Tâm trí Tô Hi Nguyệt có chút thẫn thờ, về đến phòng ngủ mới sực nhớ ra chưa nói với Giản Kiều là mình về trước. Cô lấy điện thoại ra xem thì thấy máy đã sập nguồn, thử mở hai lần không được mới đi tìm sạc pin.
Đợi khoảng năm phút, màn hình sáng lên, trong phòng vang lên những tiếng thông báo tin nhắn liên hồi.
Giản Kiều "oanh tạc" cô bằng một loạt tin nhắn, hỏi cô rốt cuộc đã đi đâu, làm cô ấy phải đi tìm khắp nơi, ngay cả người cô ấy ghét nhất là Trần Việt Ly cũng phải hạ mình đi hỏi.
Tô Hi Nguyệt thần sắc uể oải, trả lời qua loa vài câu. Cùng lúc đó, chủ biên Triệu Tĩnh cũng gọi cho cô mấy cuộc điện thoại.
Cũng với câu hỏi tương tự như Giản Kiều, Tô Hi Nguyệt sao chép câu trả lời rồi gửi qua, kèm theo một câu khách sáo: "Xin lỗi chủ biên, đã làm chị lo lắng rồi ạ."
Đang định vứt điện thoại sang một bên thì Triệu Tĩnh bất ngờ nhắn tới: "Hi Nguyệt, bên Trạch Nhuận nói thế nào rồi, đã chốt được thời gian phỏng vấn chưa? Mấy lời đồn thổi trong công ty gần đây chắc em cũng nghe thấy rồi, chị nói thật lòng nhé, tình hình nghiêm trọng hơn em tưởng đấy. Cấp trên đã bắt đầu chấn chỉnh rồi, nếu quý này chúng ta không tạo được cú hích nào, thì bộ phận Tài chính và Giải trí sẽ phải thay m.á. u hàng loạt.
Vị trí phó chủ nhiệm trung tâm phỏng vấn, chị nói thẳng luôn, chị đang nghiêng về phía em. Thế nên Hi Nguyệt à, em nhất định phải giành được Trạch Nhuận, chị muốn thấy quyết tâm 'đánh đâu thắng đó' từ em."
Tô Hi Nguyệt cười khổ một tiếng, bây giờ bản thân cô có trụ lại được công ty hay không còn khó nói.
Nếu như trước đây cô còn có thể mơ mộng hão huyền, thì sau khi chứng kiến kết cục của chị Lâm sáng nay, lòng cô như bị dội một gáo nước lạnh.
Chị Lâm tốt nghiệp thạc sĩ xong là vào công ty, tận tụy suốt mười năm trời, cống hiến cả thanh xuân đẹp nhất cho nơi này. Nhưng cuối cùng nhận lại được gì? Ngay lúc m.a.n. g t.h.a. i cần sự giúp đỡ nhất, chị lại bị đem ra làm "vật tế thần" cho sai sót của kẻ khác, bị bôi nhọ rồi bị đuổi việc.
Tô Hi Nguyệt vẫn còn nhớ như in ánh mắt của chị Lâm khi quay đầu nhìn lại góc làm việc mười năm qua trước khi rời đi: thất vọng, luyến tiếc và đau đớn đến thấu xương.
Còn cô thì sao? Ngay lúc công ty biến động nhất, cô lại mang thai.
Tô Hi Nguyệt nhắm mắt lại, không muốn nghĩ ngợi thêm, cả người buông lỏng lún sâu vào ghế sofa.
Bánh Pudding chẳng biết đã nhảy lên từ lúc nào, nằm phủ phục sát cạnh đầu cô, trong cổ họng phát ra tiếng gừ gừ nhè nhẹ. Dường như nhận ra tâm trạng chủ nhân không tốt, nó dùng đầu dụi nhẹ vào người cô, rồi cẩn thận l.i.ế. m lên mặt cô.
"Pudding, nhột quá... Hôm nay mẹ mệt lắm, con vào thư phòng tìm ba chơi đi..."
Lời chưa nói hết, Tô Hi Nguyệt chợt khựng lại.
Cô mở mắt ngồi dậy, dịu dàng xoa đầu Bánh Pudding: "Đói rồi hả? Để mẹ tìm cho con hộp đồ ăn đóng hộp nhé."
Mấy ngày nay cô bận rộn công việc, tối về không tăng ca thì cũng chỉ muốn ngủ, việc cho Bánh Pudding ăn đương nhiên rơi vào tay Lạc Cẩn Hằng. Cô lục tìm một vòng trong tủ bếp mà không thấy, Bánh Pudding dường như không kiên nhẫn nổi, nhảy phóc lên bàn kêu "meo meo".
Cô cúi đầu, mới phát hiện hộp đồ ăn nằm ngay sát tầm tay mà nãy giờ mình không hề nhìn thấy.
Cho Bánh Pudding ăn xong đã là mười giờ rưỡi.
Tầm này cô nên lên giường nghỉ ngơi rồi. Bác sĩ yêu cầu trong t.h.a. i kỳ phải ngủ sớm dậy sớm, đảm bảo giấc ngủ đầy đủ mới tốt cho sự phát triển của em bé.
Kể từ khi Lạc Cẩn Hằng chuyển về phòng ngủ chính, để phối hợp với giờ giấc của cô, mỗi ngày đúng mười giờ anh đều rời thư phòng, dù công việc có bận đến mấy cũng không thay đổi.
Nhưng hôm nay đã mười giờ rưỡi rồi mà Lạc Cẩn Hằng vẫn chưa về.
Cô cuộn tròn trong một góc sofa, kéo chiếc chăn len tới tận cằm nhưng vẫn cảm thấy hơi lạnh. Cái lạnh như thấm ra từ trong xương tủy, chân tay lạnh ngắt.
Bánh Pudding cuộn thành một quả cầu lông ấm áp trong lòng cô. Tô Hi Nguyệt vươn tay, đầu ngón tay lún vào lớp lông mềm mại xốp phồng của nó, v**t v* từng chút một. Lúc này, chỉ có sinh vật nhỏ bé này là niềm an ủi duy nhất trong lòng cô.
Nhìn căn nhà tĩnh lặng không tiếng động, lần đầu tiên Tô Hi Nguyệt nhận ra rõ ràng rằng nhà của Lạc Cẩn Hằng thật lớn.
Lớn đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của chính mình, lớn đến mức ánh đèn neon rực rỡ của thành phố ngoài cửa sổ sát đất cũng trở nên xa xăm mờ mịt, lớn đến mức cô thu mình ở đây trông giống như một vị khách lạ lẫm, co cụm một cách đầy bối rối.
Ánh mắt cô vô định di chuyển, lướt qua từng ngóc ngách.
Nơi huyền quan, mấy đôi giày của cô được xếp gọn gàng ở tầng đầu tiên của tủ giày chuyên dụng, dây giày vải trắng được nhét vào bên trong ngay ngắn. Đôi dép đi trong nhà của cô và Lạc Cẩn Hằng mua cùng nhau cũng nằm yên bình cạnh nhau, một trái một phải.
Trên bàn trà, những cuốn tạp chí thời trang cô hay vứt lung tung giờ đây được xếp theo độ dày của trang giấy, từ dày đến mỏng, cực kỳ ngăn nắp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!