Cuối khu vực tiệc trà không dẫn thẳng đến hội trường chính mà phải băng qua một lối đi bằng kính, xuống thêm một tầng lầu mới tới nơi. Ánh đèn hành lang được cố ý chỉnh tối đi, trong không khí phảng phất mùi cà phê và bánh macaron ngọt ngấy, lười biếng.
Tô Hi Nguyệt cất điện thoại rồi đi tìm Lạc Cẩn Hanh. Có điều, con đường dẫn đến hội trường chính dài hơn cô tưởng. Lúc nãy đi vào, vì trong lòng đang mải lo nghĩ nên cô chỉ lầm lũi đi theo Giản Kiều. Giờ phải quay lại đường cũ, cô mới nhận ra lối đi này quanh co khúc khuỷu, khiến cô bắt đầu mất phương hướng.
Hai bên tường treo đầy logo của các nhà tài trợ hội nghị, cô nhìn một vòng mà chẳng thấy biển chỉ dẫn đâu. Hi Nguyệt đành chặn một nhân viên phục vụ lại: "Chào anh, cho hỏi lối đến hội trường chính đi đường nào ạ? Tôi hơi lạc đường."
Nhân viên chỉ hướng cho cô: rẽ phải ở ngã tư phía trước, đến góc cua tiếp theo rẽ trái là sẽ thấy. Hi Nguyệt lẩm nhẩm ghi nhớ, mỉm cười cảm ơn.
Từ nhỏ cô đã mù đường, đi chơi với bạn bè ở chỗ lạ thường chỉ biết lẽo đẽo theo sau. Có lần đi dã ngoại hồi mẫu giáo, cả lớp đang nghỉ ngơi bên bờ hồ, chỉ có mình cô chê cỏ bẩn không chịu ngồi. Cô giáo đành đưa cô đến một cái chòi gần đó, dặn không được chạy lung tung, ngoan ngoãn ngồi đợi cô quay lại.
Cô bé bốn tuổi khi đó ngoan ngoãn gật đầu, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa trên ghế đá. Cái chòi thực ra chỉ cách bãi cỏ khoảng hai trăm mét, cô giáo chỉ cần quay đầu là thấy. Nhưng Hi Nguyệt vốn "miệng vâng lời nhưng chân hay chạy", thấy con bướm bay qua là đã tót đi mất. Kết quả là bướm không bắt được, lại còn vấp ngã một cú đau viếng người. Cạnh đá sắc lẹm cứa vào bắp chân cô một đường khá sâu, m.á. u tuôn ra ngay lập tức.
Cô bé sợ hãi gào khóc gọi bố mẹ, nhưng xung quanh không một bóng người. Hi Nguyệt bất lực ngồi bệt dưới đất, định lấy tay bịt vết thương nhưng tay chân cứ rụng rời, chỉ biết khóc càng lúc càng to hơn.
Thực ra từ lớp mầm, trường đã tổ chức dã ngoại, nhưng khi đó cô quá nhỏ, bố mẹ lo lắng nên không cho đi. Cô trở thành đứa trẻ duy nhất trong lớp vắng mặt năm đó. Vậy nên khi nghe tin có chuyến đi tiếp theo, cô đã trịnh trọng tuyên bố với bố mẹ là mình đã lớn, nhất định phải đi cho bằng được.
Trước đêm dã ngoại, cô háo hức đến mất ngủ. Hi Nguyệt ôm chiếc gối hồng lẻn vào phòng bố mẹ, trèo lên giường đòi mẹ kể chuyện. Cô vẫn nhớ đêm đó mẹ kể chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ", câu chuyện mà cô đã thuộc lòng từ năm hai tuổi. Bây giờ nghĩ lại thì không sợ, nhưng lúc đó đang ở giữa rừng, chân lại đau, hình ảnh con sói già gian ác cứ hiện lên trong đầu. Những bụi cây xung quanh bỗng chốc như những cái bẫy đen tối trong truyện. Cô run rẩy nhắm tịt mắt lại.
Đúng lúc đó, bụi cây bên cạnh rung động, một quả bóng đá lăn đến chân cô, rồi một cậu bé lạ mặt rẽ lá chạy tới. Cậu cao hơn cô nửa cái đầu, mặc đồng phục xanh trắng giống cô, trán lấm tấm mồ hôi, ống quần dính đầy cỏ dại, chắc là đang đá bóng gần đây. Cậu bé ngẩn người một lát rồi vội vàng chạy đến trước mặt cô.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Cậu sao thế?" Cậu đặt quả bóng sang bên cạnh, ngồi thụp xuống, giọng nói trẻ con trong trẻo: "Ngã à? Có đau không?"
Hi Nguyệt nước mắt rơi lã chã. Cậu bé không hỏi thêm, nhìn vào vết thương trên chân cô. Cậu lục lọi trên người nhưng không thấy thứ mình cần, liền nhíu mày: "Đợi tớ một chút."
Thấy cậu định bỏ đi, Hi Nguyệt vội níu c.h.ặ. t lấy vạt áo cậu.
"Tớ không bỏ cậu đâu, tớ quay lại ngay."
Cô vẫn nhất quyết không buông. Cậu bé đành thở dài, tháo chiếc khóa vàng nhỏ trên cổ xuống: "Đây là quà ông nội tặng tớ lúc mới sinh, rất quý giá đấy. Giờ tớ đưa cho cậu giữ."
Hi Nguyệt mở đôi mắt mọng nước ra nhìn, sau khi cậu hứa lần nữa, cô mới lưu luyến buông tay.
Chẳng mấy chốc, cậu bé quay lại, phía sau còn dẫn theo mấy cậu nhóc trạc tuổi. Cậu bình tĩnh ra lệnh: "Các cậu mang bóng đi đi, lát nữa tớ qua tìm sau."
Mấy cậu nhóc tò mò cứ nhìn chằm chằm vào cô bé đang khóc lem nhem mặt mũi.
"Sao bạn ấy lại ngồi dưới đất thế?"
"Bạn ấy bị thương."
"Thế bạn ấy..."
"Đi chơi đi, mẹ tớ bảo nhìn chằm chằm vào con gái là không tốt đâu, bố mẹ bạn ấy sẽ mắng đấy."
Mấy cậu nhóc ngơ ngác "ồ" một tiếng rồi tản đi, lúc đi còn cố quay đầu nhìn lại, nhưng bóng dáng nhỏ bé của Hi Nguyệt đã bị cậu bạn kia che chắn kỹ lưỡng.
Bây giờ chỉ còn lại hai người. Cậu lấy ra một chiếc khăn tay gấp vuông vức, mở bình nước đeo bên hông ra.
"Đừng cử động, tớ xử lý vết thương cho." Giọng cậu rất nhỏ, có chút cứng nhắc nhưng động tác lại cực kỳ cẩn thận. Cậu thấm nước vào khăn, nhẹ nhàng lau đi vết m.á. u lẫn bùn đất xung quanh vết thương.
Cảm giác mát lạnh khiến Hi Nguyệt rụt chân lại. Cậu bé dừng tay ngay lập tức: "Đau lắm à? Tớ... tớ sẽ nhẹ tay hơn." Cậu mím môi, tập trung xử lý. Lau sạch xong, cậu do dự một lát rồi xé một dải vải từ mép trong chiếc áo sơ mi trắng của mình.
"Mẹ tớ bảo vết thương phải dùng vải sạch băng lại." Cậu vừa giải thích vừa quấn vải quanh chân cô, thắt một cái nơ hơi vẹo vọ nhưng rất chắc chắn. "Xong rồi, tạm thời không chảy m.á. u nữa."
Cậu nhìn quanh: "Cậu học lớp nào? Cô giáo đâu? Tớ cõng cậu đi tìm nhé."
Hi Nguyệt nhỏ giọng nói tên lớp và tên cô giáo. Cậu bé gật đầu: "Tớ biết rồi, đi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!