Chương 31: (Vô Đề)

Bùi Linh ước chừng thời gian, cảm thấy hai đứa trẻ chắc sắp đến nơi rồi. Bà ngó ra ngoài vài lần, sau đó gọi với vào bếp bảo chồng đang bận rộn mau ra cửa chờ cùng.

Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân rõ rệt vang lên.

Bóng dáng Lạc Cẩn Hanh xuất hiện đầu tiên sau những lùm cây trong sân, tay xách quà cáp, bước đi vững chãi.

Nàng dâu mà bà mong mỏi bấy lâu - Tô Hy Nguyệt - lùi lại nửa bước phía sau. Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng kem, dưới ánh mặt trời trông thanh khiết lạ thường.

"Đến rồi!" Bùi Linh vui mừng reo lên.

Lạc Cẩn Hanh đặt quà sang một bên, vươn tay ra dắt Tô Hy Nguyệt một cách cực kỳ tự nhiên.

Tô Hy Nguyệt vốn đang cúi đầu, não bộ vận hành hết công suất để nghĩ xem lát nữa phải nói gì, biểu cảm ra sao, đến thở cũng không dám thở mạnh. Đột nhiên, một bàn tay đưa tới.

Khung xương người đàn ông lớn, năm ngón tay siết lại, dễ dàng bao trọn lấy tay cô, lòng bàn tay ấm áp và khô ráo.

Đầu ngón tay Tô Hy Nguyệt khẽ run.

"Ba, mẹ."

Lạc Cẩn Hanh lên tiếng trước, dắt cô tiến lên phía trước một chút: "Đây là Tiểu Hy. Tiểu Hy, đây là ba mẹ anh."

Tô Hy Nguyệt ngước mắt, thấy ba mẹ chồng tương lai đang đứng cách đó không xa. Bùi Linh có tướng mạo sang trọng, đôi mắt cười cong thành hình trăng khuyết; Lạc Minh Anh ánh mắt tuy sâu sắc nhưng cũng lộ vẻ ôn hòa rõ rệt. Cả hai đang nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp, không chút mất kiên nhẫn.

Tô Hy Nguyệt vốn dĩ miệng lưỡi ngọt ngào, cô hít một hơi thật sâu, nở nụ cười rạng rỡ: "Con chào ba, chào mẹ. Chúc ba mẹ buổi chiều tốt lành ạ."

Tiếng gọi này vừa giòn giã vừa nũng nịu, không lệch đi đâu được, gọi thẳng vào trái tim Bùi Linh.

Bùi Linh không giấu nổi nụ cười, vội vàng bước tới. Lời dặn dò "đừng quá nhiệt tình kẻo làm đứa nhỏ sợ" của chồng năm phút trước đã bị bà quẳng ra sau đầu. Lúc này, trong mắt bà chỉ có cô con dâu đáng yêu ngoan ngoãn này thôi.

"Ơi, ngoan lắm! Đi đường nóng lắm phải không con? Đến đây, Tiểu Hy, mau vào nhà đi."

Nói rồi, bà đã nắm lấy tay Tô Hy Nguyệt, nhẹ nhàng kéo cô vào trong. Thấy con trai vẫn nắm tay con dâu mình không buông, bà chẳng nể nang gì mà vỗ nhẹ lên đôi bàn tay đang đan vào nhau ấy: "Được rồi, buông tay ra đi nào."

Sau đó, bà thân thiết ôm vai Tô Hy Nguyệt dẫn vào nhà.

"Bậc thềm hơi cao, Tiểu Hy đi chậm thôi con." Giọng bà tràn ngập niềm vui sướng.

Tiếng gọi "ba mẹ" kia coi như đã đ.á.n. h tan chút dè dặt và khách sáo cuối cùng của Bùi Linh. Bà chỉ còn thấy đứa trẻ này sao mà đáng yêu thế không biết, hoàn toàn quên mất phía sau còn hai người đàn ông to lớn đang bị bà coi như phông nền.

Lạc Cẩn Hanh nhìn bàn tay trống không của mình, khẽ thở dài.

Lạc Minh Anh cũng bó tay: "Mẹ con là thế đấy, cứ gặp ai hợp mắt là thân thiết hơn bất cứ ai."

"Vào nhà thôi."

...

Tô Hy Nguyệt được Bùi Linh nửa ôm nửa dắt vào phòng khách, chân chưa đứng vững đã bị ấn ngồi xuống sofa.

Trước khi đến, cô đã tưởng tượng ra rất nhiều kịch bản cho lần gặp đầu tiên. Đại loại là khách sáo trò chuyện vài câu về thời tiết, công việc, hay ăn uống – những chủ đề an toàn không sai sót. Thậm chí trên đường đi, cô còn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là họ không coi trọng cô, bề ngoài niềm nở nhưng thực chất mỗi lời nói đều ẩn chứa sự châm chọc.

Thế nhưng tình cảnh trước mắt chẳng giống chút nào với những gì cô nghĩ.

Tô Hy Nguyệt không đỡ nổi sự nhiệt tình dồn dập như s.ú.n. g liên thanh của Bùi Linh. Tay cô bưng trà, trước mặt dĩa trái cây bánh ngọt đã chất thành núi nhỏ, bên tai là những lời thăm hỏi ân cần không dứt.

Dù đã từng trải qua nhiều sự kiện lớn, lúc này cô cũng thấy hơi luống cuống. Mẹ của Lạc Cẩn Hanh sao hoàn toàn không diễn theo kịch bản thế này?! Những bài nói chuyện cô chuẩn bị trước đó chẳng dùng được câu nào.

Cảm giác này giống như ôn thi học kỳ cả cuốn sách, tự tin bước vào phòng thi, kết quả vừa phát đề ra thì đứng hình tại chỗ. Không còn cách nào khác, cô đành len lén phóng ánh mắt cầu cứu về phía Lạc Cẩn Hanh đang đứng bên cạnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!