Chương 9: (Vô Đề)

Cửa văn phòng khẽ gõ rồi đẩy ra, người bước vào không ai khác chính là Chu Đào – trợ lý cấp cao của Lạc Cẩn Hanh, người vừa mới rót nước cho Tô Hi Nguyệt vài phút trước.

Điều gây chú ý hơn cả là trên tay anh ta đang bưng hai chiếc chăn lông dê sang trọng và một đôi dép bệt dành cho nữ.

Chu Đào đi thẳng đến trước mặt Tô Hi Nguyệt, hơi cúi người, cung kính nói: "Tô tiểu thư, hôm nay trời mưa lạnh, Lạc tổng đặc biệt chuẩn bị chăn cho cô để giữ ấm."

Tô Hi Nguyệt hơi ngẩn ra, đưa mắt nhìn Lạc Cẩn Hanh ở phía đối diện.

Lạc Cẩn Hanh bắt gặp ánh mắt của cô, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng: "Trước khi phỏng vấn, tôi nghĩ Tô tiểu thư nên giải quyết vấn đề giữ ấm cơ bản nhất đã."

Ánh mắt anh lướt qua đôi chân trắng ngần đang để trần của cô, chỉ một giây rồi tự giác dời đi.

Tô Hi Nguyệt nhìn theo hướng mắt của anh, thấy đôi chân dài gợi cảm của mình thấp thoáng dưới chiếc váy dệt kim ôm sát, tôn lên đường cong cơ thể tuyệt mỹ, càng thêm cuốn hút giữa tiết trời âm u, đè nén này.

Xưa nay Tô Hi Nguyệt vốn là người "thà chịu rét chứ không chịu xấu". Với cô, mỗi lần lên đồ đều là một bữa tiệc thị giác được lên kế hoạch tỉ mỉ. Ngay cả giữa mùa đông âm độ, cô vẫn có thể khoác một chiếc áo nhẹ phối với váy ngắn trên gối để ra đường, huống chi là cái tháng Sáu nóng nực này.

Lạnh ư? Coi thường ai thế không biết.

Tô Hi Nguyệt chê bai: "Tôi không cần, mang đi đi."

Chu Đào nhìn về phía Lạc Cẩn Hanh.

Lạc Cẩn Hanh không ép buộc, nhàn nhạt nói: "Chăn không cần thì thôi, nhưng phải thay giày đi. Sàn nhà trơn, không cẩn thận bị ngã sẽ rất nguy hiểm."

Giọng anh trầm thấp, mang theo vẻ cố chấp đặc trưng của những người thuộc thế hệ cũ giống như ba cô, nhưng lời nói ra lại có vài phần dịu dàng.

Tô Hi Nguyệt nhíu mày. Đôi giày cô đang đi là mẫu mới nhất của Tuần lễ Thời trang Paris vừa mới về hàng hôm kia, đây là lần đầu tiên cô diện nó, còn đặc biệt dành ra một tiếng đồng hồ trang điểm để phù hợp với đôi giày này.

Giày mười hai phân cô còn có thể chạy phăm phăm ngoài phố, tám phân thì đã là gì? Mang t.h.a. i chứ có phải gãy chân đâu mà không đi được. Tô Hi Nguyệt trăm lần không cam lòng.

Thế nhưng, nhìn vào bờ môi mím c.h.ặ. t và đôi lông mày khẽ nhíu lại của anh, lời từ chối lại chẳng thể thốt ra.

Tô Hi Nguyệt dời tầm mắt, không nhìn anh nữa: "Đa tạ ý tốt của Lạc tổng, nhưng tôi sẽ không ngã đâu, không cần đâu, cảm ơn."

Lạc Cẩn Hanh không lên tiếng, Chu Đào không dám tự tiện rời đi, vẫn giữ nguyên tư thế cúi mình cung kính chờ đợi.

Thấy Chu Đào vẫn đứng đó, Tô Hi Nguyệt nhíu mày nhìn Lạc Cẩn Hanh.

Chỉ thấy trong suốt quá trình đó, nét mặt anh không hề d.a. o động, cứ nhìn thẳng vào cô như thể đang thực hiện một quy trình quan trọng đã được định sẵn.

Ánh mắt ấy bình lặng như nước, nhưng lại mang theo một sự dò xét từ trên cao nhìn xuống.

Không khí như ngưng đọng trong im lặng, đến cả làn khói bốc lên từ tách trà cũng đứng khựng lại.

"Tô tiểu thư, tôi không muốn nhìn thấy bất kỳ ai gặp phải dù chỉ một chút rủi ro hay t.a. i n.ạ. n nào trong công ty của mình. Đây là giới hạn cuối cùng, không ngoại lệ."

Giọng anh không cao, nhưng lại vô cùng nặng nề và chắc chắn.

"Tôi đã nói là không cần rồi mà, chỉ ngồi phỏng vấn thôi thì xảy ra t.a. i n.ạ. n gì được chứ."

Hôm qua ba cô đã lải nhải bên tai cả buổi trời, giờ lại đến lượt Lạc Cẩn Hanh. Tại sao bọn họ cứ luôn ra vẻ cái gì cũng biết, cái gì cũng đúng như vậy chứ?

Tô Hi Nguyệt bực mình đến phát điên, không nhịn được nói: "Trước đây tôi vẫn mặc thế này suốt có sao đâu, quen lâu rồi, tuyệt đối không xảy ra chuyện gì. Mà có chuyện thì cũng chẳng liên quan đến anh, là do tôi đen đủi, thế được chưa?"

"Hơn nữa anh không thấy lớp trang điểm trên mặt tôi sao? Tôi đặc biệt vì đôi giày này mới họa mặt như thế, thay ra trông kỳ cục lắm."

Dường như không còn cách nào với cô, Lạc Cẩn Hanh khẽ nhíu mày, giống như đang dỗ dành đứa cháu gái nhỏ trong nhà, anh hạ thấp tông giọng, trầm ấm và chậm rãi:

"Bây giờ khác với trước đây. Khi cô ở trong tầm mắt của tôi, tôi phải bảo đảm an toàn thân thể cho cô. Thay đi, sau này nếu cô muốn phỏng vấn, chỉ cần tôi có thể giúp, bất cứ lúc nào cũng được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!