Chương 39: (Vô Đề)

Ý định trở thành phóng viên nhen nhóm trong lòng Tô Hy Nguyệt từ nhiều năm trước, khi cô xem một bộ phim tài liệu chuyển thể từ vụ kiện t.h.u.ố. c lá có mức hòa giải tư pháp cao nhất lịch sử nước Mỹ. Trong đó, một phóng viên điều tra kỳ cựu và một cựu giám đốc cấp cao của công ty t.h.u.ố. c lá - người đã từ chức vì lương tâm c.ắ. n rứt - đã bất chấp nguy hiểm, bắt tay nhau phơi bày một màn đen tối chấn động cả thế giới.

Sự kiên trì theo đuổi chân lý và lý tưởng, không khiếp sợ cường quyền ấy đã lay động cô sâu sắc. Vì vậy, khi làm hồ sơ thi đại học, Tô Hy Nguyệt đã dấn thân vào ngành báo chí.

Dù Tô Diệc Kiệt không đồng ý, luôn muốn cô học quản trị để sau khi tốt nghiệp sẽ trực tiếp vào công ty gia đình, nhưng cũng không ngăn nổi bầu nhiệt huyết của Hy Nguyệt. Cô nhất quyết chọn nghề báo.

Suốt bốn năm, nhờ năng lực bản thân và sự tiến cử của các anh chị khóa trên, cô đã tham gia không ít nhóm đề tài tin tức. Có những lúc đạt được thành tích vang dội, cũng có những khi thức trắng mấy đêm liền để rồi sản phẩm nộp lên lại chẳng sủi tăm.

Thường xuyên bôn ba đi công tác, chạy đến hiện trường, Hy Nguyệt đã quen với việc một mình ngồi trước máy tính cả ngày trời. Ban đầu cô thấy khô khan, vô vị, chẳng giống với tưởng tượng về việc hành hiệp trượng nghĩa, trừ gian diệt bạo cho lắm. Nhưng dần dần cô cũng thích nghi, dựa vào thực lực mà từ một thực tập sinh nhỏ bé từng bước trở thành phóng viên kỳ cựu nắm trong tay nhiều tin tức độc quyền nóng hổi.

Cổ nhân thường nói "có công mài sắt có ngày nên kim", kẻ đầu cơ trục lợi cuối cùng cũng sẽ trắng tay. Nhìn lại bốn năm vào nghề, Hy Nguyệt tự thấy mình không thẹn với từng chữ viết ra, từng cuộc phỏng vấn thực hiện. Cô đã nắm chắc mọi cơ hội mà tổng biên tập trao cho, không hề thua kém bất cứ ai.

Thế nhưng, chốn công sở đối với phụ nữ quá đỗi khắc nghiệt. Trong ngành tin tức nhịp độ nhanh, áp lực lớn, việc m.a.n. g t.h.a. i đồng nghĩa với bị đào thải, đồng nghĩa với việc những cơ hội cô vất vả gầy dựng suốt mấy năm qua sẽ phải dâng hiến cho người khác bất cứ lúc nào.

Cô không khỏi hoang mang: Hàng nghìn năm qua, trách nhiệm duy trì nòi giống đè nặng lên vai người phụ nữ, biết bao phụ nữ đã gánh vác trọng trách ấy, vậy tại sao xã hội lại không dành cho họ không gian phát triển tương xứng, mà ngược lại còn tìm mọi cách chèn ép, hạn chế?

Hôm nay thời tiết không tốt, ngoài cửa sổ mây đen bao phủ. Tô Hy Nguyệt tựa vào mặt kính, suy ngẫm về nan đề ngàn năm ấy suốt nửa giờ đồng hồ.

Giản Kiều vừa từ phòng nghỉ giải lao trở về, đưa cho cô một ly nước ấm: "Vẫn còn nghĩ về chuyện của chị Lâm à?"

Cô tì cằm lên miệng ly: "Ừm, kết quả xử lý sau đó thế nào rồi?"

"Không biết nữa, không nói là sa thải, nhưng mình đoán cũng sắp rồi. Công ty đưa ra lý do là che giấu tình trạng cá nhân quan trọng trong thời gian dài, vi phạm nghiêm trọng quy định công ty, nhân sự đã vào cuộc rồi."

Tô Hy Nguyệt im lặng giây lát: "Còn chuyên đề lớn mà nhóm đã theo đuổi hơn nửa năm qua thì sao?"

Giản Kiều ngồi xuống: "Trưa nay đã chuyển giao cho người khác rồi. Cậu còn nhớ không, chính là anh chàng đồng nghiệp hay rêu rao rằng chị Lâm không chịu nổi áp lực ấy. Trong thông báo còn biểu dương anh ta 'nhận nhiệm vụ lúc nguy nan' cơ đấy."

Hy Nguyệt lặng người hồi lâu. Cô nhớ lại dáng vẻ chị Lâm bụng mang dạ chửa vẫn chạy hiện trường tuần trước. Lúc đó cô đã nghi ngờ, thậm chí đoán là chị có thai, nhưng vì đó là chuyện riêng tư nên cô không hỏi nhiều.

Vậy mà chỉ trong một tuần, tin tức chị Lâm bị khai trừ vì m.a.n. g t.h.a. i đã ập đến.

"Chị Lâm m.a.n. g t.h.a. i tháng thứ bảy rồi, lộ rõ như thế, mình chỉ nhìn một lần là ra, chẳng lẽ người trong bộ phận chị ấy lại không biết?"

"Biết hay không không quan trọng. Việc m.a.n. g t.h.a. i không báo cáo trước là một chuyện, nhưng khi dự án của bộ phận hỏng bét, cấp trên trách phạt lại là chuyện khác. Cần phải có người đứng ra gánh tội, và chị Lâm bỗng nhiên trở thành 'vật tế thần' hoàn hảo. Họ nói vì chị ấy che giấu nên mới dẫn đến sai sót của cả đội, thế là trực tiếp đem chị ấy ra làm gương luôn."

Giản Kiều nói tiếp: "Chuyện này không chỉ kết quả thối nát, mà cậu biết điều gì đáng sợ hơn không? Mấy cấp quản lý tầm trung đang rỉ tai nhau rằng sau này phải thận trọng khi tuyển dụng phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ..."

"Ơ, cậu đi đâu đấy!"

Tô Hy Nguyệt bất chợt đứng bật dậy.

Giản Kiều gọi với theo vài tiếng, nhưng chỉ thấy cô lẳng lặng bước thẳng ra ngoài mà không ngoảnh đầu lại.....

Tô Hy Nguyệt sang bộ phận giải trí bên cạnh.

Phòng giải trí có chút khác biệt với phòng tài chính của họ. Nơi này ánh sáng rạng rỡ hơn, trang trí tinh xảo hơn, trên mặt bàn vung vãi đủ loại tạp chí thời trang và các món đồ lưu niệm của những ngôi sao đình đám nhất.

Cô tìm thấy chị Lâm ở một góc khuất giữa đống tạp chí.

Chị Lâm đang lẳng lặng thu dọn đồ đạc, động tác chậm chạp. Cô bước tới, khẽ đặt một ly trà kỷ t. ử lên bàn: "Trà nóng đấy ạ, trước đây em thấy chị hay pha trong bình giữ nhiệt, bảo là dùng nó để giữ mạng."

Chị Lâm không ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc: "Tòa nhà này, sau này chị sẽ không tới nữa."

Tô Hy Nguyệt mím môi: "Sau này chị định thế nào?"

"Chị cũng không biết, chắc về nhà dưỡng t.h.a. i thôi. Giờ chị bụng mang dạ chửa thế này, chẳng công ty nào chịu nhận đâu."

Chị Lâm ngước nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ: "Hy Nguyệt này, chị ba mươi lăm tuổi rồi. Tốt nghiệp thạc sĩ là chị vào công ty ngay, tính đến năm nay vừa tròn mười năm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!