Sau hai tuần kiên trì không bỏ cuộc, cuối cùng Tô Hy Nguyệt cũng phá vỡ được lớp vỏ bọc cứng nhắc của khu nhà tập thể cũ, hòa nhập được với các ông bà cụ ở đây.
Cách xưng hô cũng thay đổi, từ "Phóng viên Tô", "Cô gái nhỏ" ban đầu, giờ đã trở thành "Tiểu Tô" nghe thân thuộc như người nhà. Có mấy cụ già thấy cô khéo mồm khéo miệng lại xinh xắn, lần nào đến cũng không chê bai họ, thậm chí còn phát nhu yếu phẩm như gạo, mì, dầu ăn cho từng nhà, thái độ lập tức xoay chuyển 180 độ, mở miệng ra là gọi tên thân mật của cô.
Cách Tô Hy Nguyệt ra vào nơi này cũng thay đổi hẳn: từ chỗ bị coi như "chuột chạy qua đường", phải lén lút nhìn qua khe cửa tìm người, thì nay vừa mới bước chân vào con ngõ nhỏ, chưa kịp lên tiếng đã có người tiến lại hỏi hôm nay cô muốn phỏng vấn nhà ai.
Bà cụ ở đầu ngõ cũng thường để dành trái cây trong giỏ, hễ thấy cô là vẫy tay gọi:
"Tiểu Tô, bà vừa hái mấy quả đào sáng nay, ngọt lắm đấy, cầm lấy hai quả đi."
"Con trai bà gửi cho một thùng chanh, ăn một miếng mà chua đến rụng cả răng giả, răng cháu còn tốt, lúc về nhớ mang đi nhé."
Tô Hy Nguyệt chưa bao giờ từ chối, cô nhận lấy rồi cười tươi rói: "Quả bà chọn là ngọt nhất đấy ạ, bà khéo tay quá."
Vài ngày sau, cô lại xách theo hộp bánh quế hoa mới hấp hoặc một túi bánh kẹo nhỏ mà người già yêu thích đến biếu: "Bà ơi, bánh này mềm lắm, bà ăn thử xem có vừa miệng không ạ."
Nhờ vậy, mỗi lần đến đây Tô Hy Nguyệt đều thu thập được những thông tin mới. Qua lại vài lần, cô đã nắm rõ tình hình cơ bản của từng hộ gia đình trong khu tập thể.
Hôm nay, cô dẫn theo hai cô gái nhỏ là Hạ Quán và Chúc Đường quay lại khu nhà cũ. Nhưng lần này không đơn thuần là thu thập thông tin nữa. Hôm kia, cô nghe ông Trương kể rằng ở nhà cô Tống tại tòa 26 có một bức tường trang trí dán bằng các mảnh gốm vỡ, đã có từ rất lâu đời, mang giá trị thẩm mỹ và lịch sử cao.
Ông Trương đã đ.á.n. h tiếng trước với cô Tống, nên Tô Hy Nguyệt đi thẳng đến địa điểm.
"Chị Hy Nguyệt, cô Tống này là nghệ sĩ dân gian ạ?" Chúc Đường nhìn quanh khung cảnh loang lổ, cũ nát, nói: "Nghệ sĩ chẳng phải nên sống ở nơi lãng mạn, nên thơ để khơi nguồn cảm hứng sao? Sao cô ấy lại ở chỗ này?"
Hạ Quán cũng nhịn không được hỏi: "Đúng thế ạ, những khu nhà tập thể này đều là kiến trúc từ thế kỷ trước, mấy lần bị liệt vào danh sách nhà xuống cấp nguy hiểm, không ở được nữa rồi."
"Đến nơi rồi các em sẽ hiểu." Tô Hy Nguyệt mỉm cười.
Nhà cô Tống ở tầng sáu. Khu tập thể này đã quá cũ kỹ, trong khi khu đô thị mới được quy hoạch lại thì nơi này dần bị lãng quên, rất ít người trẻ tuổi lui tới, chủ yếu chỉ còn những người già địa phương sinh sống. Những cụ già này không có thu nhập, hằng ngày chỉ dựa vào việc làm tranh trang trí để kiếm chút tiền lương ít ỏi duy trì cuộc sống. Tòa nhà sáu tầng cơ bản đều không có thang máy, chỉ có thể leo cầu thang bộ.
Mấy năm trước, ban quản lý từng đề xuất mỗi hộ góp tiền lắp thang máy nhưng bị nhiều người phản đối. Họ thà tốn thêm vài phút leo thang bộ mỗi ngày chứ không muốn bỏ ra khoản tiền đó. Những năm gần đây thành phố không ngừng mở rộng, mắt thấy nơi này sắp được đưa vào diện giải tỏa, chuyện lắp thang máy tự nhiên cũng chẳng ai nhắc đến nữa.
Mang t.h.a. i hơn ba tháng, bụng tuy chưa lớn nhưng bác sĩ Triệu đã dặn dò giai đoạn đầu không nên làm việc quá sức. Nhìn dãy cầu thang sáu tầng cao ngất, chân Tô Hy Nguyệt hơi run.
"Chị Hy Nguyệt, để em cầm túi trà giúp chị cho." Hạ Quán tâm lý nói.
Tô Hy Nguyệt xoa nhẹ mặt Hạ Quán, không hổ là trợ lý cô tự tay chọn, rất biết quan sát.
Cô Tống đã đợi sẵn bên trong. Sau khi vào nhà, Tô Hy Nguyệt tự giới thiệu rồi nêu rõ mục đích: Công ty của cô muốn thực hiện một bài phỏng vấn nhân vật về thẩm mỹ truyền thống và sự tự tin văn hóa. Cô Tống là người có thâm niên nhất và trình độ văn hóa cao nhất trong nhóm nghệ nhân ở đây, nên cô muốn mời bà tham gia phỏng vấn.
"Cô Tô, ý của cô tôi hiểu, nhưng tôi chỉ là một người thợ thủ công bình thường, thực sự khó mà nhận lời phỏng vấn của cô được."
Tô Hy Nguyệt không thấy bất ngờ: "Không sao đâu ạ, hôm nay cháu chỉ đến để chụp bức tranh tường thôi. Bức tranh này sẽ xuất hiện trên tạp chí số tới của bên cháu, có thể giúp mọi người quảng bá hình ảnh một chút, điều này không liên quan trực tiếp đến việc cô có đồng ý phỏng vấn hay không."
Cô Tống: "Nếu thực sự có thể giúp các ông bà trong khu tăng thêm thu nhập, cô Tô, tôi thay mặt họ cảm ơn cô trước."
"Cô đừng khách sáo, đây là việc cháu nên làm mà."
Trong lúc trò chuyện, Hạ Quán và Chúc Đường đã chụp xong vài tấm ảnh theo yêu cầu. Tô Hy Nguyệt xem kỹ lại, thấy không có vấn đề gì mới bảo Hạ Quán cất máy.
Cô Tống là một giáo viên nghỉ hưu khoảng sáu mươi tuổi. Dù tóc đã bạc hai bên thái dương nhưng khí chất dịu dàng vẫn còn đó, ngũ quan hài hòa, thấp thoáng nét thanh tú thời trẻ.
Trong phòng ngủ bỗng vang lên tiếng ho, cô Tống ái ngại nói: "Nhà tôi sức khỏe không tốt, chỉ có thể nằm nghỉ trên giường nên không ra tiếp các cô được."
Tô Hy Nguyệt không tiện ở lại lâu: "Cô Tống đừng khách sáo, là chúng cháu làm phiền cô mới đúng." Cô gửi tặng túi trà đã chuẩn bị sẵn: "Cháu không biết cô thích gì nên có mua chút trà biếu cô ạ."
Chuyện phỏng vấn không phải một sớm một chiều là xong, Tô Hy Nguyệt đã chuẩn bị tâm lý.
Về đến công ty, cô gửi mấy tấm ảnh vừa chụp cho Triệu Tĩnh. Triệu Tĩnh dạo này bận bù đầu vì vụ "con ông cháu cha" nhảy dù vào thay vị trí, rất hiếm khi thấy bà ở công ty. Hôm nay về, Tô Hy Nguyệt liếc nhìn vào văn phòng, quả nhiên không có người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!