Chương 50: (Vô Đề)

Tô Hi Nguyệt xưa nay luôn đối xử tốt với bản thân một cách đầy lý lẽ. Với cô, trong lòng thấy sảng khoái mới là chuyện chính, còn mấy thứ như "đạo đức gò bó" thì quá mệt mỏi, cô chẳng rảnh mà hầu hạ, vả lại chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến đạo đức cho cam.

Lạc Cẩn Hanh là người của cô, tiền anh kiếm được là của cô, và đương nhiên người của anh cũng là để cô tận hưởng.

Ngắm cơ thể chồng mình, tiêu tiền của chồng mình, chẳng phải là thiên kinh địa nghĩa sao? Việc gì phải xoắn xuýt cho mệt người.

Thế là cô cảm thấy cực kỳ tâm an lý đắc, thậm chí còn mang theo tâm thái nghịch ngợm, xỏ đôi dép lê, hùng dũng oai vệ chạy tới, "xoạt" một tiếng kéo phăng cửa ra.

Trong phòng tắm hơi nước mịt mù, tiếng nước chảy ào ào.

Lạc Cẩn Hanh đang để trần thân trên, lưng quay về phía cô. Một tay anh ném chiếc sơ mi vào giỏ đồ, tay kia hơi cúi xuống chuẩn bị tháo thắt lưng. Qua tấm gương, hình ảnh tấm lưng rộng và đường thắt eo săn chắc của anh hiện rõ mồn một, làn da dưới ánh đèn lạnh ánh lên vẻ trắng trẻo, khỏe khoắn.

Đây là lần đầu tiên Tô Hi Nguyệt nhìn thấy rõ ràng cơ thể ẩn sau lớp sơ mi của anh là như thế nào.

Rãnh xương sống kéo dài xuống tận mép quần tây, hình dáng xương bả vai hơi nhô lên theo cử động cánh tay, cơ bắp rắn rỏi, mượt mà.

Dường như nhận ra điều gì đó, động tác của anh khựng lại, ánh mắt chạm nhau trong gương.

Anh xoay người lại, dòng nước trượt dài theo những đường nét trên khuôn n.g.ự. c rộng.

"Sao thế?" Lạc Cẩn Hanh vặn nhỏ nước lại, giọng nói lẫn trong tiếng nước, không rõ cảm xúc.

Hai má và tai của Tô Hi Nguyệt nóng bừng lên, tim bỗng hẫng một nhịp. Sự thẹn thùng khi phá vỡ không gian riêng tư khiến cô theo bản năng muốn lùi bước.

Nhưng ngay khi định quay người, một tiếng nói khác trong đầu lại vang lên:

Đã tới tận đây rồi, lâm trận bỏ chạy thì mất mặt lắm.

Cô nhìn thấy cái gì rồi chứ? Chẳng phải mới chỉ là cái lưng thôi sao? Ngay cả mặt trước còn chưa kịp nhìn kỹ mà.

Ở phòng gym, bên bể bơi, đàn ông c** tr*n đầy ra đấy, lần nào cô chẳng nhìn đến không chớp mắt, sao cứ hễ về đến nhà mình là lại nhát gan thế này?

Tô Hi Nguyệt lập tức khựng lại cái chân đang định rút lui.

Đúng thế... có gì mà phải chạy? Lạc Cẩn Hanh là của cô, đừng nói là thân trên, cho dù có "nghịch" cả người anh thì anh cũng chẳng dám nói nửa chữ "không".

Nghĩ vậy, dũng khí của Tô Hi Nguyệt dâng cao. Cô bám vào khung cửa, đôi mắt sáng rực nhìn anh: "Chẳng sao cả, chỉ là... muốn ngắm anh thôi."

Lạc Cẩn Hanh nhìn gương mặt đỏ ửng vì hơi nước và ánh mắt không chút né tránh của cô, có chút bất lực, ánh mắt cũng dịu đi vài phần.

Anh cũng chẳng thèm lấy quần áo che đậy, khựng lại một lát rồi tiếp tục tháo khóa thắt lưng: "Ngắm đủ rồi thì ra ngoài đi, anh phải tắm đây."

Đủ rồi thì ra ngoài, vậy nghĩa là chưa đủ thì không cần đi.

Tô Hi Nguyệt cảm thấy trình độ đọc hiểu của mình đúng là đạt điểm tuyệt đối.

"Ồ, em vẫn chưa ngắm đủ đâu."

Lạc Cẩn Hanh liếc nhìn cô đầy vẻ khó tin. Cái người này da mặt dày đến mức nào cơ chứ? E là nước sôi trăm độ dội lên cũng vẫn bình chân như vại.

Anh đưa tay vắt lấy chiếc khăn tắm trên giá bên cạnh, chẳng buồn lo cho mình mà quấn nó từ đầu đến vai cô trước để ngăn những tia nước b.ắ. n vào người cô.

"Mặc ít thế này, cẩn thận bị cảm đấy."

Tô Hi Nguyệt tựa vào khung cửa, ngoan ngoãn để Lạc Cẩn Hanh quấn lấy mình, mắt cong tít cười: "Ái chà, em không sao đâu, anh cứ tắm tiếp đi, đừng quản em."

"Anh tắm là vì ai hả?" Anh dở khóc dở cười: "Ra ngoài đợi anh, năm phút thôi, được không?"

"Không muốn." Cô chẳng những không đi mà còn khoanh tay lại, nghiêng đầu nhìn anh, mắt long lanh: "Em tới là để giúp anh mà. Anh là người nhà của em, đương nhiên em phải có trách nhiệm 'thu dọn tàn cuộc' rồi, để anh một mình thì đau lòng c.h.ế. t đi được. Hơn nữa em phải nhìn cho kỹ, vạn nhất có 'linh kiện' nào em chưa nghiệm thu kỹ thì sao, chuyện này liên quan mật thiết đến hạnh phúc tương lai của em đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!