Từ nhà họ Lạc trở về, Tô Hi Nguyệt lại lao vào vòng xoáy công việc bận rộn.
Cái bụng mỗi ngày một lớn thêm, mặc váy dài bồng bềnh thì tạm thời còn che giấu được, nhưng đã gần năm tháng, vùng bụng phẳng lì nay đã lộ rõ độ cong, phản ứng của cơ thể cũng ngày càng thành thật. Đi phỏng vấn thực tế, chỉ cần quãng đường hơi xa một chút là l.ồ. ng n.g.ự. c cô đã bắt đầu phập phồng th* d*c.
Có lần, một đồng nghiệp đã sinh hai con đi ngang qua chỗ ngồi, nửa đùa nửa thật hỏi có phải cô m.a.n. g t.h.a. i rồi không. Tô Hi Nguyệt vội vàng phủ nhận, nói dạo này ăn uống tốt nên phát tướng.
Kể từ ngày đó, một loại ác ý vi diệu rõ ràng bắt đầu bủa vây lấy cô.
Giữa các đồng nghiệp, ngoài những trao đổi công việc cần thiết, chủ đề trong phòng trà nước cũng thường xuyên kéo về phía cô. Mỗi khi cô quay lưng rót nước hay cúi đầu sắp xếp tài liệu, những ánh mắt dò xét sẽ như có như không rơi vào vùng eo bụng cô.
Ánh mắt ấy phức tạp và đầy ẩn ý, bảo là ác ý thì cũng không hẳn, vì khi bị phát hiện họ sẽ nhanh ch. óng dời mắt đi rồi lịch sự gật đầu, nhưng bảo là thiện ý hay vui mừng thì cũng chẳng phải. Bị người ta soi mói liên tục như vậy, chẳng ai có thể vui vẻ cho cam.
Hôm nay Tô Hi Nguyệt đã chẳng nhớ nổi mình bị nhìn chằm chằm bao nhiêu lần, nếu không phải vì thực sự đang giấu giếm bí mật nên chột dạ, cô nhất định đã nhảy dựng lên mắng cho một trận rồi.
Đây không phải kế lâu dài. Buổi tối về nhà, cô đem chuyện này kể cho Lạc Cẩn Hằng.
Lạc Cẩn Hằng nhíu mày: "Nói tên cho anh, để anh đi tìm họ."
Tô Hi Nguyệt vốn đang phiền lòng bỗng bật cười: "Làm gì thế, nói cho anh rồi anh định g.i.ế. c người diệt khẩu hết à? Người ta cũng chỉ nhìn thôi chứ có làm gì quá đáng đâu."
Lạc Cẩn Hằng nghiêm túc nói: "Bất cứ chuyện gì khiến em không thoải mái đều không phải chuyện nhỏ."
"Từ mai, anh sẽ đón em sớm hơn một chút, xe đỗ trực tiếp dưới sảnh công ty. Những buổi tác nghiệp xa, nếu giao được cho cấp dưới thì em đừng đi. Đồng nghiệp nào làm em thấy khó chịu thì về nói với anh, không cần phải nhịn."
Anh dừng một chút, giọng điệu không cho phép thương lượng: "Đây không phải chuyện bé xé ra to. Hiện giờ cả con người em, bao gồm cả cảm xúc, đều quan trọng hơn bất cứ việc gì khác."
"Biết rồi mà, anh cười lên một cái đi đừng nghiêm trọng thế, ở ngoài họ đã làm em giận rồi, về nhà chỉ muốn thấy anh dỗ dành em thôi."
Lạc Cẩn Hằng thực sự không cười nổi. Trong mắt anh, bất cứ điều gì làm Tô Hi Nguyệt không vui đều phải đặt lên hàng đầu.
Anh kéo cô ngồi xuống sofa, đưa đĩa hoa quả đã cắt sẵn qua. Tô Hi Nguyệt thong thả nằm đó, nghe Lạc Cẩn Hằng hỏi han cặn kẽ, vừa ăn vừa thành thật trả lời.
Sắc mặt Lạc Cẩn Hằng không tốt lắm: "Sao hôm nay mới nói cho anh?"
Cô hơi chột dạ: "... Mấy hôm trước bận quá nên quên mất."
"Lần sau gặp chuyện tương tự, phải nói với anh ngay lập tức."
Tô Hi Nguyệt nhìn dáng vẻ nghiêm túc thái quá của người đàn ông, khẽ gật đầu. Lòng Lạc Cẩn Hằng nặng trĩu, anh xoa xoa đỉnh đầu cô.
Anh cứ ngỡ mình đã cân nhắc đủ chu toàn: điều chỉnh công việc, nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng, học kiến thức t.h.a. i kỳ, đưa mọi tình huống có thể xảy ra với cô vào phương án dự phòng, nhưng lại quên mất ánh mắt của người đời. Cô không muốn vì m.a.n. g t.h.a. i mà mất việc nên mới chọn che giấu, nhưng cái bụng ngày một lớn, sẽ có ngày không giấu nổi nữa.
"Sếp công ty em họ Cố phải không?" Anh hỏi.
Tô Hi Nguyệt ngồi bật dậy: "Việc công ty em anh không được xen vào."
Từ khi vào công ty, những lời đồn đại cô dựa vào nhan sắc để tiến thân chưa bao giờ dứt, cô đã phải dựa vào từng bài báo vững chắc của chính mình mới đứng vững được giữa những lời thị phi. Nay sự nghiệp vừa khởi sắc, cô càng cần giữ gìn sự trong sạch khó khăn lắm mới có được.
Lòng tốt của anh cô hiểu, nhưng cô muốn tự mình giải quyết.
"Anh không định xen vào, chỉ là muốn phổ biến kiến thức pháp luật cho ông ta thôi, sa thải nhân viên đang m.a.n. g t.h.a. i là vi phạm luật lao động đấy."
Nhìn dáng vẻ rạch ròi nghiêm túc của anh, Tô Hi Nguyệt không nhịn được cười: "Đợi vài ngày nữa xong dự án hiện tại, em sẽ chủ động khai báo. Nếu công ty thực sự vì thế mà sa thải em, chứng tỏ nơi đó không xứng với em, không phải bến đỗ của em, em cũng chẳng thèm ở lại."
Lạc Cẩn Hằng nắm lấy tay cô định nói thêm gì đó, Tô Hi Nguyệt ngắt lời: "Đừng nói chuyện này nữa, em tự xử lý được mà. Chúng mình đi mua quần áo cho em bé đi."
Cô lôi ra những mẫu quần áo trẻ sơ sinh đã lưu sẵn: "Anh xem cái này đáng yêu chưa này, hình chú ngựa trắng nhỏ, ngụ ý thuần khiết cát tường, vừa hay em bé sinh năm Ngựa. Chúng mình đi mua về làm quà năm mới cho con nhé?"
"Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!