bản.

"Tiêu Tiêu, em có biết điều quan trọng nhất của một Alpha trên giường là gì không?"

Một kẻ đến tay Omega còn chưa từng nắm như trẻ non A Tưởng Minh Tiêu thì làm sao biết được những chuyện này. Cô vẫn quay mặt đi, vành môi mím chặt, từ chối trả lời.

Từ Nguyệt cười khẽ, nàng ngược tay nắm lấy cổ tay đối phương, từng chút một dời xuống, chậm rãi áp vào nơi nhạy cảm của mình. Ngay khi đầu ngón tay vừa chạm vào miệng cá nhỏ, Tưởng Minh Tiêu như bị bỏng mà rụt tay lại. Từ Nguyệt mạnh mẽ đè tay cô xuống: "Tiêu Tiêu, nhìn chị."

Sau một hồi giằng xé nội tâm, Tưởng Minh Tiêu rốt cuộc cũng quay đầu lại. Bốn mắt nhìn nhau, bầu không khí mập mờ không ngừng lên men. Nhìn dáng vẻ ngây ngô của cô, Từ Nguyệt bật cười thành tiếng: "Căng thẳng thế làm gì? Chị ăn thịt em chắc?"

"... Không." cô vô thức đáp lời, gương mặt nóng bừng như sắp sôi trào.

"Em sẽ đấy."

Tưởng Minh Tiêu đột nhiên choáng váng. Từ Nguyệt chậm rãi cúi đầu áp sát, chóp mũi cọ nhẹ vào cằm cô m*n tr*n: "Chị sẽ... ăn sạch em. Nếu em không chịu học cho hẳn hoi..." Nàng ra vẻ đe dọa: "Học không được là chị ăn thịt emluôn đấy."

Tưởng Minh Tiêu khẽ nuốt nước bọt: "Tôi... tôi học là được chứ gì."

Từ Nguyệt lặng lẽ nhìn cô vài giây rồi chợt mỉm cười, làm bộ muốn đứng dậy: "Không học thì thôi, chị cũng chẳng thích cưỡng cầu." Nói đoạn, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: "Để chị đi dạy người khác vậy."

Sắc mặt Tưởng Minh Tiêu thay đổi tức thì. Cô không chút suy nghĩ liền siết chặt lấy eo nàng, vội vàng hỏi: "Chị muốn đi dạy ai?"

Từ Nguyệt trưng ra bộ dạng của một tra nữ, cố tình cười thản nhiên: "Em đã không học thì chị dạy ai là quyền của chị chứ?"

Tưởng Minh Tiêu còn chưa nhận ra mình đã rơi vào cái bẫy Từ Nguyệt giăng sẵn. Chỉ cần nghĩ đến cảnh nàng thân mật với Alpha khác là cô không chịu nổi. Trái tim cô như bị đặt trong nồi đất nung trên lửa lớn, và rồi cô đã chọn cách nhảy ra khỏi sự bảo thủ của chính mình.

"Đừng đi." Tưởng Minh Tiêu gục đầu lên vai nàng như một chú nhỏ bị dầm mưa, phục tùng trước chủ nhân: "Em học, dạy em đi!"

Từ Nguyệt dịu dàng v**t v* mái tóc cô, khóe môi nhếch lên đắc thắng: "Vậy em phải học hành nghiêm túc đấy nhé."

"Vâng."

"Vâng là thế nào?"

Tưởng Minh Tiêu vừa ngượng ngùng vừa có chút bướng bỉnh, giọng nói rất thấp: "Em sẽ học hành nghiêm túc."

Từ Nguyệt mỉm cười, cúi xuống hôn lên cằm cô nhẹ nhàng mổ một cái rồi lại dùng đầu lưỡi khêu gợi. Cảm giác ẩm ướt, m*n tr*n ấy khiến trái tim Tưởng Minh Tiêu ngứa ngáy khôn nguôi. Nàng tận tâm dạy bảo, thầm thì bên tai: "Đầu tiên là dạy em hôn môi..."

Những nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước rơi xuống má, môi, cổ cô... bao phủ lấy cô như một trận mưa rào. Tưởng Minh Tiêu bị tấn công dồn dập đến mức không còn sức chống đỡ, từ kẽ môi thoát ra một tiếng hừ nhẹ. Kèm theo đó là hương gỗ nhàn nhạt tỏa ra.

Mọi bằng chứng về sự đ*ng t*nh đều lộ rõ. Từ Nguyệt cười khẽ, răng khẽ cắn vào môi cô, cúi người nhìn sâu vào mắt cô: "Khi hôn môi, nếu nghe thấy Omega phát ra âm thanh như em vừa rồi, nghĩa là cô ấy rất thích, có thể tiến hành bước tiếp theo."

Tưởng Minh Tiêu xấu hổ không dám mở mắt. Từ Nguyệt áp sát môi cô, dịu dàng ra lệnh: "Mở miệng ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!