Một tháng trước, tại quán bar.
Tiếng nhạc bùng nổ, ánh đèn lòe loẹt, những cặp nam nữ trẻ tuổi đang cuồng nhiệt lắc lư, hơi thở hormone nồng nặc hòa cùng chất cồn k*ch th*ch các dây thần kinh, đốt cháy màn đêm tĩnh lặng lên đến đỉnh điểm.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Khói t.h.u.ố. c lượn lờ, khung cảnh vàng son thác loạn, ánh sáng ch. ói mắt khiến người ta chẳng còn phân biệt nổi ngày đêm.
Tô Hi Nguyệt mân mê trên khối cơ bụng săn chắc của người đàn ông, không khí dường như trở nên đặc quánh và ám muội. Cô đã say quá nửa, đầu ngón tay lả lướt đầy khêu gợi, những thớ cơ nóng bỏng bên dưới lớp vải hiện ra rõ rệt.
Ánh đèn mờ ảo, tầm mắt nhòe đi, trên chiếc giường rộng lớn mềm mại, hai cơ thể quấn lấy nhau, tiếng th* d*c kìm nén nóng rực phả ra bên tai.
Đôi môi bị ngậm lấy, tựa như miếng thạch đào ngọt lịm mọng nước, tiếng nước dây dưa đầy ám muội vang lên, phá tan hàng phòng ngự cuối cùng.
Chẳng biết là ai bắt đầu trước, Tô Hi Nguyệt cảm thấy cơ thể đau đớn như muốn gãy xương, nhưng đồng thời lại hưng phấn k*ch th*ch đến tê dại cả da đầu.
Mọi thứ như được nhấn nút tua nhanh.
Ga giường lộn xộn, quần áo vương vãi, đôi nam nữ trưởng thành quấn quýt không rời, cảm giác mất trọng lượng sau cơn hoan lạc như rơi thẳng từ trên chín tầng mây xuống.
Một sai lầm nảy sinh từ cơn bốc đồng do rượu, Tô Hi Nguyệt đã không còn nhớ rõ lắm. Cô chỉ nhớ khi tỉnh dậy, cả người như rã rời, tê dại, trên n.g.ự. c là những vết đỏ ch. ói mắt, minh chứng cho sự cuồng nhiệt đêm qua.
Cô hoảng sợ đẩy người bên cạnh ra, chỉ kịp nhìn thoáng qua một cái rồi vơ lấy quần áo chạy trốn trối c.h.ế.t.
Lần đầu tiên trong đời đi chệch quỹ đạo, cô không dám nhớ lại, thậm chí cố ý quên đi, vậy mà cuối cùng lại đụng độ ngay tại đây.
Tô Hi Nguyệt hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn bực dọc trong lòng. Cô bưng ly vang đỏ định uống, bỗng dưng trong dạ dày trào lên cảm giác buồn nôn, đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ. t lại.
"Tiểu thư, cô không sao chứ? Để tôi đỡ cô đến phòng nghỉ nhé."
Tô Hi Nguyệt có dự cảm chẳng lành, gật đầu: "Cảm ơn."
Ở một diễn biến khác.
Anh chàng công t. ử họ Tống - người bị Tô Hi Nguyệt gọi là kẻ giàu xổi có gu thẩm mỹ quê mùa - vẫn hoàn toàn không hay biết gì, đang đắm chìm trong "nghệ thuật" của chính mình.
Anh ta xưa nay luôn trương dương phóng khoáng, cảm xúc hiện rõ lên mặt, chẳng buồn che đậy. Cho dù đối thủ có tang gia bối rối, anh ta cũng có thể thản nhiên nói một câu "chia buồn" đầy chân thành rồi... cười khẩy một cái. Có tiền thì phải cho người ta thấy, chọc anh ta giận thì anh ta đ.á.n. h trả ngay, rõ ràng là muốn làm người ta tức c.h.ế.t.
Nói hay thì là yêu ghét phân minh, nói khó nghe thì chỉ có một chữ: Ngông.
"Thế nào, bữa tiệc hôm nay của tôi không tệ chứ? Đặc biệt mời nhà thiết kế từ Paris đấy, tốn mất ba tháng mới tạo ra được, độc nhất vô nhị trên đời."
Những người khác vội vàng phụ họa.
"Tống tổng đúng là có mắt nhìn, vừa vào đây tôi đã bị cách bày trí ánh sáng này làm cho kinh ngạc, thanh nhã mà không mất đi khí chất, thật khiến người ta khâm phục."
"Chúng tôi cứ thắc mắc mãi không biết ai mà lại có tế bào nghệ thuật, phong cách không lẫn vào đâu được thế này, hóa ra là Tống tổng."
"Chẳng trách anh có thể giáng đòn nặng nề vào nhà họ Triệu, đ.á.n. h cho bọn họ tan tác chim muông, sau này chúng tôi còn phải học hỏi anh nhiều."
Tống Lâm Phong hơi hất cằm, đắc ý nói: "Trong này nhiều ngóc ngách lắm, cứ từ từ mà học."
"Tống tổng nói chí phải, chí phải."
Kẻ xu nịnh thì nhiều vô kể, Tống Lâm Phong đã quá quen thuộc, anh ta nhấp một ngụm champagne, tiện miệng hỏi: "Lạc Cẩn Hanh đâu? Sao vẫn chưa thấy tới?"
"Lạc tổng đang ở..."
"Khỏi đi, tôi thấy rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!