Nụ hôn này chẳng hề dịu dàng, mà mang theo một luồng sức mạnh hung hãn nhấn mạnh xuống.
Bàn tay Lạc Cẩn Hanh vừa vội vừa nặng nề siết lấy má Tô Hi Nguyệt, hổ khẩu (vùng giữa ngón cái và ngón trỏ) tì c.h.ặ. t vào cằm cô, tựa như hai người đang so kè sức lực. Đầu lưỡi anh mãnh liệt nghiền nát trên môi cô, còn cô thì hé miệng c.ắ. n mạnh.
Lạc Cẩn Hanh bị đau trong chốc lát, nhưng không hề lùi bước mà càng tiến tới. Cánh tay anh quàng qua, trực tiếp nhấc bổng cô rời khỏi mặt đất, nhấn c.h.ặ. t sau gáy cô mà ngang ngược truy đuổi. Vị m.á. u tanh nồng bắt đầu lan tỏa trong khoang miệng.
Tô Hi Nguyệt vừa giận vừa cuống, đ.á.n. h tới tấp vào người anh. Nhưng Lạc Cẩn Hanh như bị ma ám, cô đ.á.n. h một cái, đầu lưỡi anh lại nhiệt thiết tiến sâu thêm một tấc, giống như dốc hết sức bình sinh muốn nuốt chửng cô vào bụng, nghiền nát cô, để cô hoàn toàn thuộc về mình.
Anh cảm thấy mình sắp điên rồi.
Trong đầu anh cứ lặp đi lặp lại hình ảnh nụ cười tình tứ, nồng đượm của Tô Hi Nguyệt dành cho người đàn ông khác. Dựa vào cái gì? Cô là người vợ anh hỏi cưới đàng hoàng, danh chính ngôn thuận đón về nhà, là người đã hứa hẹn sẽ cùng anh đi hết cuộc đời dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè.
Tên của họ nằm trên cùng một tờ giấy đăng ký, họ ngủ cùng một giường, chia sẻ những niềm vui vụn vặt thường nhật dưới cùng một mái nhà.
Anh từng thấy dáng vẻ mơ màng khi cô vừa ngủ dậy, nhớ rõ sự ỷ lại của cô khi khó chịu ốm đau, và thân thuộc với từng sự yếu đuối đằng sau mỗi lần cô giận dỗi.
Cô từng nói họ hãy thử xem, thử thích đối phương như ba mẹ anh vậy. Anh đã vui mừng đến mức mất ngủ cả đêm, tìm mọi cách để làm theo sở thích của cô, muốn xích lại gần nhưng lại sợ làm cô hoảng sợ. Thế nhưng, tại sao đến cuối cùng chỉ có mình anh coi đó là thật, còn cô lại thản nhiên không màng tới, coi đó như một trò chơi có thể rút lui bất cứ lúc nào?
Sự lo lắng, sự cấp thiết, và cả những quan tâm anh cẩn thận giấu kín, tại sao trong mắt cô lại chẳng đáng một xu, có thể tùy ý bị chà đạp dưới chân?
Cô chẳng màng hậu quả mà thốt ra những lời gây tổn thương, đưa ra những lời hứa nhẹ tựa lông hồng, để rồi khi anh dâng trọn trái tim nóng hổi, thứ nhận lại chỉ là một trò cười mang tên "bạn bè".
Lạc Cẩn Hanh không cam tâm. Anh căm ghét sự thất thố nhếch nhác của chính mình, căm ghét việc trong mắt cô chỉ có người đàn ông khác, căm ghét việc cô vì bảo vệ thể diện cho kẻ khác mà giẫm đạp lên mọi lòng tự trọng và kiêu hãnh của anh.
Khoảnh khắc cô nói ra hai chữ "bạn bè", cô có từng quan tâm đến cảm nhận của anh không? Có không hả?!
Mọi lý trí sụp đổ vào giây phút này, câu trả lời đó còn khiến anh lạnh sống lưng hơn cả việc tận mắt thấy cô đứng cạnh người đàn ông kia.
Lạc Cẩn Hanh đột ngột nâng người Tô Hi Nguyệt lên cao, bất chấp tất cả mà hôn tới tấp. Nụ hôn mang theo sự trừng phạt và quyết liệt, điên cuồng c.ắ. n xé, vị sắt tanh mặn tức khắc tràn ngập trong miệng.
Tô Hi Nguyệt nhục nhã nhắm c.h.ặ. t mắt, đau đớn đến mức nước mắt trào ra. Cô bị Lạc Cẩn Hanh ép hôn đến mức không thở nổi, trong lòng dâng lên nỗi tủi thân vô hạn.
Sao anh có thể sỉ nhục cô như thế? Khi chưa có sự đồng ý của cô, sao anh dám bắt nạt cô như vậy!
Cơn thịnh nộ và xấu hổ khiến vành tai Tô Hi Nguyệt đỏ bừng, vết rách trên môi cay xè, nước mắt uất ức cứ thế lã chã rơi xuống.
Cô đưa tay đ.á.n. h anh, móng tay cào mạnh vào cổ anh, nhưng Lạc Cẩn Hanh vẫn bất động. Anh hôn sâu hơn, như muốn hút cạn không khí trong phổi và tất cả mọi thứ trong cơ thể cô.
"... Lạc Cẩn Hanh." Tô Hi Nguyệt nức nở: "Đau... đau quá..."
Lạc Cẩn Hanh thở gấp buông cô ra. Nhìn đôi môi sưng đỏ và khuôn mặt đẫm lệ của cô, đột nhiên cơn giận trong anh biến tan không còn một mảnh. Hai người trán tựa vào nhau, nhịp thở hỗn loạn giao hòa.
Anh dùng ngón tay cái lau đi vệt nước vương nơi khóe môi cô, giọng nói khản đặc không ra hơi: "Bây giờ em đã biết chúng ta là quan hệ gì chưa?"
Tô Hi Nguyệt mắt lệ nhòa, uất ức quay mặt đi chỗ khác không nhìn anh. Anh bóp cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng: "Biết chưa?"
"Lạc Cẩn Hanh, anh dựa vào cái gì mà đối xử với tôi như vậy! Dựa vào cái gì mà sỉ nhục tôi!" Cô nắm c.h.ặ. t cổ tay anh, cúi đầu, nhắm ngay vào phần thịt căng cứng dưới hổ khẩu mà c.ắ. n mạnh một cái.
Anh lấy quyền gì mà dám sỉ nhục cô? Tô Hi Nguyệt dùng hết sức bình sinh, trả thù như muốn đòi lại tất cả. Cô nhắm mắt chờ đợi anh đau đớn buông tay, chờ đợi phản ứng giận dữ từ anh. Thế nhưng Lạc Cẩn Hanh cứ như một bức tượng đá, mặc cho cô c.ắ. n hay đ.á.n. h cũng không hề lay chuyển. Ánh mắt tĩnh lặng của anh nhìn cô đột nhiên khiến cô thấy sợ hãi.
Vị m.á. u nồng nặc lan trên đầu lưỡi, vết răng hằn rõ trên hổ khẩu, vết thương rỉ m.á. u tươi ròng ròng.
Tô Hi Nguyệt từ từ nới lỏng sức lực, tiếng nói nghẹn ngào: "Anh coi tôi là cái gì? Dùng cách này để làm tôi khó xử, vui lắm sao?"
Lạc Cẩn Hanh cảm thấy tim mình thắt lại: "Anh làm em khó xử khi nào? Đây là sỉ nhục sao? Vậy còn em vừa rồi thì sao? Em đối xử với anh thế nào, cảm nhận của anh không quan trọng sao?"
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Tô Hi Nguyệt nhìn anh một cách mơ hồ. Đây là lần đầu tiên cô thấy một Lạc Cẩn Hanh như thế này: xa lạ, đáng sợ, lấn lướt, toàn thân bao phủ bởi bầu không khí lạnh lẽo đè nặng lên cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!