Bốn giờ sáng, vạn vật chìm trong tĩnh lặng.
Cánh cửa phòng làm việc khẽ đẩy ra, để lộ một dải ánh sáng vàng ấm áp trên sàn. Lạc Cẩn Hanh bước ra ngoài, anh không bật đèn, chỉ có chiếc đèn cảm ứng ở hành lang tỏa ra một quầng sáng yếu ớt. Tấm t.h.ả. m mềm mại dưới chân đã triệt tiêu phần lớn tiếng động, anh bước đi cực nhẹ, nhưng khi đi ngang qua phòng ngủ chính, anh bất giác dừng lại.
Cửa phòng đã đóng c.h.ặ.t, không một tia sáng nào lọt ra từ khe cửa.
Anh đứng đó một lúc, tầm một hai phút sau, một ánh đèn xe từ cửa sổ hắt vào, chiếu sáng nửa khuôn mặt đang ẩn trong bóng tối của anh. Không biết người bên trong đã ngủ chưa.
Lạc Cẩn Hanh không vào, chỉ đưa tay chạm khẽ vào nắm cửa. Chất liệu đồng thau nhẵn nhụi nhưng hơi lạnh. Trong đêm khuya, những tiếng động nhỏ nhất cũng bị phóng đại đến vô cùng, rõ mồn một. Nhưng thực tế chẳng nghe thấy gì cả, cửa cách âm rất tốt, trong không khí ngoài tiếng thở khẽ mà anh cố ý kìm nén thì chẳng còn gì khác.
Anh cứ giữ nguyên tư thế đó, không vặn cửa. Nửa phút sau, anh thu tay về.
Cô vốn thính ngủ, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến cô tỉnh giấc, anh biết rõ điều đó. Có lần anh về muộn, đi ngang phòng thấy cửa khép không c.h.ặ.t, anh nhẹ tay đóng lại giúp cô, thế mà sáng hôm sau dưới mắt cô đã hiện quầng thâm, cô còn lầm bầm bảo hình như nửa đêm nghe thấy tiếng gì đó.
Chắc là đã ngủ say rồi.
Dạo này Tô Hy Nguyệt rất mệt. Sáng nay lúc ăn điểm tâm, cô cứ chống cằm, đầu cứ gật gù từng nhịp. Nếu anh không lên tiếng gọi, có lẽ cái đầu ấy đã va xuống bàn từ lâu.
Lạc Cẩn Hanh không chần chừ thêm nữa, anh xoay người, bước chân còn nhẹ hơn lúc đến, đi về hướng ngược lại với phòng ngủ chính...
Trở về phòng mình, Lạc Cẩn Hanh không bật đèn trần mà chỉ vặn chiếc đèn đọc sách ở đầu giường xuống mức tối nhất. Ánh sáng cam vàng ấm áp soi sáng một khoảng nhỏ xung quanh.
Anh ngồi xuống, tháo cúc áo, động tác rành mạch nhưng vì mệt mỏi nên có phần chậm chạp hơn ban ngày. Quần áo cởi ra không vứt bừa bãi mà được vắt cẩn thận lên ghế sofa ở cuối giường. Sau đó anh tháo đồng hồ, đặt mặt kính hướng lên trên tủ đầu giường.
Phòng ngủ phụ và phòng chính nằm ở hai đầu hành lang, cách nhau mấy chục mét, nhưng khi vào phòng tắm, Lạc Cẩn Hanh vẫn cố ý vặn nhỏ tiếng nước. Tiếng nước róc rách kéo dài khoảng hai mươi phút.
Lúc bước ra, anh đã thay bộ đồ ngủ bằng nhung tơ tằm màu đen tuyền. Bộ đồ này là do Tô Hy Nguyệt chọn khi hai người đi siêu thị hôm nọ. Cô bảo anh mặc bộ này chắc chắn sẽ đẹp nên hỏi anh có muốn mua không. Anh vốn không cầu kỳ chuyện ăn mặc, chỉ nhìn qua rồi gật đầu bảo được. Không ngờ mặc lên người lại nhẹ nhàng và thoải mái đến thế.
Tóc vừa gội xong vẫn còn ướt, rủ xuống trước trán. Lạc Cẩn Hanh đi đến chỗ máy sấy tóc, nhưng ngay khi ngón tay chạm vào công tắc, anh lại khựng lại.
Ngoài cửa sổ đêm đã về khuya, anh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường: đã bốn giờ rưỡi sáng. Giờ này chỉ còn cách lúc Tô Hy Nguyệt thức dậy chưa đầy ba tiếng. Vừa nãy cô đã tỉnh một lần, nếu giờ bị làm ồn lần nữa, e là đêm nay cô khỏi ngủ luôn.
Cuối cùng, anh chỉ dùng khăn bông chậm rãi lau khô tóc. Những giọt nước còn vương nơi đuôi tóc nhỏ xuống cổ, mang theo hương bạc hà thanh mát.
Làm việc liên tục hơn ba mươi tiếng đồng hồ khiến anh cảm thấy bước chân có chút hẫng hụt. Anh không vội ngủ ngay mà định ra ban công hóng gió để rũ bỏ nốt chút căng thẳng cuối cùng trên người.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua một góc, bước chân anh bỗng khựng lại.
Trên giường trống không, sạch sẽ đến mức không một hạt bụi. Anh có thói quen mỗi sáng thức dậy sẽ trải chăn thật phẳng, đặt gối ngay ngắn ở đầu giường, nhưng lúc này trên giường lại trống huếch trống hoác.
Vừa nãy vào phòng không để ý, giờ lặng người lại mới thấy trên chiếc tủ đầu giường nơi anh hay để sách có dán một tờ giấy nhỏ.
Lạc Cẩn Hanh chuyển hướng đi về phía giường. Tờ giấy có hình dáng không cân đối, mép giấy còn lởm chởm, nhìn là biết cô tiện tay xé từ đâu đó.
"Chăn tôi lấy đi rồi, muốn lấy lại thì tự sang mà đổi."
Tái b. út: Đại mỹ nữ.
Lạc Cẩn Hanh cầm tờ giấy lên, nương theo ánh đèn ngủ đọc lại hai lần. Anh nhìn rất kỹ, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng chữ, cuối cùng dừng lại ở ba chữ "Đại mỹ nữ", vẻ lạnh lùng thường lệ nơi đáy mắt khẽ tan chảy thành một sự dịu dàng.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, tĩnh đến mức tiếng ngón tay ma sát với mặt giấy cũng nghe rõ mồn một. Anh nhìn tờ giấy suốt hai phút, sau đó gấp lại, đặt về chỗ cũ...
Tô Hy Nguyệt hoàn toàn mất ngủ. Nằm suốt nửa tiếng đồng hồ mà đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường, thậm chí còn nhen nhóm chút hưng phấn kiểu vừa làm chuyện xấu xong nên muốn xem kết quả.
Thấy không ngủ được, cô ngồi bật dậy, với tay bật chiếc đèn ở mức tối nhất. Quầng sáng vàng ấm áp tỏa xuống, vừa vặn bao phủ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của cô.
Cuối giường là chiếc chăn và gối cô vừa ôm từ phòng Lạc Cẩn Hanh về, giờ đang nằm ngay ngắn trong địa bàn của cô. Lúc lấy đi, cô còn đặc biệt để lại mẩu giấy với nét chữ phóng khoáng mà xinh xắn. Viết xong cô còn tự chiêm ngưỡng một hồi, thấy vô cùng hài lòng, sau đó còn cầm tờ giấy vẫy vẫy vài cái cho khô mực rồi mới đặt lên tủ đầu giường nơi anh dễ thấy nhất.
Đã bốn mươi phút trôi qua, cô ra cửa ngó nghiêng thì thấy đèn phòng làm việc vẫn sáng, Lạc Cẩn Hanh vẫn đang làm việc. Chẳng phải đã bảo xong sớm nửa tiếng rồi sao, đến giờ vẫn chưa chịu nghỉ ngơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!