Phải rồi.
Mới năm tháng, chắc phải đến cuối năm mới học đi được. Có lẽ do dạo này công việc quá bận rộn, mỗi ngày về nhà thấy Tiểu Tuyết đều có sự thay đổi, khiến cô có cảm giác nôn nóng mong con mau ch. óng trưởng thành.
Cô mím môi, nựng đôi má phúng phính của bé con: "Xin lỗi cục cưng nhé, dạo này mẹ bận quá, đợi thời gian tới rảnh hơn mẹ sẽ ở bên con nhiều hơn."
Tiểu Tuyết nhe hai cái răng sữa cười hì hì. Tim Tô Hy Nguyệt mềm nhũn: "Đưa cho em, em bế một lát."
Thời tiết nóng lên, không cần phải quấn Tiểu Tuyết trong chăn nhỏ nữa, chỉ là cái đứa nhỏ này sức dài vai rộng, cứ ngọ nguậy trong lòng khiến quần áo xộc xệch, tuột tận bụng.
Lạc Cẩn Hanh đưa tay vuốt phẳng áo cho con, nhẹ nhàng đưa cho Tô Hy Nguyệt.
Tiểu Tuyết năm tháng tuổi đã nặng 9.6 ký, đôi tay như những khúc ngó sen cứ đút vào miệng. Tô Hy Nguyệt nhíu mày, nghiến răng lấy khăn giấy ướt lau tay cho con, cảnh cáo: "Không được ăn tay nghe chưa."
Tiểu Tuyết thừa hưởng chuẩn xác ưu điểm của cả bố và mẹ: ngũ quan và tính cách của mẹ, sự điềm tĩnh vững chãi của bố. Chỉ không biết cái sở thích ăn tay này là giống ai.
Mỗi lần thấy con đưa tay vào miệng, tim Tô Hy Nguyệt lại đập thình thịch, sợ vi khuẩn lây bệnh cho con.
Lạc Cẩn Hanh nhận ra cái nhíu mày của Tô Hy Nguyệt, bèn lên tiếng: "Anh có hỏi mẹ rồi, hồi nhỏ anh rất sạch sẽ, không hề ăn tay."
"Ý anh là sao?"
Anh khẽ cười: "Không có ý gì cả, chỉ là muốn giải thích trước rằng điểm này không giống anh."
Không giống anh, chẳng lẽ lại giống cô?
Tô Hy Nguyệt hậm hực lườm anh một cái.
Bế con chơi một lát, Tô Hy Nguyệt đau mỏi tay nên đưa lại cho Lạc Cẩn Hanh.
Cuối cùng cũng có lúc thong thả ngồi xuống, Lạc Cẩn Hanh hỏi: "Dạo này công việc thế nào rồi?"
"Cũng vậy thôi."
Không tốt đẹp như tưởng tượng, cũng không quá tệ hại, cứ bình bình như vậy.
Ánh mắt Lạc Cẩn Hanh hiện lên nụ cười nhạt: "Có ai bắt nạt em không?"
"Ai mà bắt nạt được em chứ." Tô Hy Nguyệt liếc anh một cái, thản nhiên nói: "Bỗng nhiên em thấy hiểu cho Triệu Tĩnh rồi."
Cô tựa đầu vào vai anh: "Làm lãnh đạo mệt hơn đi làm thuê nhiều."
"Mệt thế nào?"
"Trước đây chỉ quản mỗi phần việc của mình, làm xong là thôi. Bây giờ..." Cô ngẫm nghĩ: "Dưới trướng mấy con người, ai cũng đến hỏi em, ai cũng đợi em chốt hạ, phương án phải do em định đoạt, gây họa thì em phải gánh tội, lại còn phải dỗ dành người ta đừng có mà bỏ việc giữa chừng."
Lạc Cẩn Hanh cười một tiếng: "Chẳng phải giống hệt anh sao?"
Cô ngẩng đầu: "Anh á?"
"Đúng vậy." Anh nói một cách nghiêm túc: "Anh quản một gia đình, quản một em, quản một cô con gái, chẳng phải cũng ngày ngày gánh tội đó sao?"
Tô Hy Nguyệt ngẩn ra một giây, rồi cười đẩy anh một cái.
Lạc Cẩn Hanh không nhúc nhích, mặc cho cô đ.ấ.m. Đợi cô đ.á.n. h mỏi tay, anh mới nắm lấy bàn tay cô trong lòng bàn tay mà xoa nhẹ, ánh mắt ngập tràn ý cười: "Có khó khăn gì thì về nhà bảo anh, hoặc cứ đ.ấ. m anh hai cái cho bõ tức."
"Anh da dày thịt béo, đ.ấ. m đau tay lắm." Tô Hy Nguyệt hứ một tiếng.
Lạc Cẩn Hanh cụp mắt, hai giây sau ngẩng lên nhìn người bên cạnh. Nhận được ánh mắt ấy, Tô Hy Nguyệt nhìn lại, bốn mắt chạm nhau. Thấy rõ ý cười không hề che giấu trong mắt anh, cô mắng: "Đợi Tiểu Tuyết lớn lên, em sẽ bảo con là người đầu tiên đ.á.n. h anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!