"Mọi người cứ ăn trước đi, để bố bế Tiểu Tuyết chơi một lát."
Lạc Cẩn Hanh: "Bố để con bế cho, bố cứ ăn trước đi ạ."
"Không cần, bố ăn ở nhà rồi."
Tô Hy Nguyệt nhìn thì có vẻ cứng đầu, nói một là một, thực ra đều là học từ Tô Diệc Kiệt cả. Thời trẻ Tô Diệc Kiệt quản lý công ty với những thủ đoạn sấm sét, sau này tuổi tác tăng lên, trải qua sự lắng đọng của năm tháng, tính tình mới dần ôn hòa hơn.
Tô Hy Nguyệt biết một khi ông đã quyết định thì không ai thay đổi được, cô khẽ b. úng mũi bé con: "Ngoan nhé, không được làm ông ngoại giận đâu đấy, biết chưa."
Lạc Cẩn Hanh còn định nói gì đó, Tô Hy Nguyệt kéo anh ngồi xuống, hạ thấp giọng: "Tiểu Tuyết lớn lên trông giống mẹ em hơn em đấy, cứ để bố em bế một lát, không sao đâu."
Ăn gần xong thì nhân viên mang bánh kem lên. Bánh hình trái tim, ở giữa viết "Sinh nhật 27 tuổi vui vẻ", bên cạnh cắm những bông hoa nhỏ ngũ sắc.
Tô Hy Nguyệt nhìn Lạc Cẩn Hanh một cách khó nói, cái thẩm mỹ của "trai thẳng" kiểu gì thế này, hồi tiểu học cô cũng chẳng mua cái bánh quê mùa thế này đâu.
Nhưng nhìn anh thành tâm bưng đến trước mặt cô, nghiêm túc thắp nến bảo cô ước nguyện, Tô Hy Nguyệt vẫn nể mặt mà nở một nụ cười rạng rỡ.
Rèm cửa chắn sáng rất tốt, sau khi kéo lại thì trong phòng chỉ còn ánh sáng mờ ảo.
Tô Hy Nguyệt nhắm mắt, hai tay chắp lại đặt dưới cằm, nhẩm thầm trong lòng ba giây rồi thổi tắt nến.
"Sinh nhật vui vẻ!"
Ước xong thì đến màn tặng quà.
Lạc Dao lôi từ sau lưng ra một hộp quà tinh tế thắt nơ bướm, giọng nói rạng rỡ: "Chị dâu, chúc chị mãi mãi trẻ trung vui vẻ, ngày càng xinh đẹp ạ."
"Cảm ơn em."
Quà của Bùi Linh là một chiếc vòng cẩm thạch, màu sắc trong trẻo, giá trị không hề nhỏ. Lạc Minh Anh, Tô Diệc Kiệt và Lâm má cũng chuẩn bị quà. Tô Hy Nguyệt biểu hiện cảm xúc cực kỳ đầy đủ, la hét khen ngợi một tràng, rồi tuôn ra những lời chúc tụng hết sức ngọt ngào.
Cuối cùng đến lượt Lạc Cẩn Hanh, khóe môi anh hiện lên nụ cười nhạt: "Buổi tối anh sẽ cho em biết."
Tô Hy Nguyệt bĩu môi: "Sự mong đợi của em bây giờ và buổi tối là khác nhau hoàn toàn đấy nhé."
Anh gật đầu, ánh mắt thâm trầm: "Anh biết."
Tim Tô Hy Nguyệt bỗng "hẫng" một nhịp, cô dời mắt không nhìn anh nữa.
Ăn xong lại ngồi nói chuyện thêm một lát, Bùi Linh bế Tiểu Tuyết đi: "Tiểu Tuyết để mẹ trông cho, con và Cẩn Hanh cứ đi chơi cho thoải mái đi."
Lạc Dao tò mò, kéo tay cô: "Chị dâu, chị với anh trai đi đâu chơi thế?"
Tô Hy Nguyệt liếc nhìn người bên cạnh rồi lắc đầu, cô cũng đâu có biết.....
Sáu giờ chiều, mặt trời vẫn chưa lặn hẳn, phía chân trời rực cháy một mảng mây màu cam đỏ.
Xe chạy được hơn bốn mươi phút, sự ồn ào của thành phố dần lùi xa. Hai bên đường xuất hiện những cánh đồng hoa bạt ngàn, mang theo một làn hương hoa thoang thoảng. Tô Hy Nguyệt hạ kính xe nhìn ra ngoài, những đóa hoa trắng, hồng, tím trải dài tận chân trời.
"... Đây là cánh đồng hoa à?"
Lạc Cẩn Hanh nghiêng đầu: "Trên mạng nói mùa này là đẹp nhất."
Cuối cùng xe dừng lại bên một bờ hồ.
Đẩy cửa bước xuống, ánh mắt Tô Hy Nguyệt sững lại.
Hồ rộng hơn cô tưởng. Ánh sáng hoàng hôn chưa tan hết, mặt nước phản chiếu sắc vàng kim. Bên bờ hồ là cánh đồng hoa rực rỡ sắc màu, cạnh đó là vài căn nhà gỗ nhỏ treo những chiếc đèn l.ồ. ng màu sắc lung linh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!