Chương 85: (Vô Đề)

Giọng điệu thản nhiên, mang theo chút lạnh lùng khó nhận ra.

Đôi mắt Lạc Cẩn Hanh cong lên, giọng nói trong trẻo: "Không tốt bằng Tiểu Tuyết."

Tô Hy Nguyệt nhướng mày: "Anh có thông minh bằng con gái em đâu mà biết lấy lòng em."

"Anh cũng thông minh như Tiểu Tuyết mà, nếu anh biết lấy lòng em thì em có đối tốt với anh không?"

Tô Hy Nguyệt ngẩng đầu, nhìn rõ cảm xúc không tên không chút che giấu trong mắt anh, mặt dần đỏ lên. Trong đầu lại hiện về những hình ảnh khiến tim đập loạn nhịp tối qua. Trước đây toàn là cô trêu chọc anh, giờ anh lại học được cách trêu chọc cô rồi, mà còn là giữa thanh thiên bạch nhật nữa chứ.

Tiến bộ thần tốc thật đấy.

Cô nhếch môi, mắng một câu kiểu nửa cười nửa không.

Sau đó bế con gái quay lưng đi, không thèm nhìn anh nữa.....

Ăn trưa xong, hai vợ chồng lái xe đến trung tâm ở cữ. Tô Hy Nguyệt đã đặt lịch tập phục hồi sau sinh, Lạc Cẩn Hanh đưa Tiểu Tuyết đi bơi, sau khi kết thúc cả gia đình ba người sẽ hội quân.

Bể bơi trẻ em ở tầng hai, phòng tập phục hồi ở tầng ba. Lịch hẹn của cô là ba giờ, vẫn còn sớm nên cô đi cùng Tiểu Tuyết đi bơi trước.

Tiểu Tuyết rất quen thuộc với nơi này. Vừa bước chân vào cửa, hai cái chân nhỏ trong lòng Lạc Cẩn Hanh đã đạp không ngừng. Bé bắt đầu đến đây từ sau khi đầy tháng, mỗi tuần một lần, đều đặn như vắt chanh. Bây giờ năm tháng tuổi, nơi này đã trở thành địa điểm yêu thích nhất của bé.

Y tá đeo phao cổ cho bé, vừa mới thả xuống nước, cả cơ thể bé giãn ra, đôi tay nhỏ vỗ vỗ nước, đôi chân đạp rất hăng, b.ắ. n lên những tia nước trắng xóa.

Bé xoay một vòng trong nước, đuổi theo trái bóng nhỏ nổi trên mặt nước. Đuổi không kịp cũng không vội, cứ thế cười giòn giã "cành cạch", xoay vòng, đạp chân, một chuỗi động tác mượt mà như một chú ếch nhỏ.

Y tá đứng bên cạnh cười nói: "Cô bé này sau này là mầm non bơi lội triển vọng đấy."

Lần nào cũng là Lạc Cẩn Hanh đi cùng, hai bố con đã xây dựng được "bí mật nhỏ". Ngón tay anh khua khua trong nước, Tiểu Tuyết lập tức đạp chân bơi tới.

Lạc Cẩn Hanh thấy con đến gần, ngón tay thuận thế lùi về sau. Tiểu Tuyết nhìn chằm chằm mục tiêu phía trước, đôi tay nhỏ gắng sức với lấy, vỗ vỗ vài cái là bắt được, phấn khích cười nắc nẻ.

"Anh chơi gì với con thế?" Tô Hy Nguyệt hỏi.

Lạc Cẩn Hanh lau sạch những giọt nước trên khóe mắt Tiểu Tuyết: "Luyện khả năng phản xạ cho con một chút."

Khả năng học hỏi của Tiểu Tuyết giống Lạc Cẩn Hanh. Sau vài buổi học, bé đã có thể thoát khỏi tay y tá, tự mình đeo phao bơi. Đôi chân rất có lực, bơi từ đầu này sang đầu kia, rồi lại từ đầu kia bơi ngược lại, trông cũng ra dáng lắm.

Tô Hy Nguyệt nhìn bé con đang tung tăng dưới nước, thuận miệng nói: "Anh bảo sau này cho Tiểu Tuyết làm vận động viên bơi lội thì thế nào?"

Lạc Cẩn Hanh quay đầu nhìn cô.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Anh nhìn xem con thích nước thế nào." Cô chỉ vào mặt nước: "Tuần nào cũng đến một lần, lần nào cũng không muốn về. Nếu mà được bồi dưỡng t. ử tế..."

Lạc Cẩn Hanh bóp bóp con vịt vàng trong tay, tiếp lời: "Thì sẽ mang về cho em một tấm huy chương Olympic chứ gì?"

Cô chưa nghĩ xa đến thế, nhưng có một cô con gái là nhà vô địch Olympic, nghĩ thôi đã thấy oai và sướng rơn rồi, tổ tiên nhà cô đúng là "mọc sừng" (phát đạt).

Tô Hy Nguyệt nghiêm túc tưởng tượng cảnh con gái mình đoạt giải, đứng trên bục nhận huy chương, trước mặt nhân dân thế giới và bao nhiêu đài truyền hình báo chí, quốc ca vang lên, khoác trên mình quốc kỳ, khóe miệng cô không tự chủ được mà nhếch lên.

Lạc Cẩn Hanh liếc cô một cái, giọng nói mang theo nụ cười nhạt: "Nghĩ gì mà cười tươi thế."

Tô Hy Nguyệt xích lại gần, chạm vào vai anh: "Em thấy Tiểu Tuyết mà được bồi dưỡng nghiêm túc, biết đâu lại mang được huy chương về thật đấy."

Nhà vô địch Olympic không phải muốn là được. Nghe thì hào nhoáng nhưng đằng sau đó là mười mấy năm mồ hôi và nước mắt. Ở giữa phải chịu bao nhiêu khổ cực, trải qua bao nhiêu mài giũa, một động tác tập đi tập lại hàng vạn lần. Cay đắng hơn là nếu không bước lên được bục vinh quang, thì ngay cả tư cách để kể lể những nỗi khổ trên con đường ấy cũng không có.

Lạc Cẩn Hanh giữ quan điểm giáo d.ụ. c con cái kiểu thả lỏng, không giới hạn, chỉ ở bên cạnh. Cuộc đời của con là của chính con, cha mẹ không nên can thiệp quá nhiều. Chỉ cần con thích và tự nguyện, anh sẵn sàng làm người đứng sau hỗ trợ hết mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!