Chương 36: (Vô Đề)

Một chiếc chăn, hai con người, lưng đối lưng trên chiếc giường rộng lớn, mỗi người chiếm cứ một bên.

Ánh trăng mềm mại lén lỏi bò qua khung cửa sổ, kéo ra một cái bóng dài dằng dặc, chia đôi căn phòng ngủ tối lờ mờ thành hai nửa.

Đây đã là lần thứ ba Tô Hy Nguyệt cố gắng điều chỉnh tư thế. Từ nằm nghiêng bên trái sang bên phải, rồi lại từ nằm nghiêng chuyển sang nằm ngửa, cô đã cố gắng cử động thật nhẹ nhàng, nhưng tấm nệm vẫn trung thực phát ra tiếng "két" khe khẽ, tấm chăn cũng sột soạt theo từng nhịp xoay người.

Cô không ngủ được, hoàn toàn không thấy chút buồn ngủ nào. Chiếc giường rất rộng, giữa họ cách nhau khoảng nửa cánh tay, ranh giới rõ ràng, nhưng cô vẫn trằn trọc.

Tô Hy Nguyệt đổ hết lỗi này lên đầu Lạc Cẩn Hanh. Cô tự nhủ vì sự hiện diện của anh quá mạnh mẽ, từ nhịp thở, mùi hương trên cơ thể cho đến tư thế ngủ của anh đều đang gây nhiễu loạn nghiêm trọng đến giấc ngủ của cô.

Cô lại xoay người một lần nữa, lần này là đối mặt với anh, động tác có hơi mạnh bạo: "Lạc Cẩn Hanh."

Lạc Cẩn Hanh vẫn nhắm mắt: "Vẫn chưa ngủ được sao?"

"Tất cả là tại anh."

"Tại anh?"

"Đúng vậy." Tô Hy Nguyệt lý sự cùn: "Ai bảo anh bắt em đợi lâu như thế."

Lạc Cẩn Hanh dường như chưa hiểu ý cô lắm.

"Thì ban nãy đó." Tô Hy Nguyệt lên án, giọng nói vô thức cao hơn: "Em đợi anh rõ lâu, đã bảo là nửa tiếng sẽ xong, kết quả đến 4 giờ anh mới ra khỏi thư phòng. Thấy mẩu giấy em để lại anh cũng không vào, cứ đứng lù lù ngoài cửa, em còn tưởng anh ghét em, không muốn thương em nữa nên mới không vào. Làm em đợi đến mức lòng dạ bồn chồn, tinh thần hưng phấn quá độ, giờ sao mà ngủ nổi?"

Lạc Cẩn Hanh bắt được từ khóa: "Em đã luôn đợi anh sao?"

Tô Hy Nguyệt lầm bầm: "Dù sao thì tại anh làm em không yên tâm, cứ nghĩ đông nghĩ tây nên mới mất ngủ."

Những lời cáo buộc này chẳng hề có lý lẽ, thậm chí còn có chút vô lý đùng đùng.

Lạc Cẩn Hanh không nói gì, Tô Hy Nguyệt nhịn không được lấy tay chọc vào lưng anh, một tay thấy chưa bõ, cô dùng cả hai tay: "Lúc nãy sao anh đứng ngoài cửa mà không vào? Có phải anh hối hận rồi không?"

"Anh không nhìn thấy mẩu giấy."

Bất chợt đệm giường lún xuống, Lạc Cẩn Hanh ngồi dậy. Anh bật chiếc đèn ngủ bên phía mình lên, ánh sáng dịu nhẹ xua tan một góc bóng tối bao trùm.

"Anh cứ ngỡ em đã ngủ rồi, sợ làm phiền em nên mới đứng ngoài cửa một lát. Sau khi về phòng tắm rửa xong mới thấy mẩu giấy em để lại, thế là anh qua đây ngay."

"Nhưng để em phải đợi là lỗi của anh." Lạc Cẩn Hanh khựng lại một chút, giọng nói mang theo chút vụng về hiếm thấy: "Sau này anh sẽ chú ý."

Tô Hy Nguyệt không ngờ anh lại thẳng thắn nhận lỗi như vậy, những lời cằn nhằn định thốt ra lại nuốt ngược vào trong: "Biết thế là tốt."

Gần đây công việc quá bận rộn, họ không có thời gian ngồi xuống trò chuyện t. ử tế. Lạc Cẩn Hanh im lặng một lát rồi hỏi: "Mấy ngày nay cảm thấy thế nào, còn nghén nhiều không?"

"Đỡ hơn rồi, chỉ thỉnh thoảng mới thấy hơi buồn nôn một chút."

Cô nói khá mập mờ, nhưng anh hiểu.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Lạc Cẩn Hanh ừ một tiếng: "Dự án gần đây đang ở giai đoạn cuối, có một số yếu tố ngoài tầm kiểm soát. Chờ bận xong đợt này anh sẽ dành nhiều thời gian bên em hơn."

Tô Hy Nguyệt rúc trong chăn: "Sắp đến ngày đi khám t.h.a. i rồi."

"Ừ, anh biết, ngày 26 cuối tháng này, hôm đó anh sẽ đưa em đi."

Không ngờ anh lại nhớ rõ đến vậy.

Tô Hy Nguyệt đặt tay lên vùng bụng hơi nhô lên, ngước mắt nhìn anh, giọng khẽ khàng: "Hôm nay em xem cẩm nang t.h.a. i kỳ, trên đó nói em bé được hơn hai tháng là dây thần kinh thính giác đã bắt đầu phát triển rồi. Tuy chưa nghe rõ nội dung cụ thể nhưng đã có cảm nhận mờ nhạt với âm thanh bên ngoài, anh có muốn nói chuyện với con không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!