Những ngày tiếp theo, Tô Hi Nguyệt bận đến mức chân không chạm đất.
Dự án cô theo sát bấy lâu đang rơi vào giai đoạn thu thập chứng cứ quan trọng nhất. Đối tượng hẹn gặp đột ngột thay đổi ý định, đầu mối cốt lõi bị đứt quãng, cô và Giản Kiều phải thức trắng đêm để rà soát lại tài liệu, tìm kiếm hướng tiếp cận mới. Điện thoại gọi nhiều đến mức nóng rang cả máy.
Phương án hành động không biết đã sửa đổi bao nhiêu bản, sổ tay chi chít những ký hiệu mũi tên chồng chéo. Ly cà phê vốn chẳng bao giờ rời tay giờ đã được thay bằng sữa, hết ly này đến ly khác nối đuôi nhau.
Ngoài công việc, những chuyện vụn vặt trong cuộc sống cũng ồ ạt kéo đến. Mấy ngày nữa là đến kỳ khám t.h.a. i định kỳ, không thể không đi; ngày đón chú ch. ó Pudding xuất viện cũng đã cận kề. Lại thêm ba cô, từ sau khi nghe danh Lạc Cẩn Hằng cứ cách mấy ngày lại giục cô khi nào thì đưa người về ra mắt.
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng này, chủ biên lại giao thêm cho cô một đề tài mới. Bản thân sự việc không quá phức tạp nhưng khó nhất là khâu giao tiếp. Những cụ già sống trong khu tập thể cũ vừa lớn tuổi, tai nghe không rõ, lại có tâm lý cảnh giác rất cao. Thấy họ là người lạ đến hỏi về chuyện làm đồ thủ công, các cụ tưởng họ đến tranh chén cơm manh áo nên trực tiếp đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Phía Lạc Cẩn Hằng dường như cũng đang ở giai đoạn nước rút của một vụ mua bán sáp nhập xuyên quốc gia quan trọng. Anh bận rộn hơn thường lệ, những cuộc liên lạc giữa hai người cũng trở nên ngắn gọn, súc tích.
Anh thường gửi dự báo thời tiết vào mỗi sáng kèm theo lời nhắn "Nhớ ăn sáng nhé", thi thoảng chia sẻ vài điều thú vị bắt gặp được, hay đơn giản là một dòng báo cáo lúc đêm muộn: "Anh vừa xong việc, nửa tiếng nữa về đến nhà. Em ngủ chưa?".
Có đôi khi Tô Hi Nguyệt tỉnh giấc giữa đêm vì mơ màng, lúc đi vệ sinh vẫn thấy đèn phòng làm việc còn sáng, ánh đèn tĩnh lặng bao phủ lấy dáng hình anh mờ ảo.
Kể từ lần ở Lạc gia, sau khi cô đề nghị hai người "thử xem sao", giữa cô và Lạc Cẩn Hằng đã có thêm một tầng mặc định ngầm hiểu. Lúc đi làm về, Lạc Cẩn Hằng sẽ thuận tay mua cho cô những món đồ ăn vặt cô thích. Buổi tối nếu về sớm, anh sẽ sang phòng cô ngồi một lát, lặng lẽ trò chuyện vài câu bâng quơ về cuộc sống thường ngày. Cô cũng tranh thủ lúc nghỉ ngơi nhắc anh chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng quá lao lực.
Nhưng dù sao họ cũng là kết hôn vì đứa trẻ, tình cảm chưa có bao nhiêu, mối quan hệ cứ thế kẹt lại ở trạng thái lửng lơ, không xa không gần.
Tô Hi Nguyệt lấy điện thoại ra, cầu cứu Ôn Tĩnh Thư: [Này, hỏi cậu chút việc.]
Ôn Tĩnh Thư: [Nói đi.]
Cô cân nhắc từ ngữ: [Kiểu như là... nếu có một người đàn ông, tính tình trầm ổn ít nói, nhân phẩm tốt, luôn ghi nhớ những gì cậu nói, ngay cả những chuyện vặt vãnh mà chính cậu cũng không để ý. Nhưng anh ta lại không có kinh nghiệm yêu đương, tình cảm trắng tinh, không biết cách thể hiện, lời nói cũng ít. Hai người ở bên nhau chủ yếu là cậu khuấy động không khí. Còn cậu dù từng yêu một lần nhưng cũng coi như bằng không.
Trường hợp này nên chung sống thế nào nhỉ?]
Ôn Tĩnh Thư thẳng thừng bóc trần: [Cái "nếu như" này của cậu, không phải là Lạc tổng nhà cậu đấy chứ?]
Tô Hi Nguyệt: [Cho tớ xin ít ý kiến thực tế được không?]
[Được được được.] Ôn Tĩnh Thư ra vẻ am hiểu: [Nhưng mà tiểu thư Tô này, tớ phải chỉnh lại một chút về nhận thức sai lệch của cậu.]
Tô Hi Nguyệt: [Gì cơ?]
Ôn Tĩnh Thư đầy tự tin: [Cậu tưởng không có kinh nghiệm nghĩa là không biết yêu? Không, hoàn toàn ngược lại. Trong tình cảm, không có kinh nghiệm thường đồng nghĩa với việc không có hình bóng của người cũ, tất cả những gì anh ấy dành cho cậu đều là trực tiếp nhất, gần với bản năng nhất. Sự trầm ổn, chu đáo, tinh tế đến mức khiến cậu phải nhìn bằng con mắt khác chính là bản chất con người anh ấy.
Cậu có bao giờ nghĩ rằng, việc anh ấy có thể khiến cậu thấy an tâm, thậm chí chủ yếu muốn tìm hiểu và chung sống, bản thân nó đã là một loại "biết yêu" rồi không? Điều này đòi hỏi khả năng thấu cảm và nắm bắt cảm xúc cực cao. Lạc tổng nhà cậu không phải là không biết, mà là quá biết rồi, đến mức treo ngược trái tim của một người phụ nữ nếm trải đủ thăng trầm như cậu lên rồi kìa. Thế mà cậu còn coi người ta là "tân binh" à?]
Tô Hi Nguyệt: [Theo tớ biết, anh ấy đúng là chưa từng yêu ai thật.]
Hôm ở Lạc gia, Tô Hi Nguyệt đã kết bạn với Bùi Linh. Mẹ Lạc rất nhiệt tình, thi thoảng lại kể cho cô nghe chuyện của Lạc Cẩn Hằng. Tô Hi Nguyệt cũng là người biết dẫn dắt câu chuyện, hai người kẻ tung người hứng, đến mức cô còn biết cả chuyện anh từng tè dầm hồi nhỏ. Cô thấy Bùi Linh rất quý mình, chắc sẽ không lừa cô.
Ôn Tĩnh Thư lắc đầu: [Tô đại tiểu thư, nãy giờ tớ nói cậu để ngoài tai hết rồi. Tớ bảo Lạc tổng "biết yêu" chứ không bảo anh ấy đã từng yêu. "Biết" và "từng yêu" không nhất thiết phải liên quan đến nhau. Cậu nhìn mấy gã yêu bảy tám lần mà xem, trông thì dày dặn kinh nghiệm đấy, nhưng lúc thật sự cần đến thì chỉ còn mỗi cái miệng dẻo kẹo thôi.]
Tô Hi Nguyệt không đáp, ra hiệu cho bạn nói tiếp.
Chuyên gia tình cảm Ôn Tĩnh Thư vung tay phân tích tiếp: [Một người thực sự không biết yêu là như thế nào? Là khi cậu bảo đau dạ dày, anh ta chỉ biết bảo cậu uống nhiều nước ấm. Lúc cậu đau lòng, anh ta chẳng hề hay biết, thậm chí nghe cậu tâm sự còn thấy phiền. Và quan trọng nhất là khi gặp vấn đề, phản ứng đầu tiên của anh ta là trốn tránh, muốn thoát khỏi rắc rối cho rảnh nợ.
Những điều này Lạc tổng nhà cậu có không?]
Tô Hi Nguyệt vô thức lắc đầu. Không hề có. Thậm chí trước khi cô kịp mở lời, Lạc Cẩn Hằng đã dự đoán trước được vài cảm xúc nhỏ nhặt của cô. Điều này cũng khiến gần đây cô ít khi nổi cáu, thái độ đối với anh cũng tốt lên rất nhiều.
Tô Hi Nguyệt: [Sau đó thì sao?]
Ôn Tĩnh Thư: [Sau đó là anh ấy không thiếu năng lực yêu thương, mà chỉ thiếu vài yếu tố k*ch th*ch từ bên ngoài thôi. Cậu chỉ cần tạo ra môi trường cho hai người ở riêng là có thể khơi dậy hormone tình yêu rồi. Cùng nhau làm vài việc nhỏ mới mẻ, trọng tâm không nằm ở việc làm gì, mà là tạo ra những ký ức chung chỉ hai người hiểu. Đó là chất xúc tác tốt nhất cho tình cảm.]
Ôn Tĩnh Thư bồi thêm: [Hơn nữa tình cảm là chuyện từ hai phía. Theo tớ phân tích, Lạc tổng nhà cậu thuộc phái hành động, miệng không nói nhưng sau lưng âm thầm sắp xếp mọi thứ. Kiểu người này mà còn khó chiều à? Anh ấy dùng hành động, cậu cũng dùng hành động đi. Sự chân thành luôn là đòn chí mạng. Với nhan sắc của cậu, chỉ cần ngoắc tay một cái thì người đàn ông nào chẳng đổ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!