Chương 44: (Vô Đề)

Dư vị ấm áp của đêm qua dường như vẫn chưa tan biến, sáng hôm sau ngồi vào chỗ làm việc, khóe môi Tô Hi Nguyệt cứ bất giác cong lên.

Sáng nay cô dậy muộn, không kịp ăn sáng, hoàn toàn nhờ Lạc Cẩn Hằng lái xe đưa đi. Cô ngồi ở ghế phụ vừa vội vã nhét vài miếng bánh, vừa soi gương trên tấm chắn nắng để vẽ nốt đôi lông mày.

Đang trong t.h.a. i kỳ cần bổ sung dinh dưỡng toàn diện, bác sĩ khuyên cô nên uống sữa bột công thức dành cho bà bầu. Mấy ngày nay, sữa Tô Hi Nguyệt uống đều do một tay Lạc Cẩn Hằng pha theo đúng hướng dẫn và căn chỉnh nhiệt độ chuẩn xác.

Cô ôm chiếc bình giữ nhiệt nhấp từng ngụm nhỏ, thầm nghĩ không biết Lạc Cẩn Hằng ăn gì mà lớn lên, sao chuyện gì anh cũng biết làm thế không biết. Ví như chuyện pha sữa này, tuy là việc nhỏ không đáng kể, nhưng anh pha lại đặc biệt thơm ngon. Nước vừa đủ ấm, không bỏng môi cũng không thấy nguội lạnh.

Trước đây cô cứ ngửi thấy mùi sữa là muốn nôn, giờ ôm bình sữa Lạc Cẩn Hằng pha, cô lại thấy uống bao nhiêu cũng không đủ, uống xong vẫn muốn uống thêm. Người đàn ông này rốt cuộc có ma lực gì vậy? Tô Hi Nguyệt quyết định phong cho anh danh hiệu "Bậc thầy pha sữa", sau này sữa của em bé cứ giao hết cho anh là xong.

Một lát sau, chị Lâm ở bàn bên cạnh sang đưa tài liệu: "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây à? 'Ớt nhỏ' của phòng mình mà lại không hề xù lông."

"Bình thường tính em xấu lắm ạ?" Cô mím môi nói.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Bình thường thì không biết, nhưng hôm nay em đặc biệt xinh đẹp, rạng rỡ hẳn lên. Theo chị thấy thì em có thể đi đóng phim làm ngôi sao được rồi đấy."

"Chị Lâm này."

"Em là đóa hoa của công ty mình mà, em không làm ngôi sao thì ai làm."

"Hoa gì mà hoa công ty, nghe khiếp quá, chị đổi thành 'Quốc hoa' cho em nhờ."

Chị Lâm cười cười, không trêu cô nữa mà đi vào phòng tổng biên tập.

Giản Kiều ghé sát lại, thẩm vấn: "Này 'Quốc hoa', tối qua đi đâu đấy? Làm tôi tìm muốn c.h.ế.t, ngay cả tổng biên cũng gọi cho bà mấy cuộc. Bà mà không xuất hiện chắc tôi lên đồn công an báo mất tích luôn rồi."

Tô Hi Nguyệt cười vẻ chột dạ, lấy từ dưới gầm bàn ra mấy chiếc túi nhung nhỏ: "Tối qua có việc đột xuất, tặng mọi người chút quà coi như tạ lỗi nha."

Trong túi là những món quà nhỏ như gối tựa lưng, tinh dầu thơm và kem dưỡng da tay mà Lạc Cẩn Hằng đã chuẩn bị giúp cô.

Hôm qua lúc chuẩn bị rời đi, Lạc Cẩn Hằng có nhắc cô về nói một tiếng với đồng nghiệp, nhưng cô không muốn để ai biết mình bị Lạc Cẩn Hằng "bắt" về nhà, mất mặt c.h.ế. t đi được. Hơn nữa môi còn bị hôn đến mức đó, sưng vù như xúc xích, xấu hổ muốn c.h.ế.t. Thế nên cô đã lủi đi một cách thê t.h.ả.m. May mà Lạc Cẩn Hằng còn có chút lương tâm, biết đường chuẩn bị quà cáp.

Giản Kiều nghi ngờ, không đúng, bà cô này mà cô không biết sao? Cái tính nóng như kem, hở tí là cháy, khi nào thì tinh tế đến mức biết chuẩn bị quà, mà lại còn mỗi người trong phòng một cái, ngay cả bàn của Trần Việt Ly cũng được quăng cho một suất. Hôm nay là đổi tính thật rồi à? Mặt trời mọc đằng Tây cũng không ly kỳ đến mức này.

"Bà với Trần Việt Ly hóa giải hận thù, biến chiến tranh thành tơ lụa rồi hả?"

Tô Hi Nguyệt phát quà xong xuôi: "Mua nhiều quá thôi, ban cho anh ta một cái."

Giản Kiều nheo mắt, đ.á.n. h giá cô từ đầu đến chân. Chỗ ngồi của Tô Hi Nguyệt hướng ra phía đón nắng, hôm nay thời tiết rất đẹp, trời trong xanh không một gợn mây. Cô dịch chậu cây cảnh nhỏ trên bàn ra chỗ có nắng, chụp một tấm ảnh, giọng điệu nhẹ tênh: "Con người có nhiều mặt mà, bà phải năng khám phá mặt đáng yêu của tôi chứ."

Giản Kiều tức thì nổi da gà, bưng ly cà phê bỏ chạy.

Tô Hi Nguyệt nhún vai kệ cô ấy, gửi tin nhắn cho Lạc Cẩn Hằng: [Dự báo thời tiết của anh chuẩn ghê nha, ngoài cửa sổ ngập nắng luôn nè.]

Tô Hi Nguyệt: [Tiện thể cho anh ngắm cây trúc nhỏ em nuôi, nó cũng có vẻ rất thích thời tiết này, đang lặng lẽ đ.â. m chồi mới rồi, trông tràn đầy sức sống, lá cứ xanh mướt long lanh.]

Lạc Cẩn Hằng: [Thấy rồi, thời tiết rất tốt, chồi non rất có tinh thần, giống em.]

Dừng một chút, anh nhắn tiếp: [Nhưng em xứng đáng được tắm nắng hơn nó. Bảo nó dịch qua một bên đi, ánh nắng đẹp nhất phải để em sưởi trước.]

Cô toét miệng cười: [Nhưng em vẫn chưa làm xong việc.]

Lạc Cẩn Hằng: [Việc gì thế, gửi qua đây anh làm giúp cho.]

Tô Hi Nguyệt: [Không cần đâu, bộ não của anh hôm nay phải dùng để họp hành bao nhiêu cuộc cơ mà! Hôm qua em nghe lén thấy rồi, lịch trình dày đặc luôn. Việc của em đơn giản lắm, tự em lo được.]

Lạc Cẩn Hằng: [Họp thì vẫn phải họp, nhưng em thì vẫn phải chăm.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!