Chương 29: (Vô Đề)

Sáng sớm hôm sau, Lạc Cẩn Hằng không đến công ty mà lái xe về nhà cũ. Không ngoài dự đoán, anh vừa bước chân vào cửa đã bị gọi ngay vào phòng khách.

Phòng khách được trang hoàng theo phong cách Trung Hoa cổ điển, không gian rộng rãi và tĩnh mịch. Chiếc đèn chùm hoa sen kiểu cũ treo trên trần tỏa ra ánh sáng vàng nhạt mờ ảo. Trên bức tường đối diện cửa chính treo một bức tranh "Tùng Hạc Diên Niên" đã ố vàng theo thời gian; phía dưới là chiếc bàn bát tiên màu sẫm, bên cạnh đặt chiếc đôn cao với bình gốm Thanh Hoa cắm vài nhành trúc phú quý xanh mướt.

Lạc Minh Anh và Bùi Linh vừa từ nước ngoài về tối qua. Nghe tin con trai kết hôn, hai vợ chồng mừng rỡ khôn xiết, đặt ngay chuyến bay sớm nhất trở về. Trong hành lý vẫn còn nguyên những món quà chuẩn bị cho cô con dâu chưa từng giáp mặt.

Ông cụ nhà họ Lạc vốn là người nhạy bén, thời trẻ dựa vào tài chính và khả năng phán đoán thời cơ chính xác mà gây dựng cơ nghiệp. Sản nghiệp nhà họ Lạc từ ngân hàng, chứng khoán ban đầu đã vươn vòi bạch tuộc sang y tế, công nghệ, văn hóa và nhiều lĩnh vực then chốt khác. Con cháu cũng rất khí phách, kế thừa phong thái của ông cụ, đưa gia tộc phát triển ra khắp thế giới.

Giờ đây nhắc đến nhà họ Lạc, người ngoài khó lòng dùng một ngành nghề duy nhất để khái quát, mà đó là một mạng lưới tư bản khổng lồ. Nhánh trưởng nắm giữ huyết mạch cốt lõi là ngân hàng đầu tư và các kênh luân chuyển vốn xuyên biên giới; nhánh thứ hai quản lý d.ư.ợ. c phẩm sinh học và y tế cao cấp; người con thứ ba thì nắm giữ mảng văn hóa, công nghệ bán dẫn và các sản phẩm phần mềm.

Lạc Minh Anh là con trai trưởng, thời trẻ dốc toàn bộ tâm huyết vào thương trường, thủ đoạn quyết đoán, đặt nền móng vững chắc cho đế chế Lạc gia. Khi người ngoài cho rằng ông vẫn đang ở độ chín của sự nghiệp, thì ngọn lửa nhiệt huyết trong lòng ông bỗng nhiên tắt ngúm.

Vào một ngày không báo trước, ông đột ngột tuyên bố lui về hậu phương, bàn giao toàn bộ công ty cho con trai. Sau đó, ông cùng vợ là Bùi Linh bắt đầu hành trình du ngoạn thế giới. Họ đi săn cực quang, ngắm hoàng hôn, lặn biển ngắm cá voi, như muốn bù đắp lại tất cả những ngày tháng đã đ.á.n. h mất ở nửa đầu đời người.

Trong phòng khách, bà Bùi Linh đứng ngồi không yên, cứ chốc chốc lại ngó ra cửa: "Thằng bé sao vẫn chưa về nhỉ? Ông đã gọi điện hỏi chưa?"

"Vừa gọi xong, nó đang trên đường rồi. Bà đừng có cuống lên thế, muốn gặp thì sớm muộn gì chẳng gặp." Lạc Minh Anh bưng tách trà gốm Thanh Hoa lên, chậm rãi nhấp một ngụm.

Bùi Linh vốn tính tình sảng khoái, nghe vậy liền không vui, mắng yêu: "Ông nhìn ông xem, chẳng biết sốt ruột gì cả. Lòng tôi cứ như có con công đang múa ấy, thế mà ông vẫn thong thả ngồi uống trà được. Con trai mà có ế vợ thì đều tại ông làm cha mà chẳng chịu để tâm đấy."

"Được rồi, để tôi hỏi lại lần nữa."

Ông bất đắc dĩ đứng dậy, định gọi thêm cuộc điện thoại thì nghe thấy tiếng Lạc Cẩn Hằng ngoài sân.

"Bà xem, về rồi đấy thôi. Có gấp thì cũng phải để con nó lái xe an toàn chứ."

Bùi Linh lúc này chỉ lo cho con dâu, chẳng buồn liếc chồng lấy một cái, hớn hở chạy ra cửa đón. Những năm qua, gia đình không ít lần lo liệu chuyện hôn sự cho Lạc Cẩn Hằng. Riêng những cô gái bà Bùi Linh làm mối, nói ít cũng phải tám mươi, không thì cả trăm người, vậy mà anh chẳng hề gật đầu lấy một ai.

Lần này đột ngột tuyên bố kết hôn, tin tức truyền về thực sự khiến cả gia đình chấn động. Một mặt, bà Bùi Linh thấy an ủi vì "cây sắt" nhà mình cuối cùng cũng nở hoa, gia đình sắp có hỉ sự. Mặt khác, bà cũng thực sự tò mò, rốt cuộc cô gái như thế nào mới có thể lọt vào mắt xanh của con trai bà, khiến nó bỏ qua cả việc thưa gửi trưởng bối mà trực tiếp đăng ký kết hôn.....

Khi Lạc Cẩn Hằng đỗ xe vào gara, anh mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng. Quá yên tĩnh. Thường giờ này chú Chu phải đang cắt tỉa cây cảnh ngoài vườn, trong sân cũng phải có tiếng nói cười mới phải. Nhưng khi bước xuống, cả căn biệt thự sạch sẽ không một hạt bụi. Những chiếc đèn l.ồ. ng đỏ vốn chỉ treo dịp lễ Tết nay đã được thắp sáng rực rỡ. Phóng mắt nhìn quanh, người làm trong nhà đều đứng trang nghiêm, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ nụ cười vui sướng.

Sự quan tâm quá mức này còn nồng nhiệt hơn cả những gì anh dự liệu. Lạc Cẩn Hằng âm thầm điều chỉnh nhịp thở, sải bước băng qua sân vào tiền sảnh.

"Thiếu gia đã về!"

Giọng chú Chu cao hơn thường lệ, chứa đựng niềm vui từ tận đáy lòng. Ông nhìn Lạc Cẩn Hằng lớn lên, nghe tin anh kết hôn cũng vui mừng không kém, nếp nhăn nơi khóe mắt cong tít lại.

"Ông chủ và phu nhân vừa về tối qua, hiện đang đợi ở phòng khách rồi, chỉ để chờ xem mặt thiếu phu nhân tương lai thôi đấy."

Lạc Cẩn Hằng không dừng bước: "Vâng, con biết rồi chú Chu."

Vào đến phòng khách, anh thấy ngay hai vợ chồng đang không giấu nổi niềm vui.

"Ba, mẹ." Lạc Cẩn Hằng lên tiếng, giọng bình thản: "Sao hai người lại đứng ở cửa?"

"Đợi con chứ sao." Đôi mắt bà Bùi Linh sáng rực, ngó nghiêng ra sau: "Con dâu mẹ đâu?"

"Cô ấy không về ạ."

Đôi lông mày được chăm chút kỹ lưỡng của bà Bùi cau lại: "Tại sao con dâu mẹ không về cùng con? Không phải con làm người ta giận nên người ta không đến đấy chứ?"

"..."

Lạc Cẩn Hằng ngắn gọn giải thích: "Cô ấy bận việc, tối mai mới cùng con về gặp ba mẹ được."

Bà Bùi lúc này mới hài lòng, kéo con trai ngồi xuống tra hỏi. Lạc Minh Anh nói con vừa về nên để nó nghỉ ngơi một lát, ăn cơm xong rồi hẵng nói chuyện khác. Bà Bùi liền lườm chồng một cái, khiến ông chỉ biết lắc đầu im lặng.

Người nhà họ Lạc vốn đoàn kết, tin hỉ vừa tung ra, những thành viên đang tản mát khắp nơi như ngồi tên lửa, đồng loạt tụ hội về nhà cũ. Phòng khách rộng lớn bỗng chốc đông đúc chưa từng thấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!