Thực tế Tô Hi Nguyệt vẫn luôn giữ liên lạc riêng, nhưng gần đây luật sư Trần bận rộn và không có ở trong nước. Cô biết dù Trần Việt Ly có tranh giành dự án thì số liệu gã có được cũng chẳng nhiều hơn cô, nên cô mới không thèm chấp.
Chủ biên nói xong, Tô Hi Nguyệt không lập tức bày tỏ thái độ, chỉ nói sẽ suy nghĩ thêm. Cô lấy cớ vài dự án trên tay đang ở giai đoạn then chốt, lại vừa nhận nhiệm vụ dẫn đội cho dự án mới nên không phân thân được.
Lúc cần thì tươi cười chào đón, hết giá trị thì một cước đá văng. Tô Hi Nguyệt hừ lạnh trong lòng, giờ thấy vị trí của mình bị đe dọa mới nhớ đến cô, tốc độ lật mặt của bà ta còn nhanh hơn cả diễn viên kịch biến mặt.
Triệu Tĩnh thừa biết tính nết của Tô Hi Nguyệt không phải hạng người chịu thiệt thòi, lần trước bà đối xử với cô như vậy, chắc chắn cô vẫn còn ôm cục tức. Thấy thái độ của cô hờ hững nhưng cũng không nói tuyệt đường, bà bèn bảo cô cứ bận rộn với các dự án hiện tại trước, mấy ngày nữa suy nghĩ kỹ rồi trả lời cũng chưa muộn.
Ra khỏi văn phòng, Tô Hi Nguyệt ôm máy tính trong tay, vừa bước ra đã thấy Trần Việt Ly đang tựa lưng vào tường. Thấy cô ra ngoài, gã lập tức bước vào trong. Như sợ cô nghe thấy hay nhìn thấy gì đó, gã đóng sầm cửa lại khiến cánh cửa kính rung lên bần bật.
Tô Hi Nguyệt mắng thầm một câu, đột nhiên cảm thấy không khí nơi gã vừa đi qua nặc mùi hôi thối, như mấy quả trứng ung để lâu ngày, thật khiến người ta buồn nôn.....
Lúc tan làm, Lạc Cẩn Hanh đã đúng giờ đỗ xe ở chỗ cũ đợi cô.
Vừa mới ngồi lên xe, Tô Hi Nguyệt đã nhận được một tin tức động trời: ba mẹ Lạc Cẩn Hanh đã về nước và muốn đến thăm họ.
"Anh nói là ba mẹ sẽ đến nhà chúng ta sao?"
Lạc Cẩn Hanh đạp ga, xoay vô lăng: "Ừ, nhưng anh đã nói với họ là dạo này rất bận, chắc là họ sẽ không qua ngay đâu. Tuy nhiên, tốt nhất là chúng ta nên trang hoàng nhà cửa lại một chút."
Dù họ đã kết hôn nhưng trong nhà thực sự không có dấu vết tồn tại của cô, hay nói đúng hơn là không có dấu vết sinh hoạt chung của hai người.
Hôm chuyển nhà, cô nghĩ nhà cũ cũng gần, thiếu gì thì về lấy sau nên không mang theo quá nhiều đồ đạc. Mấy lọ mỹ phẩm chăm sóc da của cô để chung một chỗ kêu loảng xoảng, Tô Hi Nguyệt chỉ chọn vài món đơn giản, quần áo cũng sắp phải thay mới hết một lượt.
Cô suy nghĩ rồi nói: "Vậy lát nữa chúng ta mua nhiều đồ một chút để lấp đầy căn nhà. Tốt nhất là mua nhiều đồ dùng đôi của các cặp tình nhân, để ba mẹ anh tin rằng chúng ta thực sự yêu nhau rồi mới bước vào hôn nhân."
Lạc Cẩn Hanh nghe đến ba chữ "đồ dùng đôi", trong đầu chợt lóe lên một hình ảnh nào đó, ánh mắt hơi trầm xuống.
"Được."
Sáu giờ rưỡi chiều, ánh đèn trong siêu thị sáng lên một cách đầy lười biếng. Lạc Cẩn Hanh đẩy xe hàng, bánh xe phát lên tiếng kêu "rầm rập" đều đặn trên mặt sàn nhẵn bóng.
Kể từ lần trước Tô Hi Nguyệt cố tình lẩn vào đám đông ở bệnh viện khiến anh phải đi tìm, Lạc Cẩn Hanh đã rút ra được kinh nghiệm. Giờ đây ở bất cứ nơi nào đông đúc, anh đều sẽ vô thức nhích ra nửa bước, dùng cánh tay và bờ vai ngăn cách Tô Hi Nguyệt giữa anh và bức tường. Khoảng cách được duy trì rất vừa vặn, vừa đủ để cô nằm trong phạm vi an toàn, vừa không khiến cô cảm thấy bị gò bó.
Giống như lúc này, cánh tay Tô Hi Nguyệt đung đưa theo nhịp bước chân, đầu ngón tay vừa khẽ quẹt qua vạt áo anh là anh có thể nhận ra ngay lập tức. Mỗi khi có người đi ngang qua, cánh tay Lạc Cẩn Hanh sẽ chủ động nâng lên, chắn hờ một cái. Còn người được bảo vệ thì từ đầu đến cuối vẫn chẳng hề hay biết.
Siêu thị buổi tối rất đông người, hầu hết là những đứa trẻ hiếu động và những nhân viên văn phòng mệt mỏi. Hai người cao ráo, chân dài, tư thế thân mật đi cùng nhau, hình ảnh đó ít nhiều cũng thu hút sự chú ý.
Lạc Cẩn Hanh nhận thấy những ánh mắt đó, bước chân vô thức chậm lại nửa nhịp. Từ chỗ đi song song chuyển thành đứng ở vị trí phía sau hơi chếch về một bên của Tô Hi Nguyệt để dễ dàng quan sát xung quanh hơn.
Tô Hi Nguyệt đang mải so sánh bảng thành phần của hai gói khoai tây chiên, bỗng nhận thấy cái bóng bên cạnh bị tụt lại phía sau, cô không hài lòng nói: "Sao anh đi chậm thế, nhìn cái gì vậy?"
Ngón tay cô vẫn bám vào giá hàng, giọng nói mang theo chút tùy ý, lười biếng.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Không có gì." Lạc Cẩn Hanh tiến lên, ánh mắt dừng lại trên hai túi khoai tây chiên trong tay cô: "Em thích ăn cái này à?"
"Vâng, nhưng em vẫn chưa quyết định mua túi nào."
"Thích thì lấy cả hai đi."
Tô Hi Nguyệt nghĩ cũng đúng, cô đâu có thiếu tiền, thế là ném cả hai vào xe hàng.
Đi tới khu thực phẩm tươi sống, nhìn những loại rau củ quả đủ màu sắc, Tô Hi Nguyệt chợt nhớ ra điều gì đó, cô nghiêng đầu hỏi: "Lạc Cẩn Hanh, anh có tìm hiểu xem phụ nữ m.a.n. g t.h.a. i cần ăn đặc biệt món gì không? Hay là có gì không được ăn?"
"Em thấy trên mạng các mẹ bầu chia sẻ là trong t.h.a. i kỳ cần bổ sung axit folic để ngăn ngừa bảo bảo bị dị tật, còn có cả protein nữa, như trứng, thịt bò, tôm cá. Họ bảo phải xây nền móng tốt thì con mới phát triển khỏe mạnh. Nhưng bài đăng đó em chưa kịp đọc hết thì tác giả đã xóa rồi, em chỉ nhớ được bấy nhiêu thôi. Lúc trước anh tra nhiều tài liệu như vậy, rốt cuộc bà bầu nên ăn gì, anh có kinh nghiệm gì không?"
Cô hỏi một cách tùy ý, ngón tay vô thức mân mê mép giá hàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!