Nói xong, Tô Hy Nguyệt khoanh tay nhìn chằm chằm Lạc Cẩn Hanh.
Ánh mặt trời bị những ô cửa sổ chạm khắc cắt nhỏ, đổ xiên xuống sàn gỗ sẫm màu, kéo dài cái bóng của bàn ghế. Bóng người khẽ động, không khí thoang thoảng hương cà phê nồng nàn, tựa như một lớp lụa mỏng ấm áp bao phủ lấy xung quanh, hắt lên gương mặt lạnh lùng của Lạc Cẩn Hanh.
Đôi lông mày đang giãn ra của anh khẽ nhíu lại, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, biểu cảm đạm mạc, không nói một lời nhìn cô, cứ như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Tô Hy Nguyệt tức thì khó chịu, chút thiện cảm vốn đã lung lay sắp đổ nay hoàn toàn sụp đổ, cô cười lạnh: "Sao hả, anh còn không cam lòng? Tôi vào phòng phẫu thuật phá thai, còn anh bỏ ra một giờ đồng hồ quý báu của mình mà cảm thấy lỗ sao? Hừ, lúc c** q**n sao không thấy anh không cam lòng, giờ mặc quần vào rồi là có thể lật lọng vô tình ngay được nhỉ."
"Cứ coi như tôi tự đa tình đi, sau này đứa trẻ sống hay c.h.ế.t, có gọi người khác là bố thì cũng chẳng liên quan gì đến anh."
Gặp phải hạng đàn ông "vắt chanh bỏ vỏ", coi như cô xui xẻo. Tô Hy Nguyệt chộp lấy túi xách định rời đi, một ánh mắt cũng chẳng buồn để lại cho anh.
Chưa kịp rời khỏi chỗ ngồi, Lạc Cẩn Hanh bỗng đứng dậy, nắm c.h.ặ. t lấy cổ tay cô.
"Cút đi!" Tô Hy Nguyệt dùng lực hất tay người đàn ông ra, đôi má vì phẫn nộ mà ửng hồng.
"Ngồi xuống nghe tôi nói hết đã." Lạc Cẩn Hanh ấn vai Tô Hy Nguyệt không cho cô động đậy, giọng nói bình tĩnh: "Nghe xong rồi muốn đi tôi tuyệt đối không cản."
Lồng n.g.ự. c Tô Hy Nguyệt phập phồng, cô thoát khỏi tay anh: "Có gì thì nói mau."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Quán cà phê không lớn, cuộc tranh cãi vừa rồi lọt tai những người xung quanh không sót một chữ. Không ít cặp đôi trẻ tuổi gần như quên cả che đậy, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại trên mặt hai người, mang theo vẻ chấn động như vừa hóng được "biến" lớn.
Tô Hy Nguyệt xưa nay mặt dày không quan tâm, nhưng bị người ta nhìn chằm chằm như thế quả thực không thoải mái. Cô ngồi xuống, khoanh tay, sa sầm mặt nói: "Có gì nói nhanh lên, tôi đang vội."
Ánh mắt Lạc Cẩn Hanh lướt qua gương mặt cô.
Tô Hy Nguyệt sở hữu một gương mặt đầy sức hút, ngũ quan thanh lãnh thoát tục, đôi lông mày tinh tế, đặc biệt là nốt ruồi đỏ nhỏ nơi đuôi mắt càng tăng thêm vẻ quyến rũ tự nhiên. Lúc này cô khoanh hai tay, ngón tay thon dài tùy ý móc vào vạt áo, tự cho rằng mình đã dựng lên một rào chắn băng giá, nhưng đuôi mắt hơi nhướng lên cùng đôi mắt lấp lánh kia trông giống một con cáo nhỏ đang xù lông hơn.
Cao quý lãnh diễm, đẹp đến mức không gì sánh bằng.
Lạc Cẩn Hanh thu hồi tầm mắt, ngồi thẳng người, trả lời câu hỏi ban đầu của cô: "Tôi đồng ý với cô."
Tô Hy Nguyệt nhướng mày.
"Tôi chấp nhận cuộc phỏng vấn của cô, nhưng không phải với tư cách là cha đứa trẻ. Tô tiểu thư là một phóng viên rất ưu tú, cô chọn tôi làm đối tượng phỏng vấn, tôi tin rằng cô có tính toán riêng, cô không muốn nói tôi cũng sẽ không hỏi nhiều. Tôi tin tưởng năng lực và thái độ làm việc của Tô tiểu thư, nên việc tôi đồng ý là vì công sự, không liên quan đến bất cứ điều gì khác."
Tô Hy Nguyệt hừ lạnh một tiếng, chẳng phải cũng biết nói lời hay ý đẹp đó sao, nãy giờ làm cái gì không biết.
Lạc Cẩn Hanh nhìn Tô Hy Nguyệt, thấy đôi mày đang nhíu c.h.ặ. t của cô giãn ra, cơ thể căng cứng cũng thả lỏng hơn, anh mới tiếp tục nói: "Nhưng với tư cách là cha đứa trẻ, tôi xin lỗi cô. Đêm đó là do tôi không kiềm chế được bản thân mới xảy ra quan hệ với cô dẫn đến cục diện hôm nay, thành thật xin lỗi."
Tô Hy Nguyệt có chút nghe không lọt tai, ngắt lời: "Tôi không cần anh xin lỗi, đêm đó tôi tự nguyện."
Cô cố ý nói một cách nhẹ nhàng, đầy vẻ bất cần, thậm chí còn kéo dài giọng điệu: "Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, chẳng qua chỉ là ngủ một giấc, không có anh thì cũng có người khác, tôi quên sạch từ lâu rồi. Chẳng lẽ Lạc tổng đến giờ vẫn còn lưu luyến sao?"
Cơ hàm Lạc Cẩn Hanh siết c.h.ặ.t, không nói gì.
"Lạc tổng thực sự vẫn đang dư vị à, vậy tôi đành coi như Lạc tổng đang nhớ nhung tôi vậy."
Tô Hy Nguyệt nở nụ cười đắc ý, đôi mắt cong cong: "Nhưng với tư cách là 'bạn giường' một đêm, tôi thành thật cho anh một lời khuyên, làm nghề này chỉ đẹp mã thôi là chưa đủ, còn cần phải có kỹ năng nữa. Lạc tổng còn non quá, sau này nên luyện tập thêm đi."
Nói xong, cô liếc nhìn đầy ẩn ý xuống phần dưới cơ thể bị mặt bàn che khuất của Lạc Cẩn Hanh, rồi mới từ từ dời mắt lên mặt anh.
Đôi mắt đó sáng rỡ hút hồn, trong veo như nai con ngây thơ, nhưng khi nhìn chằm chằm vào người khác lại giấu đi vẻ trêu chọc không hề che đậy.
Khóe mắt Lạc Cẩn Hanh vô thức giật nảy: "Tô tiểu thư quả thực khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác, ngủ xong là vứt bỏ rời đi ngay. Có điều Tô tiểu thư nhớ rõ như vậy, chắc hẳn cô cũng thấy rất khó quên nhỉ."
Khi nói câu này, anh gần như nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt sắc như kim châm b.ắ. n thẳng về phía Tô Hy Nguyệt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!