Chương 32: (Vô Đề)

Bữa cơm kéo dài gần một tiếng rưỡi đồng hồ. Các món ăn đều được chế biến cầu kỳ, tinh tế, dựa hoàn toàn theo khẩu vị và tình trạng sức khỏe của Tô Hi Nguyệt để điều chỉnh.

Cô cảm nhận rõ rệt tình cảm mà cha mẹ Lạc dành cho mình. Những câu hỏi của họ vừa tinh tế vừa ý tứ, đa số là chuyện vụn vặt thường ngày nhưng lại ẩn chứa sự quan tâm sâu sắc, tuyệt đối không vượt quá giới hạn khiến cô thấy áp lực. Sự quan tâm ấy tựa như dòng suối nhỏ ấm áp, lặng lẽ len lỏi vào lòng người.

Tô Hi Nguyệt khẽ động lòng. Khi Bùi Linh một lần nữa mỉm cười nhìn mình, cô liền mềm mỏng tựa sát vào vai Lạc Cẩn Hằng đầy thân mật.

Đầu ngón tay cô khẽ chọc vào cánh tay anh, nói khẽ rằng mình muốn ăn đĩa cá vược hấp kia nhưng xa quá không với tới, bảo anh giúp một tay.

Lạc Cẩn Hằng bị cái tựa vai và cái chạm nhẹ ấy làm cho khựng lại, anh cụp mắt nhìn cô.

"Diễn với tôi một lát." Cô hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe thấy.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang dán sát vào mình, ánh mắt Lạc Cẩn Hằng khẽ d.a. o động. Anh đặt chén trà xuống, thong thả dùng đôi tay rảnh rỗi gắp từng món cô vừa điểm tên vào bát, còn chu đáo lọc hết xương cá rồi mới đưa cho cô.

Tô Hi Nguyệt mỉm cười nói cảm ơn nhưng không rời đi, cứ thế tựa vào vai anh mà ăn. Lạc Cẩn Hằng cũng rất hiểu ý, phối hợp cùng cô đóng vai đôi vợ chồng trẻ mặn nồng. Thỉnh thoảng anh lại rót nước, cúi đầu hỏi cô muốn ăn thêm gì, săn sóc đến từng chân tơ kẽ tóc.

Cảm thấy hai người diễn vẫn còn hơi bình lặng, chưa đủ "đô", Tô Hi Nguyệt âm thầm nắm lấy tay anh, dùng móng tay khẽ cào vào lòng bàn tay anh một cái, đồng thời ngước mắt lên ra hiệu cho anh nhanh ch. óng thêm chút "hành động".

Lạc Cẩn Hằng cúi người, kề sát tai cô: "Làm thế nào?"

"Ôm tôi đi chứ."

Đúng là đồ ngốc, cho hưởng lợi miễn phí mà cũng không biết đường lấy. Tô Hi Nguyệt vẫn tựa mềm người vào anh, chớp chớp mắt thúc giục.

Cảm nhận được sự ngứa ngáy mơn man trong lòng bàn tay, dưới ánh nhìn đầy ý cười của cha mẹ, Lạc Cẩn Hằng khẽ nâng cánh tay, vòng qua lưng rồi ôm trọn cô vào lòng.

Nếu lúc nãy Tô Hi Nguyệt chỉ là nép vào, thì giờ đây khi Lạc Cẩn Hằng dùng lực, cả người cô hoàn toàn nằm gọn trong lòng anh, tạo thành một tư thế ôm ấp vô cùng thân mật. Động tác của anh mượt mà, diễn xuất tự nhiên. Làm xong tất thảy, anh cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, hệt như họ là một đôi tình nhân sâu nặng thực thụ.

Chỉ qua một cái tựa, một cái ôm, màn kịch ân ái của đôi vợ chồng "nhựa" đã kết thúc hoàn hảo.

Nụ cười trong mắt Bùi Linh càng thêm sâu, ngay cả gương mặt nghiêm nghị của Lạc Minh Anh cũng trở nên ôn hòa hơn vài phần. Nhìn thấy con trai và con dâu hòa hợp, đôi vợ chồng già lộ rõ vẻ an lòng.

Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng, dịu dàng. Tô Hi Nguyệt nhìn thấy Bùi Linh và Lạc Minh Anh vì hai người mà cười nói vui vẻ, cô vô thức siết c.h.ặ. t bàn tay đang đan vào tay anh, đôi mắt hạnh cong lên, diễn xuất cực kỳ nhiệt tình.

Cô vốn luôn sống một cách thẳng thắn, kiêu hãnh, đã quen với việc được người khác nâng niu như một cô mèo nhỏ đỏng đảnh. Chỉ cần cô đưa tay, người khác phải dâng lên thứ cô muốn; chỉ cần chậm một chút hay làm cô phật ý, cô sẽ xù lông đòi hỏi như một lẽ đương nhiên.

Nhưng cha mẹ Lạc thì khác. Tình cảm họ dành cho cô quá đỗi thuần khiết. Đặc biệt là khi Bùi Linh nhìn cô, trong mắt bà có một thứ gì đó rất thân thiết mà cô không tài nào hiểu thấu. Mỗi khi chạm mắt, Tô Hi Nguyệt lại cảm thấy hoảng hốt, thấy mình không xứng đáng với sự bao dung ấy. Cô muốn đáp lại điều gì đó để bù đắp cho sự quan tâm không chút toan tính này.

Và cách đáp lại trực tiếp nhất lúc này chính là khiến họ vui lòng, khiến họ tin rằng cô và Lạc Cẩn Hằng thực lòng yêu nhau.

Sau bữa ăn, Bùi Linh gọi riêng Tô Hi Nguyệt vào phòng. Bà dịu dàng hỏi han chuyện t.h.a. i nghén có mệt mỏi không, rồi chia sẻ kinh nghiệm m.a.n. g t.h.a. i của mình, dặn dò đủ điều cần lưu ý.

Đến lúc gần xong, bà lấy ra một chiếc hộp đỏ cũ kỹ, bên trong là một miếng ngọc điêu khắc hình hồ lô rất đẹp, ngụ ý tốt lành. Bà nói đây là món đồ mà bà nội Lạc Cẩn Hằng đã đặc biệt đặt làm khi bà m.a.n. g t.h.a. i anh.

Chiếc hồ lô bạch ngọc mang theo lời chúc phúc của hai thế hệ, Tô Hi Nguyệt định từ chối nhưng Bùi Linh ấn tay cô lại, bắt cô phải nhận bằng được.

"Cầm lấy đi, cứ coi như mẹ luôn ở bên cạnh con."

Hai chữ "mẹ ơi" khiến sống mũi Tô Hi Nguyệt cay cay, cô không từ chối nữa.

Bùi Linh cười bảo: "Thằng bé Tiểu Hằng ấy, tâm tư thì tinh tế nhưng đôi khi cái miệng lại vụng về, không biết nói lời hay ý đẹp. Nếu nó có chỗ nào thiếu sót làm con buồn, con cứ về đây bảo mẹ, mẹ sẽ dạy dỗ nó thay con."

Tô Hi Nguyệt khẽ vâng một tiếng: "Con cảm ơn mẹ."

Bùi Linh nắm tay cô, giọng nói ôn hòa: "Hi Nguyệt, mẹ và ba con thực lòng hoan nghênh con gia nhập gia đình này. Con hoạt bát rạng rỡ, còn Tiểu Hằng lại trầm ổn thiết thực, hai con đến được với nhau, mẹ và ba thực sự mừng cho các con. Tiểu Hằng kể với chúng ta là hai đứa quen nhau qua công việc, nó đã theo đuổi con hơn một năm trời. Mẹ tin rằng hai đứa đã cân nhắc kỹ mới quyết định đi đến bước này.

Cuộc sống hôn nhân không tránh khỏi va chạm, mẹ với ba thỉnh thoảng cũng cãi nhau đỏ mặt tía tai, nhưng chỉ cần trong lòng có nhau thì không có gì là không vượt qua được."

"Tiểu Hằng là do mẹ mang nặng đẻ đau, nuôi nấng từ nhỏ đến lớn. Mẹ không dám hứa gì khác, nhưng một khi nó đã đưa con về ra mắt, nghĩa là trong thâm tâm nó đã thực sự công nhận con là vợ, là người nhà. Đừng nhìn vẻ ngoài nó có vẻ dửng dưng, thực ra nó là người rất có chủ kiến, điểm này rất giống ba nó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!